XUYÊN THÀNH LÃO PHỤ ĐOẢN MỆNH: BẮT ĐẦU CUỘC SỐNG DƯỠNG LÃO - Chương 17: Tô Cảnh Hằng Trượng Nghĩa
Cập nhật lúc: 2026-02-07 04:50:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Cảnh Hằng đến sòng bạc để đ.á.n.h bạc, chủ yếu là vì cảm thấy sòng bạc lừa gạt bằng hữu của , giúp bằng hữu tìm công bằng.
Chuyện là thế , khi họ dọn đến huyện thành mấy ngày, Lâm Vận Trúc sai Triệu An Duệ và những khác thăm dò tất cả các tư thục trong huyện.
Thầy họ Tôn năm nay ba mươi hai tuổi, công danh Cử nhân, mở tư thục mười ba năm, trong thời gian đó đào tạo ba Tú tài, hai Cử nhân, quả thực là nhất ở huyện Khang Dương .
Sợ là loại lão học trò chỉ học vẹt, Lâm Vận Trúc còn đích gặp ông một .
Với chút kiến thức ít ỏi của , bà đương nhiên dám chỉ dạy cho thầy họ Tôn.
Chỉ hỏi một câu: “Không thầy họ Tôn thấy việc dạy học theo năng khiếu từng thế nào?”
Thầy họ Tôn ban đầu chỉ coi Lâm Vận Trúc là một nông phụ bình thường, ngờ bà kiến thức như .
Quả nhiên là thể dạy Bảng nhãn!
Lão lập tức dẫn kinh trích điển, chi hồ giả dã một hồi.
Lâm Vận Trúc vẫn giữ nụ suốt, bởi vì bà thật sự hiểu!
thầy họ Tôn cho rằng lão phu nhân đang tán đồng quan điểm của , như tìm tri âm, thêm nửa canh giờ nữa.
Thế là, Lâm Vận Trúc, nghiệp từ lâu, một nữa ép lướt qua đại dương tri thức.
Tuy nhiên, may mà Lâm Vận Trúc cũng hiểu ý tứ đại khái của thầy họ Tôn.
Biết ông cho rằng mỗi đứa trẻ đều tính cách và sở trường riêng, cũng phương thức và cách lý giải việc sách mà chúng yêu thích.
Dù năng lực hạn, nhưng ông vẫn sẽ cố gắng hết sức để tìm phương pháp phù hợp cho từng đứa trẻ.
Chỉ là một ông hiện giờ đang dạy hơn ba mươi học sinh, quả thực đôi khi cảm thấy lực bất tòng tâm.
Kịp lúc thầy họ Tôn còn kịp tiếp tục kể khổ với bà, Lâm Vận Trúc liền vội vàng ngắt lời: “Vậy thì, Tô Cảnh Hằng nhà xin gửi gắm cho thầy dạy dỗ, lão còn việc, phiền thầy lên lớp nữa.”
Nói xong bà liền chuồn nhanh hơn cả thỏ.
Trong lòng còn vô cùng cảm thông cho những đứa trẻ thời cổ đại, ai, bà giảng một lát mà suýt ngủ gật.
Những đứa trẻ , thật đáng thương!!
Ngày hôm , Tô Cảnh Hằng đeo cặp sách đến trường, đầu tiên chạy đến với trong lớp là Chu Hưng Đồng.
Chu Hưng Đồng lớn hơn hai tuổi, tính tình cực , Tô Cảnh Hằng mới đến nên đều chỉ bảo thứ cho , lên còn hai chiếc má lúm đồng tiền đáng yêu.
Cứ như nửa tháng trôi qua, hai trở thành đồng học, tri kỷ .
hôm qua Chu Hưng Đồng đến trường, Tô Cảnh Hằng còn tưởng bệnh, khi dò hỏi nhiều mới là do hôm lén sòng bạc nên nhà đ.á.n.h cho một trận, xuống giường nổi.
Tô Cảnh Hằng tin bằng hữu của là kẻ nghiện c.ờ b.ạ.c, thế nên hôm qua đến nhà họ Chu tìm .
Qua lời kể của Chu Hưng Đồng, mới , hôm giờ học, một biểu ca họ hàng xa của Chu Hưng Đồng đến tìm , dùng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ đưa đến một sòng bạc.
Không khí trong sòng bạc ngột ngạt và căng thẳng, tràn ngập mùi mồ hôi, khói t.h.u.ố.c và sự tham lam.
Chu Hưng Đồng giữa đám đông, những gương mặt vặn vẹo của những con bạc xung quanh, tai ù ù tiếng la hét và tiếng va chạm của tiền cược.
Cậu chút sợ hãi còn đòi về, nhưng tên biểu ca cứ khăng khăng kéo .
Còn xúi giục , cần lo lắng, cứ thử đặt một đồng tiền đồng xem .
Chu Hưng Đồng : “Ta cũng chuyện gì xảy , trong , thấy chúng nhân đang hăng hái đặt cược, đầu óc mũg lên nên thật sự thử một ván, ngờ một ván đó dừng .”
Thì lúc Chu Hưng Đồng mới đến, chơi mấy ván, đặt lớn thì lớn, đặt nhỏ thì nhỏ.
Biểu ca của là Hùng Tam : “hôm nay vận khí của ngươi như , chúng chơi lớn một ván cuối, kiếm thêm chút bạc về nhà!”
Lúc , Chu Hưng Đồng sớm những chiến thắng liên tiếp đó cho mụ mị cả đầu óc, cũng cảm thấy vận khí hôm nay của quả thực là vô cùng. Dưới sự xúi giục ngừng của biểu ca, liền lấy bộ bạc đ.á.n.h cược một phen.
Thế nhưng, chính ván cược , chỉ khiến thua sạch tiền thắng hôm nay, mà cả chút tiền riêng tích cóp cả năm của cũng thua sạch còn một xu.
Chu Hưng Đồng mới mười ba tuổi, ngây tại chỗ, .
“Hưng Đồng, , hôm nay vận khí ngươi lắm, chúng cược thêm một ván nữa, chỉ một ván là ngươi thể thắng hết!”
Chu Hưng Đồng dám.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-lao-phu-doan-menh-bat-dau-cuoc-song-duong-lao/chuong-17-to-canh-hang-truong-nghia.html.]
Hùng Tam vẫn ngừng xúi giục, cuối cùng còn dụ dỗ: “Chẳng lẽ ngươi thật sự cam tâm , đó là bạc ngươi tích cóp bao nhiêu năm đấy!”
Chu Hưng Đồng đến đây, vành mắt đỏ hoe: “Ta cũng chuyện gì xảy , lúc đó chỉ cảm thấy chỉ cần thắng một ván là thể lấy bạc tích lũy bao năm qua, kết quả là mê theo biểu ca tìm đến Đại Ngưu ca ở Sòng bạc Thuận Hưng, vay một lượng bạc.”
“ kể từ đó, càng thua càng nhiều, đến khi tỉnh táo , thua gần hai mươi lượng bạc . Biểu ca còn bảo tiếp tục vay, sợ quá, phụ mẫu trông coi tiệm nhà , một năm cũng chỉ kiếm chút bạc , nếu còn vay nữa, trả nổi thì ? Ta qua đời cũng chịu vay, biểu ca cách nào, đó Đại Ngưu ca mặt bảo trả bạc trong ba ngày, nếu sẽ càng ngày càng nhiều.”
“Trước khi về, biểu ca còn khuyên phụ mẫu nghiêm khắc, bảo đừng chuyện với phụ mẫu, bạc đó sẽ nghĩ cách giúp .”
“ bản biểu ca cũng bao nhiêu bạc, gì cách nào, cộng thêm quá sợ hãi, lỡ như ba ngày bạc cứ thế chất đống, trả nổi thì , về nhà với Cha...”
Tô Cảnh Hằng xong những lời Chu Hưng Đồng kể, gần như ngay lập tức xác định .
Biểu ca họ hàng xa của chắc chắn là cấu kết với sòng bạc, lừa tiền của Chu Hưng Đồng.
Trong thôn bọn một chú La Sơn cũng y như , một gã gầy cao bên thôn kế bên lừa sòng bạc, cuối cùng suýt chút nữa bán cả thê nhi .
Người trong thôn đều , chú La Sơn là giăng bẫy, nhắm việc nhà mua nhà cửa trong huyện, thấy nhà tiền.
Hắn và bọn Đại Ngưu còn lén trưởng thôn chuyện với , là cho phép gã gầy cao bên thôn kế bên đến thôn bọn nữa.
Tô Cảnh Hằng là một đứa trẻ trọng nghĩa khí, thấy bằng hữu của lừa đến mức .
Hôm qua về nhà dùng bữa chút tập trung, thể để bằng hữu cứ thế lừa trắng trợn như .
Thế là liền hỏi tổ mẫu mà cho là uyên bác nhất nhà: “Nãi nãi, còn nhớ chú La Sơn ạ?”
Nhắc đến Tô La Sơn, Lâm Vận Trúc lục lọi trong đầu lâu, mới tìm thấy ở một góc khuất nào đó, “Sao ?”
Sau khi Tô Cảnh Hằng hỏi một loạt vấn đề, cuối cùng mới dùng cách hỏi vòng vo: “Nãi nãi, những kẻ trong sòng bạc lừa bằng cách nào ạ? Tô Cảnh Hằng nhớ chú La Sơn thông minh mà.”
Lâm Vận Trúc lúc đó nghĩ nhiều, thản nhiên đáp: “Cái đó còn đơn giản , để sòng bạc , cứ thắng liên tục, khiến nghiện, tự cảm thấy vận may của cực , đó tiền cược càng lúc càng lớn. Con đều tham lam đủ, những kẻ trong sòng bạc cho ngươi thắng một trăm ván, chỉ chờ đến ván cuối cùng, khi ngươi dốc hết gia tài đặt cược, thì khiến ngươi thua đến phá sản là .”
Tô Cảnh Hằng hỏi đến đây thì nghĩ cách, nên thêm gì nữa, nếu Lâm Vận Trúc chắc chắn sẽ nhận điều ngay lúc đó.
hôm nay họ Tôn bệnh, tư thục tan học sớm, Tô Cảnh Hằng liền dẫn Vương Nhạc thẳng đến Sòng bạc Thuận Hưng.
Vương Nhạc khuyên can suốt đường, nhưng Tô Cảnh Hằng hạ quyết tâm tìm công bằng cho , thể dễ dàng từ bỏ.
Thế là trải qua một phen uy h.i.ế.p, Vương Nhạc đành theo , sợ xảy chuyện gì.
Đến sòng bạc, Tô Cảnh Hằng tiên quanh bên ngoài, quả nhiên thấy biểu ca họ hàng xa của Chu Hưng Đồng với nốt ruồi đen lớn lông mày trái.
Thế là cố ý cách biểu ca xa, ánh mắt sắc bén chằm chằm Sòng bạc Thuận Hưng, trong mắt còn lộ vẻ ngưỡng mộ.
Hùng Tam, mục tiêu khách hàng, lập tức tiến gần: “Tiểu chơi vài ván !”
Tô Cảnh Hằng đương nhiên từ chối một phen, nhưng vô tình bày tỏ chỉ mấy lượng bạc, sợ là đủ dùng.
Gà Mái Leo Núi
Hùng Tam đảo mắt Tô Cảnh Hằng và Vương Nhạc một vòng, thầm nghĩ nhà nào hạ nhân theo thì chắc chắn chút gia sản, thế là biểu hiện nhiệt tình hơn cả hôm , cuối cùng thành công kéo Tô Cảnh Hằng sòng bạc.
Vào sòng bạc, Tô Cảnh Hằng đương nhiên cũng đợi đến khi liên tục xúi giục mới bắt đầu đặt cược.
Thắng hết ván đến ván khác, Tô Cảnh Hằng cuối cùng cũng hiểu tại Chu Hưng Đồng mụ mị ngay lập tức.
Khi Tô Cảnh Hằng thắng gần ba lượng bạc, lắc xí ngầu liền gật đầu với Hùng Tam, Hùng Tam liền vui vẻ khuyên nhủ: “Vị tiểu thiếu gia , hôm nay vận khí ngài dày thế, bằng chúng chơi lớn một ván, một thể kiếm mười lượng bạc đấy?”
Tô Cảnh Hằng , mặt lộ vẻ giằng co: “Hay là đặt một lượng bạc nữa thử xem, lỡ như lát nữa vận khí còn thì ?”
Thấy Tô Cảnh Hằng thận trọng như , Hùng Tam và Đại Ngưu ca lắc xí ngầu cũng cách nào, đành để thắng thêm chút vị ngọt.
Ván , Tô Cảnh Hằng thắng thêm một lượng bạc.
Hùng Tam khuyên, Tô Cảnh Hằng đặt hai lượng, thắng.
Hùng Tam khuyên, Tô Cảnh Hằng tăng thêm hai lượng, tóm , mỗi tăng đều là bạc thắng , căn bản đụng đến vốn liếng của .
Qua mấy , Hùng Tam và Đại Ngưu ca đều mất hết kiên nhẫn.
Giọng điệu của Hùng Tam tránh khỏi chút mũg nảy, Tô Cảnh Hằng liền nhân cơ hội bày tính khí tiểu thiếu gia: “Ngươi dám lớn tiếng với ! Ngươi dám lớn tiếng với , chơi nữa!”
Nói liền định dẫn Vương Nhạc nhanh ch.óng rời .
là khách hàng mục tiêu của sòng bạc, bọn thể để dễ dàng như , đến cửa chặn , vẫn là Vương Nhạc nhanh trí, tìm cơ hội lén lút chạy thoát.