Xuyên Thành Mẹ Chồng Ác Nghiệt, Ta Làm Cả Làng Hoảng Hốt - Chương 1368: Tay Dài Thật

Cập nhật lúc: 2026-02-23 20:02:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đỗ ông chủ!”

“Đại phu nhân, Quận chúa.”

Đỗ Phượng Niên hành lễ một bước, thái độ cung kính cúi chào con Mộ Cẩn Du.

Hắn chỉ là thương nhân, con Mộ Cẩn Du một cáo mệnh trong , một là Quận chúa do Hoàng đế sắc phong, gặp mặt lý nên hành lễ.

Mộ Cẩn Du thản nhiên nhận lễ của , đó xuống ghế chủ vị, ngẩng đầu, đáy mắt mang theo một tia dò xét:

“Đỗ ông chủ đa lễ , mời .”

Sau khi quản gia dâng , Mộ Cẩn Du mới về phía :

“Không Đỗ ông chủ hôm nay đến là chuyện gì? Nhắc tới cũng thật xin , ngài cứu con gái , vì trong nhà tang sự nên thể đích tới cửa cảm tạ. Ta còn đang nghĩ qua vài ngày nữa sẽ hẹn Đỗ ông chủ ngoài dùng bữa để cảm tạ trực tiếp. Không ngờ Đỗ ông chủ hôm nay đến chơi, chi bằng lấy rượu, bày tỏ lòng ơn với Đỗ ông chủ.”

Nói xong, bà bưng lên, tỏ ý cảm tạ .

Đỗ Phượng Niên vẻ mặt hoảng sợ bưng : “Phu nhân , quá lời , chẳng qua chỉ là cái nhấc tay việc thiện mà thôi, dám nhận lời cảm tạ của phu nhân. Hơn nữa, bất kể là ai gặp chuyện , cũng đều sẽ tay giúp đỡ.”

Mộ Cẩn Du lắc đầu: “Đỗ ông chủ khách khí , ai cũng sẽ tay giúp đỡ , . ân tình của Đỗ ông chủ, ghi nhớ. Chỉ là trong phủ tang sự, tiện tới cửa lời cảm tạ.”

Đỗ Phượng Niên lắc đầu: “Phu nhân, thật sự khách khí , chuyện đối với chỉ là cái nhấc tay việc thiện. Huống chi, cũng cứu Quận chúa, còn hại Quận chúa thương ở trán.”

“Chuyện trách ngài.” Từ Thanh Dung rốt cuộc cũng câu đầu tiên.

Mộ Cẩn Du tán đồng gật đầu, thẳng để Đỗ Phượng Niên cần tự trách.

Hai khen tặng, thăm dò lẫn .

Đến cuối cùng, Đỗ Phượng Niên mới vẻ mặt áy náy :

“Mấy ngày , khi Quận chúa ở trong viện của , suýt chút nữa Vân binh đ.á.n.h lén. Vì chuyện , vẫn luôn áy náy, luôn bù đắp một hai. Hôm nay, lúc thu dọn hành lý, phát hiện một vật, cảm thấy thích hợp với Quận chúa, cho nên mạo đến thăm.”

Nói xong, bảo Đỗ Hải dâng hộp quà lên.

Hộp quà lớn, chiều cao ước chừng bằng nửa .

Đỗ Hải tiến lên, mở hộp quà , lộ tượng Quan Âm trong suốt sáng long lanh bên trong.

Đỗ Phượng Niên chỉ tượng Quan Âm, khẽ :

“Tượng Quan Âm khai quang, vốn là cầu cho gia mẫu, nhưng nghĩ lẽ Quận chúa cần hơn, cho nên liền tự chủ trương đưa tượng Quan Âm tới, hy vọng Quận chúa về bình bình an an.”

Mộ Cẩn Du sa sầm mặt mày.

Bà rốt cuộc cũng hiểu vì Cửu Nương gặp , còn bảo bà dẫn theo Thanh Dung.

A, thật là lợi hại.

Món quà , quả thật là đưa đến tận tâm can .

Các bà ở Phật đường chép kinh Phật, bên liền đưa tới tượng Quan Âm do cao tăng khai quang.

Tay, dài thật đấy.

Chỉ ngắn ngủi vài ngày, mua chuộc trong phủ của bà.

Cửu Nương để bà ứng phó, e là cho bà , trong phủ bà mua chuộc .

Đáy mắt Mộ Cẩn Du thêm một tia hàn ý, bà cầm lấy chén , mượn động tác uống để che giấu sát ý mặt .

Đỗ Phượng Niên kẻ ngốc, tặng tượng Phật, đối phương khẳng định sẽ hoài nghi, nhưng sớm nghĩ kỹ lý do thoái thác, căn bản cũng sợ hoài nghi.

Cho nên, khi nhận thái độ Mộ Cẩn Du đổi, lập tức :

“Thật tặng tượng Quan Âm , cũng là nguyên nhân.”

Nói xong, chút ngượng ngùng:

“Hôm nay lên phố vốn là chọn một ít lễ vật thể giúp Quận chúa an thần, nhưng vẫn tìm món nào thích hợp. Ngay lúc chuẩn trở về, thấy đang bàn tán, phu nhân dẫn theo Quận chúa xây Phật đường, cùng Quận chúa chép kinh Phật, cầu phúc cho các tướng sĩ t.ử trận. Ta liền nghĩ đến pho tượng Quan Âm , cho nên mới lấy tới tặng cho phu nhân.”

Trên mặt Mộ Cẩn Du vẫn lộ vẻ gì: “Đỗ ông chủ lòng . Đây là vật ngài cầu cho mẫu ngài, thể đoạt thứ khác yêu thích? Đỗ ông chủ, ngài vẫn là mang về . Thỉnh Quan Âm, chuyện tự nhiên là tự thành tâm thỉnh mới linh nghiệm, khác tặng, thể tính là thành tâm?”

“Cho nên, cái thể nhận, mời mang về.”

Trước khi Đỗ Phượng Niên đến đoán các bà sẽ nhận, dù Từ gia xưa nay thanh chính, bao giờ nhận đồ khác tặng.

Hắn chỉ ngờ tới, đối phương trực tiếp như mà thôi.

Hắn lắc đầu: “Mẹ nếu đem tượng Quan Âm tặng cho Đại phu nhân, nhất định sẽ vui vẻ. Hơn nữa phu nhân là cầu phúc cho các tướng sĩ t.ử trận, tượng Quan Âm càng nên tặng cho phu nhân, hy vọng tượng Quan Âm thể bảo vệ Đại phu nhân cả nhà bình an, hy vọng Đại phu nhân đừng từ chối mới .”

Đáy mắt Mộ Cẩn Du lạnh đến đáng sợ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-ac-nghiet-ta-lam-ca-lang-hoang-hot/chuong-1368-tay-dai-that.html.]

Muốn ép bà nhận lấy?

Sự trào phúng nơi khóe miệng chợt lóe lên biến mất, Mộ Cẩn Du lắc đầu:

“Đỗ ông chủ lòng , bất quá nếu ngài thật sự tặng, chi bằng đưa đến miếu ở thành Nam. Tượng Quan Âm khai quang, thể chỉ phù hộ một nhà , càng hy vọng Người thể bảo vệ bá tánh vùng bình an. Đỗ ông chủ, ngài đúng ?”

Đáy mắt Đỗ Phượng Niên hiện lên một tia lạnh lẽo, quả nhiên là dầu muối ăn.

Thu liễm cảm xúc của , Đỗ Phượng Niên chắp tay: “Vẫn là Đại phu nhân đại nghĩa. Phu nhân nghĩ cho bá tánh Trường Hà thành, mà chỉ nghĩ cho một nhà phu nhân, là thiển cận .”

Nói xong, liền bảo Đỗ Hải đưa tượng Quan Âm đến miếu ở thành Nam.

Sau đó, hai câu câu trò chuyện.

Đỗ Phượng Niên chuyên chọn một ít phong tục tập quán các nơi để , thỉnh thoảng còn hỏi một hai câu về chuyện Từ gia, như vô tâm, nhưng cho Mộ Cẩn Du trở nên cảnh giác.

Mà hai câu vô tâm , chính là thăm dò.

Hắn đang thăm dò tình huống trong phủ, cùng với hành tung con trai Tuấn Khải của bà.

Người bình thường hiểu, nhưng Mộ Cẩn Du chủ trì việc bếp núc nội trợ Từ gia nhiều năm, thể hiểu?

Có phòng , Mộ Cẩn Du tự nhiên là trả lời đến kín kẽ một kẽ hở.

Từ Thanh Dung vẫn luôn lưng bà tự coi như gỗ, tắc lưỡi.

Mẹ nàng, quả nhiên là lợi hại, mặt đổi sắc mà chu với đối phương.

Đỗ Phượng Niên lúc đối với Mộ Cẩn Du cũng chỉ hai chữ để hình dung: Khó chơi.

Không hổ là nữ nhân giúp Từ Trung Khanh định hậu phương lớn, tâm cơ và thủ đoạn , cũng thường thể .

Biết khả năng moi tin tức hữu dụng từ miệng đối phương, Đỗ Phượng Niên chuyển đề tài.

Hắn về phía Từ Thanh Dung: “Quận chúa, ngày mai...”

“Xin , ngày mai ở nhà chép kinh thư, cho nên, định cửa, chép kinh thư nhất là thành tâm, ngài đúng ?” Từ Thanh Dung mỉm , trực tiếp cắt ngang lời .

A, hẹn nàng ngày mai ngoài?

Nghĩ lắm!

Đáy mắt Đỗ Phượng Niên nhanh ch.óng hiện lên một tia dị sắc, nhưng nhanh liền giấu .

Hắn lắc đầu: “Quận chúa hiểu lầm, ý quấy rầy Quận chúa chép kinh thư. Ta là , chỗ mấy quyển kinh thư cô bản, ngày mai mang đến tặng cho Quận chúa, đến lúc đó còn phiền Quận chúa lấy một chút.”

Trên mặt Từ Thanh Dung hiện lên một tia ảo não, nhanh quá .

Mộ Cẩn Du liếc con gái một cái, lập tức về phía Đỗ Phượng Niên:

“Đỗ ông chủ khách khí , là cô bản, vẫn là cần . Con gái là đứa thô tâm, nếu lúc chép hư hại, đến lúc đó chuyện ngược biến thành chuyện .”

Thấy Đỗ Phượng Niên chuyện, Mộ Cẩn Du cho cơ hội, tiếp tục :

“Đỗ ông chủ nếu thật sự tặng, chi bằng ngài để tin cẩn chép một bản tặng nó là , ngài thấy thế nào?”

Từ Thanh Dung tán đồng gật đầu: “Không sai, tay chân vụng về, cẩn thận sẽ hỏng đồ, vẫn là đừng đưa cho , thật sự sợ hỏng.”

“Đã như , ngày mai Đỗ mỗ đích chép một bản đưa tới.”

Đỗ Phượng Niên cũng cưỡng cầu nữa, đó liền đưa lời cáo từ.

Mộ Cẩn Du gật đầu, đang gọi quản gia tới tiễn khách, đúng lúc , động tĩnh truyền đến từ bên ngoài đại sảnh thu hút sự chú ý của các bà.

Bà đoán đại khái là Cửu Nương hành động .

Lập tức sa sầm mặt lên, vẻ mặt nghiêm túc:

“Bên ngoài xảy chuyện gì, còn chút quy củ nào ?”

Sau đó, vẻ mặt áy náy về phía Đỗ Phượng Niên:

“Đỗ ông chủ, thật sự là xin , hạ nhân trong phủ quy củ, ngài chờ một chút, gọi quản gia tới tiễn ngài.”

Đỗ Phượng Niên lắc đầu: “Phu nhân khách khí, phu nhân việc cứ , cần phiền quản gia, Đỗ mỗ xin cáo lui .”

Mộ Cẩn Du khựng một chút, gật đầu: “Vậy thì cùng ngoài .”

Rất , đỡ để bà nghĩ cách dẫn qua xem.

 

 

Loading...