Xuyên Thành Mẹ Chồng Ác Nghiệt, Ta Làm Cả Làng Hoảng Hốt - Chương 110: Vả Mặt
Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:31:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa sói, tất cả chạy còn nhanh hơn thỏ.
Cho dù ống tre dùng để đựng nước rơi mặt đất, cũng lo nhặt, ai nấy đều nhanh nhẹn leo lên cây, gắt gao ôm lấy cây.
Sói chính là động vật khứu giác nhạy bén hung tàn, vì bắt con mồi cách gì cũng sẽ .
An Thủy Sinh tương đối gần Lâm Cửu Nương, hỏi nàng sói, nhưng một chữ ‘Cửu’ xuất hiện, đối phương động tác im lặng.
Bởi An Thủy Sinh cũng thấy tiếng kêu cứu từ xa đến gần, cùng với tiếng chạy trốn mang đến.
An Thủy Sinh chút bội phục Lâm Cửu Nương, tai nàng thật thính, tiếng động xa như đều thấy.
Mà tiếng sói tru càng ngày càng gần, khiến thở mạnh cũng dám, đại não nghĩ sói tới bọn họ , mà xem nhẹ tiếng kêu cứu lẫn trong tiếng sói tru.
Lâm Cửu Nương bắt biến sắc.
Đáng c.h.ế.t.
Từ trong gùi của móc d.a.o đốn củi, đó treo gùi lên cây, đôi mắt gắt gao chằm chằm điểm đen di chuyển càng ngày càng gần.
Sau khi điểm đen dừng , trực tiếp từ cây nhảy xuống, chạy thẳng về phía bọn họ.
Mà ở một bên khác.
“Cứu mạng a, sói!”
Lưu Đại Lang chật vật chạy như điên, hận thể dùng cả tay chân, đầu thoáng qua bầy sói càng ngày càng gần hơn nữa đuổi sát buông bọn họ phía , nước mắt tuôn .
Thật đáng sợ!
Hắn nếu hôm nay lên núi sẽ gặp bầy sói, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng sẽ lên.
Nhìn thấy Lưu Nhị Lang chạy ở phía , Lưu Đại Lang tê tâm liệt phế hô:
“Lưu Nhị Lang, chờ với a! Kéo…… Kéo a, chạy nổi nữa.”
Lưu Đại Lang chạy đến thượng khí tiếp hạ khí, hai chân nặng như rót chì, mỗi bước chạy đều như mạng .
“Chạy nổi, thì sói ăn cho ,” Lưu Nhị Lang là mồ hôi kéo cùng chạy, nghiến răng: “Bị hại c.h.ế.t !”
“Đừng cái nữa, chạy nhanh lên a.” Lưu Đại Lang mặt đưa đám, mà sự nâng đỡ của Lưu Nhị Lang, tốc độ ngược nhanh hơn nhiều.
thể chạy thắng sói?
Tiếng sói tru càng ngày càng gần, giống như đang gào thét bên tai, khiến sắc mặt hai em càng thêm trắng bệch.
cố tình lúc , chân Lưu Đại Lang trẹo một cái, cả ngã nhào xuống đất, đồng thời cũng kéo Lưu Nhị Lang cùng ngã xuống.
Xong !
Lưu Nhị Lang tuyệt vọng.
Nghe tiếng xé gió truyền đến từ phía , kịp suy nghĩ tay theo bản năng chộp sang bên cạnh, thế mà chộp một cây gậy gỗ, cầm lấy hung hăng quét về phía .
Bịch một tiếng, trúng ngay mục tiêu.
Sói kêu rên một tiếng, đ.á.n.h bay ngoài.
Lưu Nhị Lang nhanh ch.óng bò dậy từ đất, tay gắt gao nắm gậy gỗ, đôi mắt gắt gao chằm chằm mười mấy con sói đói đối diện đang nhe răng với bọn họ, đó dùng chân đá Lưu Đại Lang một cái: “Không sói ăn, lên đ.á.n.h a.”
Mà lời dứt, sói vốn chằm chằm các nàng bất động, bộ nhào tới.
Lưu Nhị Lang cho phép sợ hãi, tay cầm gậy gỗ một gậy đ.á.n.h về phía con sói xông tới mặt , khi đ.á.n.h bay, đ.á.n.h về phía một con khác.
Lưu Đại Lang hoảng loạn bò dậy, nhặt lên gậy gỗ bên cạnh, hai tay run rẩy, thấy sói nhào về phía , sợ tới mức nhắm mắt lớn tiếng thét ch.ói tai đồng thời, hai tay ngừng múa may gậy gỗ.
“Đánh, đ.á.n.h c.h.ế.t, sói đói đáng c.h.ế.t.”
Về phần đ.á.n.h trúng sói , , nhưng thì hung dữ.
“Đánh, đ.á.n.h, đ.á.n.h!”
Đừng , thao tác như thế , những con sói , lập tức còn thật sự dám xông lên, chỉ là gắt gao chằm chằm , trong miệng phát tiếng gào thét trầm thấp.
bên phía Lưu Nhị Lang, tình huống liền lạc quan.
Bảy tám con sói cùng vây công , một cái cẩn thận liền một con sói trong đó bổ nhào xuống đất.
Hơn nữa nhắm ngay cổ một ngụm c.ắ.n xuống, nhanh ch.óng dùng gậy gỗ ngăn cản miệng sói vô cùng tanh tưởi.
Nhìn thấy những con sói khác đang xông về phía , Lưu Nhị Lang tuyệt vọng, xong , mạng xong .
Bịch!
Một tiếng kêu rên vang lên, thể sói mềm nhũn xuống, một dòng m.á.u tươi nóng hổi phun lên mặt .
Lưu Nhị Lang ngơ ngác đầu sói d.a.o đốn củi c.h.é.m trúng mắt, là cứu ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-ac-nghiet-ta-lam-ca-lang-hoang-hot/chuong-110-va-mat.html.]
Giây tiếp theo chỉ thấy một đôi tay trắng nõn thon dài xuất hiện, cầm cán d.a.o đồng thời dùng sức rút d.a.o đốn củi , m.á.u tươi nữa vẩy lên , ngay đó thấy một tiếng mắng ‘Kẻ ngốc’, thấy một bóng gầy gò múa d.a.o xông về phía bầy sói đối diện.
Là nương!
Lưu Nhị Lang lo lau m.á.u sói mặt, vội vàng bò dậy từ đất, nữa cầm lấy gậy xua đuổi sói.
Hai bọn họ là đ.á.n.h lui, mà thấy đại ca giống như kẻ ngốc múa may gậy gỗ, nhưng cố tình những con sói đều vây công , lập tức trợn trắng mắt, vội vàng hô: “Đại ca, chạy a.”
Lưu Đại Lang hậu tri hậu giác, vội vàng mở mắt , thấy Lâm Cửu Nương, tủi kêu rên: “Nương!”
Ngay tại lúc , một con sói nhào về phía .
“Đại ca, cẩn thận!”
“Kẻ ngốc!”
Lâm Cửu Nương phẫn nộ, thể từ bỏ con sói đang đối phó hiện tại, d.a.o đốn củi trong tay trực tiếp ném ngoài, trúng ngay sói, đau đến mức nó kêu rên một tiếng, thể từ bỏ công kích Lưu Đại Lang chạy trốn.
Mà nàng còn v.ũ k.h.í, lập tức lọt sự vây công của tất cả sói.
Lâm Cửu Nương tay vật lộn với sói, bắt hai móng vuốt sói, nhưng cũng sói kéo ngã xuống đất.
“Nương!”
Lưu Nhị Lang thấy thế đỏ mắt, chi viện nhưng sói kéo .
Lúc một con sói nhào về phía Lâm Cửu Nương, tuy rằng nàng một cước đá bay, nhưng đón lấy càng nhiều sói hơn.
Ngay khi Lâm Cửu Nương sắp quần công phanh thây, bỗng nhiên một tiếng rắn kêu thê lương bén nhọn vang lên.
Ngay đó cái đầu to lớn của Tiểu Hoa, há cái miệng to như chậu m.á.u nhanh ch.óng c.ắ.n về phía mấy con sói công kích Lâm Cửu Nương.
Một ngụm hai con, rắc một cái, một dòng m.á.u tươi từ hai bên miệng rắn b.ắ.n , cổ họng nó khẽ động trực tiếp nuốt trong bụng, ngay đó tê kêu xông về phía những con sói khác.
Sói là động vật thức thời nhất, thấy tình huống đúng lập tức rút lui.
Cho nên khi đầu Tiểu Hoa xông tới, sói chạy sạch, nhưng đầu nó vẫn xông về phía Lâm Cửu Nương.
Trong mắt tất cả , đây là Trường Xà Tiên ăn thịt .
Thậm chí thét ch.ói tai ‘Lâm Cửu Nương sắp Trường Xà Tiên ăn .’
“Nương!”
Anh em Lưu gia dọa đến ngã mặt đất, đau lòng nhức óc kêu rên, tưởng rằng nương bọn họ cũng bỏ mạng trong bụng rắn.
ngoài ý xảy .
Đầu lâu Trường Xà Tiên dừng ở nơi cách Lâm Cửu Nương đến một mét, đó vươn lưỡi rắn dài, nhẹ nhàng l.i.ế.m Lâm Cửu Nương một cái, xoay uốn lượn thể bơi .
Anh em Lưu gia, đúng, tất cả đều kinh ngạc.
Trường Xà Tiên thế mà c.ắ.n Lâm Cửu Nương!
Vì !
Hơn nữa cũng công kích em Lưu gia, cứ như .
Lâm Cửu Nương bò dậy từ đất, phủi bùn đất , đôi mắt lạnh băng em Lưu gia: “Có tiền đồ a, lén lút lên Đại Thanh Sơn.”
Nói xong nhân lúc bất ngờ tặng cho hai em bọn họ mỗi một cước, bọn họ quỳ rạp mặt đất bộ dạng thống khổ, ác khí trong lòng Lâm Cửu Nương mới một ít.
Vương bát đản, suýt chút nữa hai tên ngốc bọn họ liên lụy c.h.ế.t.
May mắn Tiểu Hoa kịp thời xuất hiện, nếu quỷ cũng sẽ buông tha hai tên ngốc bọn họ.
Hai em Lưu gia đ.á.n.h, rắm cũng dám thả một cái.
An Thủy Sinh xách gùi của Lâm Cửu Nương, cẩn thận từng li từng tí tới, bọn họ lúc Lâm Cửu Nương, bất tri bất giác mang theo sùng bái.
G.i.ế.c sói , ngay cả Trường Xà Tiên cũng nỡ hại nàng, thảo nào chỉ nàng thể lấy nước.
Lâm Cửu Nương đeo gùi, trừng mắt hai em bọn họ hai cái, giọng cứng nhắc : “Đi, lấy nước, chuẩn xuống núi.”
Vừa hai bước, đầu về phía cách đó xa lưng bọn họ.
Anh em Cố Đông Thăng cũng chật vật, quần áo tả tơi như , chậm rãi mở miệng :
“Các cũng giống , lấy nước thì theo, , coi như .”
Nói xong xoay dẫn đường phía , Tiểu Hoa ở phía mở đường, nàng an tâm.
Nghĩ đến tao ngộ , sắc mặt Lâm Cửu Nương đen như đáy nồi, , kế hoạch mau ch.óng thực hiện.