Xuyên Thành Mẹ Chồng Ác Nghiệt, Ta Làm Cả Làng Hoảng Hốt - Chương 142: Thật Sự Có Chuyện Tà Môn Như Vậy Sao?
Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:31:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thật, thật sự qua ?
Triệu Chí Cương ngơ ngác.
Đi ngang qua hang ổ của gấu đen, hơn nữa khi một quãng xa, Triệu Chí Cương mới phản ứng , bọn họ thật sự ngang qua hang ổ của gấu đen .
Vừa nãy lúc ngang qua hang ổ gấu đen, nếu vì mùi hôi tanh bốc từ bên trong khiến buồn nôn, thật sự nghi ngờ nơi là hang ổ của gấu đen .
Quay đầu phía một cái, thấy một con gấu đen thể hình khổng lồ đang phía bọn họ, đôi mắt đen láy đang chằm chằm về hướng .
Triệu Chí Cương rùng một cái.
Vội vàng tăng tốc bước chân đuổi theo hai phía .
Chu Đại Hải kỳ lạ : “Triệu Chí Cương, ngươi bộ dạng .”
“Gấu đen đang ở phía chằm chằm chúng ,” Triệu Chí Cương nhỏ giọng , đó mặc kệ Chu Đại Hải vì đầu một cái mà sắc mặt cũng trở nên khó coi giống , hai mắt nghiêm túc về phía Lâm Cửu Nương đang dẫn đường phía :
“Lâm nương t.ử, chuyện gấu đen báo mộng mà cô , là thật ?”
Hắn thà thừa nhận hang ổ gấu đen đó gấu đen, là hang ổ gấu đen bỏ hoang, cho nên bọn họ mới bình an vô sự qua.
nãy thấy gấu đen, thật sự cách nào tự lừa dối .
Cho nên, gấu đen thật sự báo mộng cho Lâm Cửu Nương?
Thật sự chuyện tà môn như ?
“, báo mộng !”
Lâm Cửu Nương hươu vượn một cách đầy nghiêm túc. Báo mộng cái gì chứ, cho dù báo mộng, nàng dám tin ?
Ha ha, đây chẳng qua đều là công lao của Tiểu Hoa.
Lâm Cửu Nương đương nhiên sẽ với bọn họ những chuyện , chỉ lau mồ hôi, bảo bọn họ theo sát.
lúc , Chu Đại Hải hoảng sợ chỉ về phía bên của bọn họ hét lên: “Người, c.h.ế.t!”
Hai Chu Đại Hải kinh động, theo hướng tay của , thấy gốc một cái cây lớn cách đó xa, đang một t.h.i t.h.ể đầm đìa m.á.u tươi. Trên t.h.i t.h.ể đủ loại dấu vết động vật c.ắ.n xé, hơn nữa hai mắt trợn trừng, một bộ dạng c.h.ế.t nhắm mắt.
Lâm Cửu Nương thở dài, hề tiến lên xem xét, bởi vì cần thiết.
“Đi thôi, lẽ bọn họ đang ở phía , mau ch.óng tìm xuống núi mới là việc chính!”
Nói xong, tiếp tục cất bước về phía , tốc độ bộ nhanh hơn nhiều.
Hai Chu Đại Hải cũng thêm gì nữa, bám sát phía Lâm Cửu Nương, nhưng cảnh tượng , khắc sâu trong tâm trí bọn họ.
Đại Thanh Sơn, quả nhiên nguy cơ tứ phía.
Còn ở một diễn biến khác.
Diệp Đại Ngưu dẫn theo của Hòa Bình thôn, di chuyển nhanh ch.óng trong núi, cố gắng tìm những ký hiệu bọn họ lúc lên núi, nhưng cho dù tìm thế nào, cũng mãi tìm thấy.
Mà tiếng sói tru truyền đến từ xung quanh, khiến thần sắc càng thêm hoảng loạn.
Tay nắm c.h.ặ.t cung tên, lên bầu trời một chút, khi chọn định một hướng, dẫn theo tiếp tục về phía .
bọn họ mắc kẹt Đại Thanh Sơn hai ngày hai đêm, ăn uống, hơn nữa dọc đường đều trốn tránh sự truy đuổi của bầy sói, sớm kiệt sức.
Hơn nữa từ khi chạm trán bầy sói đêm qua, bọn họ vẫn luôn chạy trối c.h.ế.t từng ngừng nghỉ.
Lúc nhiều trụ nổi nữa, đây , "bịch bịch" vài tiếng, trực tiếp ngã gục mấy .
“Ta chạy nữa, ! Ta mệt c.h.ế.t mất, thà sói ăn thịt còn hơn.”
“Ta cũng , chạy nữa!”
…
Những ngã xuống, ai nấy đều kêu gào t.h.ả.m thiết, đều là một bộ dạng buông xuôi nhúc nhích nữa.
Diệp Đại Ngưu trở , vẻ mặt hoảng hốt về phía bọn họ, vươn tay kéo bọn họ dậy: “Mau lên, bầy sói sắp đuổi tới nơi , thôi, các ngươi thật sự đều cần mạng nữa ? Nghĩ đến Tạ Đại Phúc tối qua .”
Không nhắc đến Tạ Đại Phúc thì thôi, nhắc tới, Tạ Đại Quý đang ngã mặt đất liền mang vẻ mặt đầy phẫn nộ trừng mắt Diệp Đại Ngưu:
“Diệp Đại Ngưu, còn hỏi ngươi, ngươi dẫn đường kiểu gì ?”
“Nếu ngươi dẫn chúng ổ sói, của thể c.h.ế.t? Huynh của chính là ngươi hại c.h.ế.t, ngươi đền mạng đây.”
“ , Diệp Đại Ngưu ngươi là thợ săn ? Suốt ngày lên núi, ngươi xem ngươi , lâu như , vẫn đưa chúng ngoài, ngươi cố ý hại c.h.ế.t chúng ?” Tạ Bình An bên cạnh cũng mang vẻ mặt đầy phẫn nộ trừng mắt Diệp Đại Ngưu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-ac-nghiet-ta-lam-ca-lang-hoang-hot/chuong-142-that-su-co-chuyen-ta-mon-nhu-vay-sao.html.]
Mà lời của , khơi dậy sự đồng tình của , ai nấy đều chất vấn Diệp Đại Ngưu.
Nghi ngờ cố ý.
Diệp Đại Ngưu bây giờ thật sự là miệng khó cãi, cho dù gì cũng ai tin, đến cuối cùng đều đổ hết trách nhiệm lên đầu .
Đối mặt với sự hùng hổ dọa của Tạ Bình An và Tạ Đại Quý, Diệp Đại Ngưu cũng nổi giận!
Vươn tay đẩy Tạ Bình An đang xông đến mặt chất vấn , vẻ mặt đầy giận dữ: “Đủ !”
“Chuyện thể trách ? Các ngươi một ai lời ? Nếu các ngươi lung tung khắp nơi, lời , thì sẽ nông nỗi ?
Bây giờ đổ hết trách nhiệm lên đầu , thật sự tưởng sợ các ngươi ?”
Diệp Đại Ngưu cũng nổi giận, gầm thét trút hết sự bất mãn của .
Nếu của tông tộc Tạ gia chạy lung tung khắp nơi, đến mức núi lạc đường ?
“Diệp Đại Ngưu, đồ khốn nạn nhà ngươi, ngươi cái gì, ngươi đang trách chúng ?”
Tạ Bình An nổi giận, lao thẳng về phía Diệp Đại Ngưu, vung nắm đ.ấ.m đ.á.n.h tới.
Diệp Đại Ngưu cũng dạng , sự chán ghét cũng như sự nhẫn nhịn đối với Tạ gia sớm đạt đến giới hạn, cho nên chút khách khí đ.á.n.h trả.
Hai lao đ.á.n.h , còn những khác thì vây quanh bọn họ hò hét xem náo nhiệt, ai ý định ngăn cản.
Cũng chính vì , bọn họ chú ý tới bầy sói đang từ xung quanh bao vây lấy bọn họ.
Đợi đến khi phát hiện , thì muộn , bầy sói vồ về phía bọn họ!
Tiếng kêu la t.h.ả.m thiết ch.ói tai, vang vọng khắp cả khu rừng nguyên sinh.
Đám nhận muộn màng, chỉ thể chật vật cầm lấy cành cây để đ.á.n.h sói.
Diệp Đại Ngưu đang đ.á.n.h với Tạ Bình An thấy tiếng sói, tim giật thót, còn đợi động tác gì, chỉ thấy một con sói đột nhiên vồ về phía .
Diệp Đại Ngưu nhíu mày, cơ thể một cú cá chép lộn nhảy lùi về phía , suýt soát tránh cú vồ của con sói.
Tạ Bình An đang đè phía đ.á.n.h thì may mắn như , con sói ác vồ trúng phóc.
Lúc đang chật vật vươn tay chống đỡ con sói ác.
Sắc mặt Diệp Đại Ngưu khó coi, một bước lao tới chiếc gùi vứt bỏ sang một bên, rút d.a.o , một cú xoay tay c.h.é.m thẳng con sói ác đang bám riết lấy buông.
Trúng ngay mục tiêu, con sói phát tiếng kêu gào, trong nháy mắt ngã gục xuống đất còn sự sống.
Giây tiếp theo, Diệp Đại Ngưu lập tức lao về phía Tạ Bình An đang sói đè, nhắm thẳng cổ sói c.h.é.m một nhát.
Máu sói ấm nóng b.ắ.n lên mặt Tạ Bình An, vuốt mặt một cái, đang định Diệp Đại Ngưu vài câu, ngờ tên tiểu t.ử đó bỏ .
Hắn nổi giận, nhưng con sói ác vồ tới, chỉ thể chật vật bỏ chạy.
Người và sói hỗn chiến với , tiếng sói kêu gào, cũng tiếng kêu la t.h.ả.m thiết, đây là một cuộc chiến liên quan đến sự sinh tồn và thức ăn.
Ba Lâm Cửu Nương theo dấu đến gần đó, lúc cũng thấy động tĩnh bên , sắc mặt ba đều biến đổi lớn!
“Sói, sói kìa!” Chu Đại Hải dẫn đầu nuốt nước bọt, mặt mang theo sự hoảng sợ: “Chúng , giúp ?
Hay… Hay là chúng thôi, sói, sói hung tàn lắm!”
Lâm Cửu Nương dùng hành động để trả lời , nàng rút từ trong gùi con d.a.o chẻ củi dùng thuận tay của : “Nếu ngươi sợ, thì tìm một cái cây lớn trèo lên trốn .”
Dứt lời, trực tiếp lao về phía phát động tĩnh.
Triệu Chí Cương cũng giống như nàng, rút d.a.o bám sát theo .
Một phụ nữ như nàng còn dám, Triệu Chí Cương thể hèn nhát ?
Chu Đại Hải sửng sốt một chút, giây tiếp theo c.ắ.n răng, bám sát theo . Hắn tuy sợ, nhưng cũng đến mức một kẻ hèn nhát.
Lâm Cửu Nương liếc một cái, nhiều lời, chỉ lấy ngọn đuốc trong gùi ném cho , bảo châm lửa lên, v.ũ k.h.í phòng .
Mà lúc bọn họ vặn xông đến gần đó, khi thấy t.h.ả.m trạng tại hiện trường, ai nấy đều hít một ngụm khí lạnh.
Thật sự thể dùng một chữ "thảm" để hình dung.
Ba chút do dự, cầm v.ũ k.h.í gia nhập chiến trường.