Xuyên Thành Mẹ Chồng Ác Nghiệt, Ta Làm Cả Làng Hoảng Hốt - Chương 102: Nhẫn Không Thể Nhẫn Thì Không Cần Nhẫn Nữa

Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:30:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đối mặt với đám sài lang xông về phía hai tỷ các nàng, Lưu Tam Ni nắm lấy tay Lưu Tứ Lang co cẳng bỏ chạy.

Kẻ ngốc, mới chạy.

, chạy vài bước hai tỷ cũng dừng bước, ngơ ngác hai cầm gậy gỗ phía .

“Chạy cái gì? Để khác tưởng Lưu gia chúng ?” Lưu Nhị Lang nghiêm mặt các nàng một cái, ngang qua hai bên các nàng, phía các nàng.

Lưu Đại Lang lắc lư cái đầu gì.

Lưu Tam Ni kéo Lưu Tứ Lang mạnh mẽ , chút khó tin chằm chằm bóng lưng hai bọn họ.

Hai bọn họ, xác định uống lộn t.h.u.ố.c chứ?

Sao bọn họ tới đây? Sao cảm giác giống như xả giận cho các nàng ?

Lưu Nhị Lang giơ cây gậy gỗ trong tay lên: “Ai dám tiến lên, gãy tay gãy chân cũng liên quan đến .”

Một câu đơn giản, đám vốn đang xao động dừng bước, cam lòng chằm chằm về hướng đám Lưu Tam Ni.

“Lưu Nhị Lang, mày xác định đối đầu với tao, ?” Trương Nhị hùng hổ ôm cánh tay bước , khuôn mặt vì đau đớn mà trở nên vặn vẹo mang theo một sự dữ tợn phẫn nộ.

“Tối qua tao với mày , đừng đ.á.n.h chủ ý lên bọn họ,” Lưu Nhị Lang mặt đổi sắc.

Trương Nhị vặn vẹo, gầm thét lên: “Con tiện nhân hắt tao một phân, còn đ.á.n.h gãy tay tao, ha ha, tao tính toán với nó, thể nào.”

Hai mắt rơi lên Lưu Đại Lang đang lấc cấc bên cạnh, mặt lộ một tia châm biếm: “Tao cho mày một lượng bạc, chuyện mày đừng quản, dù cũng coi mày là đại ca. Bọn họ tự ăn sung mặc sướng, mày sắp c.h.ế.t đói , cũng thấy bọn họ chia cho mày chút đồ ăn. Hạng như , mày xác định giúp bọn họ?”

“Một lượng bạc?”

Hai mắt Lưu Đại Lang sáng rực, lắc đầu, giơ hai ngón tay : “Hơi ít, ít nhất hai lượng.”

“Vấn đề là, mày ? Có thì, chuyện dễ .”

“Lưu Đại Lang,” Sắc mặt Lưu Nhị Lang xanh mét, tức giận trừng mắt Lưu Đại Lang.

Quả nhiên là bùn nhão trát tường, hết cứu , nên trông cậy .

“Nhị Lang, tiền lấy là kẻ ngốc,” Lưu Đại Lang hì hì , hề chút ý hổ nào.

Trương Nhị dữ tợn, Lưu Đại Lang là hạng mà, ngay đó móc từ trong n.g.ự.c hai lượng bạc: “Cầm bạc, cút sang một bên.”

“Được thôi, tao tới đây!”

Lưu Đại Lang đến mức hai mắt híp , lạch bạch chạy về phía Trương Nhị.

Lưu Tứ Lang nữa thất vọng lắc đầu, quả nhiên thấy tiền sáng mắt.

Lưu Đại Lang nhận lấy bạc trong tay Trương Nhị, ước lượng một chút: “Không tồi, là hai lượng bạc, đủ cân.”

Trương Nhị khẩy: “Không chỉ là hai lượng bạc thôi , chút tiền lẻ , lẽ nào tao còn lừa mày ?”

“Cầm tiền , thì mau cút cho tao.”

“Được thôi, tao cút đây,” Lưu Đại Lang nhét tiền n.g.ự.c , đó chạy sang bên cạnh vài bước, đột nhiên xoay mạnh mẽ đầu , một cước hung hăng đạp bụng Trương Nhị.

Biến cố xảy đột ngột, ai cũng nhận .

Trương Nhị bất kỳ phòng nào trực tiếp đạp ngã lăn đất, mà Lưu Đại Lang một kích đắc thủ, lập tức động tác lưu loát xông về bên cạnh Lưu Nhị Lang, hắc hắc lên.

Phát hiện Lưu Nhị Lang vẻ mặt kinh ngạc , toét miệng : “Người tặng tiền cho tiêu, lấy, là đầu óc bệnh ?”

Lưu Nhị Lang cạn lời, còn thật sự là thấy tiền sáng mắt, nhưng cú đá ... thôi bỏ .

Trương Nhị lúc sự giúp đỡ của những khác, dậy.

Vẻ mặt vặn vẹo phẫn nộ trừng mắt Lưu Đại Lang: “Cầm tiền của tao, còn dám đ.á.n.h tao?”

“Ha ha, mày đ.á.n.h bọn họ, tao lấy của mày chút bồi thường quá đáng chứ,” Lưu Đại Lang cợt nhả gã, ngay đó sắc mặt đổi:

“Sao, mày tưởng Lưu gia tao dễ bắt nạt ?”

“Trương Nhị, tao cho mày , tao bắt nạt bọn họ, cướp đồ của bọn họ thì , nhưng mày thì , ? Dám đụng đến bọn họ, tao g.i.ế.c c.h.ế.t mày.”

Trương Nhị Lưu Đại Lang chơi một vố, cầm bạc của gã còn đ.á.n.h gã, cục tức ai cũng nhịn , giây tiếp theo lập tức tăng giá bảo động tay đ.á.n.h Lưu Đại Lang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-ac-nghiet-ta-lam-ca-lang-hoang-hot/chuong-102-nhan-khong-the-nhan-thi-khong-can-nhan-nua.html.]

Đánh hội đồng, lập tức mở màn, tiếng hô đ.á.n.h hô g.i.ế.c, vang lên bầu trời An Lạc thôn.

Lưu Tứ Lang và Lưu Tam Ni tự nhiên thể trơ mắt hai bọn họ đ.á.n.h, cho nên cũng gia nhập đội ngũ đ.á.n.h hội đồng.

Lâm Cửu Nương ngờ xuống núi, thấy cảnh tượng đặc sắc .

Đánh hội đồng a.

Vốn định xem kịch, đợi phát hiện một bên đ.á.n.h là đám Lưu Tam Ni, bình tĩnh nữa.

An bà t.ử cũng phát hiện đám Lưu Tam Ni, chọc chọc Lâm Cửu Nương: “Cửu Nương, cô giúp ?”

“Trẻ con đ.á.n.h , một lớn giúp, thể thống gì?” Lâm Cửu Nương lắc đầu, “Có gan đ.á.n.h , đ.á.n.h thua thì đừng , đạo lý trẻ con đ.á.n.h thua lớn xông lên?”

An bà t.ử lắc đầu, cố gắng mở to đôi mắt già nua chút mờ của : “Thật sự giúp? Nhìn bốn đứa nó sắp chịu thiệt , hơn nữa đối phương đều là trưởng thành.”

Chậc chậc, mười mấy đ.á.n.h ba đám Lưu Tam Ni, nắm đ.ấ.m rơi xuống , bà đều thấy đau.

“Không , nhanh sẽ kết thúc thôi.” Lâm Cửu Nương khẩy, thấy dẫn đang chạy tới bên ?

Tinh lực dồi dào?

Khóe miệng Lâm Cửu Nương cong lên một nụ , tay chút ngứa, đây?

như Lâm Cửu Nương , trận đ.á.n.h nhanh dừng , bởi vì Cố Trường An dẫn tới tách bọn họ .

Cố Trường An tức giận c.h.ử.i ầm lên.

Lưu Tứ Lang toét miệng, lọt tai lời của Cố Trường An, tới tận cửa bắt nạt, đ.á.n.h trả là thể nào.

Hắn chỉ hận đ.á.n.h , nếu lợi hại như nương, nhất định sẽ đ.á.n.h đau như .

Hai mắt theo bản năng dáo dác xung quanh, đợi thấy một bóng dáng cách đó xa, tinh thần chấn động, tiêu đời , là nương!

Tay chút khó khăn chọc chọc Tam tỷ bên cạnh: “Tam tỷ, nương!”

Xong , sắc mặt nương khó coi như ?

Lưu Tam Ni sớm thấy , lúc cũng chút run rẩy: “Tứ Lang , tỷ cảm thấy hai chúng sắp t.h.ả.m .”

Lưu Tứ Lang tán thành gật đầu, căng thẳng nuốt nước bọt di chuyển về hướng Lâm Cửu Nương.

“Nương!”

“Nương!”

Hai run rẩy mặt Lâm Cửu Nương, cúi đầu, dám nàng.

“Có tiền đồ a, đ.á.n.h hội đồng với ,” Lâm Cửu Nương châm biếm.

“Nương, chuyện đ.á.n.h , con lời ,” Lưu Tứ Lang ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định, “Nương , nhẫn thể nhẫn thì cần nhẫn nữa ? Trương Nhị dẫn đều bắt nạt tới tận cửa , nếu con còn nhẫn nữa, con còn là nam nhân đó ?”

, nương, là bọn họ quá đáng,” Lưu Tam Ni cũng vẻ mặt nghiêm túc, “Chúng con sai, chúng con chỉ là phản kích bình thường thôi.”

Ngay đó đơn giản và nhanh ch.óng kể bộ ngọn nguồn sự việc, cuối cùng giọng điệu vô cùng kiên định : “Bọn họ chính là đáng đòn.”

An bà t.ử cũng vẻ mặt tức giận: “Cửu Nương, cô cũng đừng trách chúng, chúng cũng là bắt nạt quá đáng mới đ.á.n.h trả, bọn họ chính là một đám cường đạo.”

Ánh mắt lắm của bà, lúc cũng phát hiện con trai nhà lẫn trong đám .

Lập tức khuôn mặt già nua đen , nhặt cành cây bên cạnh lên xông về phía con trai .

Cùng hành động với bà còn Lý bà t.ử.

Đánh cái danh nghĩa quan tâm các bà, cường đạo, quan tâm sự an của các bà như , tại lên núi tìm các bà?

Vô liêm sỉ!

Bởi vì hai lão thái thái , đám nữa hỗn loạn, lúc mới nhận đám Lâm Cửu Nương trở về .

Không ít dọa thi lùi về phía , dù Lâm Cửu Nương hung danh vang xa, dễ chọc.

Ánh mắt Trương Nhị phiêu diêu, hai mắt lóe lên một tia u ám, bọn họ về , lẽ nào thất bại ?

 

 

Loading...