Xuyên Thành Mẹ Chồng Ác Nghiệt, Ta Làm Cả Làng Hoảng Hốt - Chương 1334: Một Người Giữ Ải, Vạn Người Không Thể Địch

Cập nhật lúc: 2026-02-23 20:01:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tam thúc.”

Ánh mắt Từ Tuấn Khải chút kỳ quái, đó tay chỉ bản đồ:

“Vị trí , mới là Thương Long Sơn.

Con nhận tin tức, sáng sớm hôm nay, Vân quân phái nhiều chạy tới Thương Long Sơn.

Kết hợp với tiếng nổ thấy đó, con nghi ngờ Vân quân bắt đầu tấn công nương con và các nàng .”

Từ Duật liếc một cái, “Chẳng lẽ xem bản đồ, cần con nhắc nhở?”

Từ Tuấn Khải “...”

Hắn đây là nghi hoặc ?

Cười gượng, đó mới ngượng ngùng về phía , “Tam thúc, thúc nghiên cứu Thương Long Sơn ?”

“Đồ ngốc!”

Từ Duật ghét bỏ, chỉ bản đồ, “Nhìn sự việc, tầm mắt phóng xa một chút. Tam thẩm con, là tầm rộng.

Đã nàng chạy tới đó, sẽ chờ c.h.ế.t. Sau khi đ.á.n.h lui Vân quân, hơn nữa Vân quân tăng binh, nàng nhất định sẽ dẫn di chuyển đến nơi an hơn.

Cho nên, bây giờ con xem bản đồ Thương Long Sơn vô dụng, cái con cần xem là vùng Thương Long Sơn , nơi nào thích hợp ẩn náu cũng như phục kích.”

Địa thế Thương Long Sơn tuy hiểm trở, nhưng nếu Oanh Thiên Lôi nàng mang theo hết , dễ bắt.

Cửu Nương nếu nghĩ đến điểm , chắc chắn sẽ di chuyển.

Từ Tuấn Khải bừng tỉnh, tâm phục khẩu phục, “Tam thúc, vẫn là thúc lợi hại.”

Từ Duật lắc đầu, động thủ vẽ một vòng tròn bản đồ, “Tuấn Khải, tầm mắt con phóng xa, chỉ giới hạn mắt, khó một bước tính mười bước. Đánh giặc, khi con bước , thì nghĩ đến chuyện của mười bước đó, chiếm hết tiên cơ.”

Nói xong, gác b.út xuống.

“Chuyện thành Long Châu, giao cho con, tiếp ứng tam thẩm con và các nàng.”

Từ Tuấn Khải còn đang nghiền ngẫm lời của , ngẩng đầu, vẻ mặt kinh ngạc về phía :

“Tam thúc, thúc trong tìm ?

quá mạo hiểm ? Hay là chúng trực tiếp khai chiến, ép Vân quân khỏi thành Trường Hà, tìm các nàng lẽ hơn một chút.”

Từ Duật lắc đầu, “Binh lực hai quân chênh lệch quá lớn, Từ gia quân thương vong quá nhiều, đối thủ của bọn chúng.

Đợi, tối mai đại quân đến hãy .”

“Thúc ở đây, nếu Lữ Minh Lương tới công thành, đây?” Từ Tuấn Khải cuống.

“Con đó ?” Từ Duật liếc một cái, tiếp tục thu dọn đồ đạc của :

“Hắn nếu tới công thành, c.h.ặ.t một cánh tay Bạch Thiếu Vân tặng .”

đoán, sẽ đến cổng thành kêu gào, nhưng dám thật sự công thành, cho nên, trông cho kỹ.”

Từ Tuấn Khải “...”

Tam thúc và tam thẩm tương lai, quả nhiên là cùng một loại tàn nhẫn.

Bỗng nhiên, chút đồng cảm với Thái t.ử Vân Tề quốc chọc bọn họ.

Ngươi chọc ai chọc, chọc hai bọn họ, tự tìm đường c.h.ế.t.

Từ Duật chỉ mang theo mười rời , hơn nữa lặng lẽ một tiếng động, kinh động .

Từ Tuấn Khải cũng hạ lệnh phong khẩu đối với chuyện.

Hắn tường thành, đôi mắt lo lắng về hướng Thương Long Sơn, hy vọng các nàng thể bình an vô sự.

Còn ...

Từ Tuấn Khải vẻ mặt thâm trầm, bên phía năm , tiến hành thế nào ?

Thuận lợi thì, bây giờ chuẩn cũng hòm hòm !

Từ gia bọn họ, bao giờ là chịu thiệt.

Chịu thiệt của ai, chịu thiệt ai, nhất định đòi đối phương!

Hoàng thất Vân Tề quốc!...

Bịch!

Lữ Minh Lương phẫn nộ, khuôn mặt vặn vẹo đáng sợ, đôi mắt trừng tròn báo tin mắt:

“Ngươi , Thiếu tướng quân c.h.ế.t ?”

Binh lính báo tin cúi đầu, giọng run rẩy, “Vâng, ạ!

Thiếu tướng quân nữ nhân chui từ phía , một mũi tên b.ắ.n c.h.ế.t , t.h.i t.h.ể Đại thiếu gia, chúng thuộc hạ khiêng về .”

Bịch!

Cơ thể Lữ Minh Lương lảo đảo một cái, va cái bàn sách phía , tay gạt rơi giá b.út bàn, giá b.út rơi xuống đất, phát tiếng động lớn.

Tiếng động khiến binh lính báo tin, bởi vì sợ hãi, đầu cúi càng thấp hơn.

Con trai c.h.ế.t !

Lữ Minh Lương hai mắt chằm chằm t.h.i t.h.ể đắp vải trắng bên cạnh, tin.

Đây con trai , !

Con trai rõ ràng đang yên đang lành, c.h.ế.t ?

Hồi lâu, mới lảo đảo bước chân nhào tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-ac-nghiet-ta-lam-ca-lang-hoang-hot/chuong-1334-mot-nguoi-giu-ai-van-nguoi-khong-the-dich.html.]

Tay run rẩy vén tấm vải trắng lên, khi lộ khuôn mặt của con trai , Lữ Minh Lương cuối cùng cũng nhịn nữa.

“A a a!”

“Con trai của a!”...

Lữ Minh Lương sấp t.h.i t.h.ể con trai gào t.h.ả.m thiết.

Hồi lâu, Lữ Minh Lương cuối cùng cũng khống chế bi thương trong lòng, ngẩng đầu lên, đôi mắt nứt chằm chằm binh lính báo tin:

“Nói, chi tiết cho , con trai c.h.ế.t như thế nào?”

Binh lính báo tin dám giấu giếm, cúi đầu, giọng run rẩy, kể sự việc một năm một mười...

“Tướng quân, bởi vì lúc đó tổn thất nặng nề, chúng thuộc hạ liền rút lui. ngay khi rút lui, nữ nhân b.ắ.n tên lén trong bóng tối, Thiếu tướng quân tránh kịp, trúng tên lăn xuống núi mà c.h.ế.t.”

“Lâm Cửu Nương!”

Lữ Minh Lương nhanh phản ứng , là Lâm Cửu Nương chạy tới chi viện cho ba nữ nhân Từ gia .

Cho nên, bọn họ chỉ năm , khiến Vân quân bọn họ tổn thất nặng nề, mà con trai cũng bỏ mạng ở Thương Long Sơn.

Mối thù , nhất định báo.

Lữ Minh Lương hai mắt lộ hung quang, “Bây giờ bên đó là tình hình gì?”

“Bẩm tướng quân, nữ nhân Từ gia thừa lúc hỗn loạn rời khỏi Thương Long Sơn. Lý tướng quân dẫn đuổi theo bọn họ.” Binh lính báo tin cúi đầu .

“Đi, truyền lệnh của bản tướng cho Lý Tấn,” Lữ Minh Lương hai mắt âm lãnh:

“Lần , cần bắt sống nữa, trực tiếp g.i.ế.c tha, g.i.ế.c bọn họ báo thù cho Thái t.ử, cho Thiếu tướng quân.”

Binh lính báo tin gật đầu lia lịa, đó vội vàng rời .

Lữ Minh Lương hai mắt đỏ ngầu t.h.i t.h.ể con trai , c.ắ.n răng.

Các nàng g.i.ế.c con trai , tuyệt đối sẽ để các nàng sống dễ chịu.

Còn Lâm Cửu Nương!

Trong mắt Lữ Minh Lương thêm một tia sáng đáng sợ, thiên đường lối ngươi , địa ngục cửa ngươi cứ lao .

Lần , giữ ngươi , đều với chuyến của ngươi!

“Người !”...

Mà lúc đám Lâm Cửu Nương, đang cẩn thận từng li từng tí né tránh sự truy tìm của Vân quân.

Bọn họ rời khỏi hang động, lính canh của Vân quân phát hiện.

Sau khi xử lý xong lính canh Vân quân, nguyện vọng ban đầu của nàng là thành ẩn náu cũng thất bại.

Là Nhậm Ngữ Đường đề nghị.

Hắn ngọn núi gần đó nơi thích hợp ẩn náu cũng như phục kích hơn.

Lâm Cửu Nương chút nghi ngờ, trực tiếp bảo dẫn đường.

Một đường trốn trốn tránh tránh , cuối cùng lúc chập tối, đến nơi Nhậm Ngữ Đường .

đến đích, Lâm Cửu Nương liền trừng lớn hai mắt.

Nơi tuyệt a!

Chỉ cần giữ vững lối , căn bản lo Vân quân bọn chúng thể .

Đây là một khe hở kẹp giữa hai ngọn núi.

Hai bên vách núi dốc, thẳng lên, thẳng xuống, bất kỳ điểm đặt chân nào, vòng từ hai bên qua tấn công bọn họ từ phía .

Xin , phía đường, chỉ một lối phía , hơn nữa lối nhỏ hẹp, dễ thủ khó công.

Tuyệt hơn là, bên khe hở , một gian lớn, mà nơi đỉnh hai khe hở nối liền , chỉ một khe hở, căn bản thể từ đó xuống .

Lâm Cửu Nương nhướng mày, “Được đấy, ngờ Nhậm đại nhân còn một nơi như thế .

Nơi , ứng với câu ‘Một giữ ải, vạn thể địch’.”

Nói xong, nàng mở miệng bảo Mộ Cẩn Du các nàng xuống nghỉ ngơi .

Vì để đường, suốt chặng đường , các nàng kêu một tiếng mệt.

Cũng thật sự là khó các nàng , rõ ràng ba các nàng đều là nuông chiều từ bé.

Nhậm Ngữ Đường vẫn vẻ mặt bình tĩnh, “Nơi tuy tồi, nhưng ở đây cái ăn cái uống, cũng chống đỡ mấy ngày.

Không viện binh mấy ngày nữa mới tới, An Khánh Quận chúa, nghỉ ngơi , nhân lúc bọn chúng đuổi tới, tìm chút đồ ăn thức uống.”

Nói , định ngoài.

Lâm Cửu Nương vươn tay ngăn , khẽ:

“Nhậm đại nhân, việc giao cho , từ nhỏ lớn lên ở nơi sơn dã, hẳn là rõ hơn ngươi cái gì thể ăn.”

Thấy Nhậm Ngữ Đường , Lâm Cửu Nương lắc đầu, giơ nỏ trong tay lên:

“Có nó, săn b.ắ.n dễ dàng, hơn nữa sẽ kinh động khác.

Nhậm đại nhân, ngươi chính là ứng cử viên nhất để giữ ải, ngươi nghỉ ngơi cho , đến lúc đó, chúng đều dựa ngươi .”

“Được , cứ quyết định như , ngươi nghỉ ngơi, tìm đồ ăn.”

Nói xong, về hướng lối .

Nàng còn chuẩn chút quà nhỏ cho Vân quân nữa, để tìm đồ ăn thức uống, chuẩn thế nào?

 

 

Loading...