Xuyên Thành Mẹ Chồng Ác Nghiệt, Ta Làm Cả Làng Hoảng Hốt - Chương 1048: Bảo Nàng Đặt Tên, Đây Không Phải Là Làm Khó Nàng Sao?

Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:53:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chắc chắn Lâm Cửu Nương đang ở An Lạc trấn, và lô vải cuối cùng cũng chuyển ?”

Hồng Đào bóng đêm ngoài cửa sổ, khuôn mặt âm trầm đến đáng sợ.

Con trai , c.h.ế.t .

C.h.ế.t còn t.h.ả.m!

Khóe mắt Hồng Đào đỏ lên.

bên cửa sổ, lúc bao trùm trong bóng tối, nên ai thấy biểu cảm của lúc .

“Chắc chắn.”

Hồng Thủy cúi đầu: “Khi thuyền chở vải rời bến, Lâm Cửu Nương đang đường về An Lạc thôn.”

Một lúc lâu , Hồng Đào mới xoay .

Lúc điều chỉnh xong cảm xúc của .

“Hồng Thủy, ngươi hộ tống t.h.i t.h.ể T.ử Kính về quê cũ của , chôn cất nó ở mộ tổ Hồng gia. Sau , ngươi ở đó giữ mộ cho nó.”

Hồng Thủy gật đầu, xoay ngoài.

Sau khi Hồng Thủy , mặt Hồng Đào lộ vẻ đau khổ.

Huyết mạch duy nhất của Hồng gia a, cứ như mà mất !

Hồng gia, đến đời , coi như đoạn t.ử tuyệt tôn .

Hận a!

Khi ngẩng đầu, đôi mắt vặn vẹo đến đáng sợ.

Lâm Cửu Nương, c.h.ế.t!

“Hồng Hà, ngươi dẫn lập tức xuất phát, hành động theo kế hoạch!”

Từ Duật lúc giữ chân ở kinh thành, thời gian quản chuyện của đàn bà .

Bây giờ là cơ hội nhất để trừ khử ả đàn bà đó.

Bỏ lỡ , đợi Từ Duật và ả đàn bà đó hội hợp, trừ khử ả nữa thì khó!

Hận ý nơi đáy mắt Hồng Đào, thế nào cũng giấu .

Bên phía Lâm Cửu Nương.

Sau khi Cố Tiểu Bảo đưa hàng , lập tức rảnh rỗi hơn nhiều.

Mà bên phía xưởng, nàng cũng cho nghỉ ba ngày.

Bản nàng cũng cho một kỳ nghỉ, ngủ một giấc thật .

Giấc tỉnh , liền đến giữa trưa.

Sau khi dùng bữa sáng, Lâm Cửu Nương liền dạo trong thôn.

Đừng , bây giờ việc xây dựng thôn bắt đầu quy mô.

Đợi khi xây xong, nơi phát triển sẽ trở nên khác biệt, thôn sẽ còn là thôn nữa.

Nếu bảo dưỡng , mấy trăm năm , đây lẽ sẽ trở thành một cổ thành.

Mọi thấy Lâm Cửu Nương, nhao nhao chào hỏi nàng.

Lâm Cửu Nương gật đầu đáp .

Cố Trường An tới, khóe miệng mang theo nụ :

“Lâm nương t.ử.”

Nhìn dáng vẻ híp cả mắt của ông , Lâm Cửu Nương tò mò:

“Thôn trưởng, ông híp cả mắt , chuyện ?”

Cố Trường An gật đầu: “, sinh . Con dâu sinh cho Cố gia chúng một cô nương xinh xắn, ngay hôm qua.”

“Đây đúng là chuyện , chúc mừng, chúc mừng,” Nụ mặt Lâm Cửu Nương trở nên rạng rỡ hơn.

Lập tức từ trong gian lấy một chiếc khóa trường mệnh bằng vàng ròng, đưa qua:

“Đây là tặng đứa bé, chúc đứa bé tương lai khỏe mạnh, vui vẻ.”

Cố Trường An thấy là vàng ròng, vội vàng từ chối:

“Quý giá quá, cái thể nhận.”

Lâm Cửu Nương cho ông từ chối, trực tiếp nhét tay ông :

“Cũng cho ông, là cho cháu gái ông, ông từ chối cái gì? Hơn nữa, thiếu chút đồ ?”

những thứ đều là thuận tay lấy từ nhà Hàn Đống, bây giờ nàng chẳng qua là mượn hoa hiến phật.

Cố Trường An lúc mới nhận lấy: “Vậy con bé cảm ơn cô.”

Sau khi cất kỹ khóa trường mệnh, Cố Trường An mới ngại ngùng về phía Lâm Cửu Nương:

“Lâm nương t.ử , chuyện , phiền cô một chút.”

“Nói,” Tâm trạng Lâm Cửu Nương .

giây tiếp theo, nàng nổi nữa.

Nàng vẻ mặt ngỡ ngàng Cố Trường An: “Ông là, bảo đặt tên cho cháu gái ông?”

Lâm Cửu Nương thở dài.

Nếu Lâm Lị ở đây, nhất định sẽ nhạo.

Sau đó sẽ tìm cô đặt tên đều mù mắt ’.

Thấy Cố Trường An vẻ mặt mong đợi gật đầu, Lâm Cửu Nương lắc đầu:

“Thôn trưởng, ông vẫn là tự đặt . Ta thì thôi, sợ cháu gái ông sẽ oán .”

Nàng chỉ là một kẻ đặt tên vô dụng, bảo nàng đặt tên, đây khó nàng ?

Cố Trường An lắc đầu nguầy nguậy: “Không . Chắc chắn sẽ , Cửu Nương , cô cứ nghiêm túc đặt, . Chúng đều tin tưởng cô, thật đấy.”

Lâm Cửu Nương dở dở : “Thôn trưởng, đặt tên . Ông xem bọn Lâm Đông, đều trực tiếp lấy Đông Tây Nam Bắc Trung để đặt tên . Ông, ông vẫn là đừng khó nữa, thật sự .”

Cố Trường An lắc đầu, kiên quyết nàng đặt.

Lâm Cửu Nương khó xử.

Chần chừ một chút:

“Hy vọng con bé khỏe mạnh vui vẻ, là, Trường Lạc?”

Cố Trường An cạn lời.

Có lòng nhắc nhở:

“Cửu Nương, con bé thể dùng chữ Trường, vai vế loạn mất.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-ac-nghiet-ta-lam-ca-lang-hoang-hot/chuong-1048-bao-nang-dat-ten-day-khong-phai-la-lam-kho-nang-sao.html.]

Lâm Cửu Nương hổ, vẻ mặt tự nhiên:

“Vậy thì Vĩnh Lạc, Cố Vĩnh Lạc, ? Mãi mãi vui vẻ.”

Mẹ kiếp, thể đừng khó nàng ?

Nàng cũng màng đợi Cố Trường An trả lời, thấy Lâm Trung ở cách đó xa, lập tức mượn cớ bỏ chạy.

Lúc bỏ chạy, quên nhắc nhở ‘ thì các tự nghĩ, đừng tìm ’.

Quá khó .

Tại khó nàng như ?

Mà Cố Trường An đang lẩm bẩm cái tên Cố Vĩnh Lạc , càng càng thích.

Vĩnh Lạc, Vĩnh Lạc, !

Không đặt ?

Cái tên đặt ?

“Cửu Nương...”

Ông ngẩng đầu, lúc mới phát hiện Lâm Cửu Nương chạy mất .

Ông lắc đầu, chạy nhanh thật!

Lâm Trung kỳ quái Lâm Cửu Nương xông đến mặt , bên phía Cố Trường An, xảy chuyện ?

Nếu , Lâm nương t.ử bộ dạng như ma đuổi thế ?

“Đi!”

Lâm Cửu Nương vội vàng .

Nàng bây giờ chỉ sợ Cố Trường An tìm đến , bảo đặt tên cho cháu gái ông nữa.

Lâm Trung hồn , đuổi theo đồng thời vẻ mặt nghiêm túc:

“Lâm nương t.ử, chuyện bẩm báo.”

“Nói!”

Lâm Cửu Nương đầu, thấy Cố Trường An rời , lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

Lâm Trung thấp giọng tình báo nhận .

Đáy mắt Lâm Cửu Nương lóe lên một tia tối tăm, xuất hiện ?

Rất !

Khóe miệng nàng nhếch lên: “Đi, hội ngộ một chút!”

Trên mặt Lâm Trung lóe lên một tia tán thành:

“Lâm nương t.ử, đối phương dễ chọc.”

“Cho nên, thì dễ chọc ?” Lâm Cửu Nương nhướng mày:

“Lâm Trung , gan nhỏ là . Kẻ địch đều đưa tới cửa , nếu túng, khác thế nào?”

Lâm Trung cạn lời.

Chắc chắn vì buồn chán, gây chuyện?

Thôi!

Tùng Bình trấn.

Vì phản quân Vĩnh An Hầu từng đóng quân ở đây, dẫn đến nguyên khí Tùng Bình trấn tổn thương nặng nề.

Cho dù bây giờ qua một tháng, nguyên khí của Tùng Bình trấn vẫn hồi phục.

Cửa hàng hai bên trấn, việc buôn bán vẫn ảm đạm.

Bách tính đa cũng chỉ xem một chút vội vàng rời , vẻ gì là mua.

Lúc .

Bên rìa Tùng Bình trấn, trong một cái sân nhỏ hẻo lánh.

Tiếng của một bé gái, x.é to.ạc làn khói bếp lúc chập choạng tối.

Hàng xóm xung quanh cũng chỉ về phía bên một chút, đó liền tập mãi thành quen cúi đầu tiếp tục việc của .

Thời gian , chuyện ngày nào cũng diễn , nhiều , tự nhiên cũng còn hứng thú.

Trong sân, Lưu Trăn Trăn dọa thét lên.

Vốn đang bệt đất, miệng cô bé lầm bầm gọi nương rõ tiếng, đó lảo đảo về phía Mộc Quyên đẩy ngã mặt đất ở bên cạnh.

Mộc Quyên sắc mặt trắng bệch, cố nén đau đớn, che chở con gái lưng.

Ngẩng đầu về phía , đàn ông đang hung thần ác sát chằm chằm , đỏ hoe đôi mắt.

“Ta hết tiền . Thật sự còn nữa, đến bên , tiêu bao nhiêu bạc, cũng mà, bây giờ thật sự còn nữa.”

Nói xong, hốc mắt nhịn đỏ lên, cơn đau ở bụng khiến sắc mặt cô trắng thêm vài phần.

Không nhịn cúi đầu ôm bụng , đau quá.

Bụng...

Sắc mặt Mộc Quyên đại biến.

ngẩng đầu lên, đáng thương về phía đàn ông, cầu xin:

“Chàng mời đại phu cho , ? Bụng đau quá, sắp xong !”

“Đau quá!”

Mộc Quyên cuối cùng nhịn , cuộn ngã xuống đất, thấp giọng đau đớn rên rỉ.

Lưu Trăn Trăn ở bên cạnh nhào lên Mộc Quyên, đáng thương lóc.

Người đàn ông bên cạnh, thấy cảnh , đáy mắt lóe lên một tia chán ghét:

“Đều là chổi, câm miệng cho , còn nữa, g.i.ế.c c.h.ế.t mày.”

Lời dọa cơ thể Mộc Quyên cứng đờ, theo bản năng vươn tay che chở con gái :

“Chàng, thể đụng con bé!”

“Mộc Quyên, ngươi lấy tiền , xem dám ?” Người đàn ông vẻ mặt âm lãnh:

“Cái loại của con tiện nhân , sớm muộn gì cũng c.h.ế.t!”

Nói xong, sải bước ngoài sân.

đúng lúc ...

 

 

Loading...