Lại xâu chuỗi với t.h.ả.m kịch diệt vong của tộc giao nhân một ngàn năm , những giao nhân sống sót nếu đem mổ tim moi phổi thì cũng trở thành nô lệ. Thật khó để hình dung phụ nữ giao nhân trải qua một quá khứ cơ cực nhường nào.
Đường Lê bước gần. Nàng thấy nữ giao nhân lúc tuy hồi phục ít nhiều, nhưng kỹ cũng khó để nhận , nàng từng gánh chịu vô thương tích.
Chiếc đuôi giao nhân vốn dĩ lấp lánh rực rỡ nay lột vảy nham nhở tơi tả. Trên cổ tay trắng ngần mảnh khảnh cũng hằn chằng chịt những vết sẹo.
Xinh , mỏng manh đến mức khiến xót xa.
Hàng mi dài của Đường Lê khẽ run lên, trong lòng trào dâng một nỗi chua xót.
Nàng nhẹ nhàng vén những lọn tóc lòa xòa che khuất khuôn mặt nữ giao nhân, một khuôn mặt tựa tuyệt tác khoe tài của Nữ Oa lập tức hiện .
Tuy má một vết sẹo, dường như là do cố tình rạch, nhưng chút tì vết chẳng thể nào lu mờ vẻ rạng ngời của nàng . Vết sẹo đó cũng chẳng ảnh hưởng mấy đến nhan sắc tuyệt trần vốn .
"Nàng ..." Đường Lê kìm mà thốt lên, "Nàng quá."
Nhan sắc của nữ giao nhân quả thực khiến một kẻ từ nhỏ khen ngợi nhan sắc như nàng cũng mất cả tự tin.
Thấy mà thương xót, lẽ chính là cảm giác đây.
"Nếu hai sinh con, chắc chắn đứa bé cũng sẽ ."
Nàng cụp mắt xuống, buông lời thầm thì.
Nghe , lông mày Tạ Thanh Tuyệt cau , "... Nàng đang nhăng cuội gì thế?"
Y khựng một nhịp, giải thích: "Đây là tỷ tỷ của ."
?!!!
Đường Lê ngẩng phắt đầu lên, ngỡ ngàng: "... Tỷ tỷ?"
Tạ Thanh Tuyệt lập tức đoán suy nghĩ trong đầu nàng, bật nhẹ, "Nàng đang nghĩ ?"
Đường Lê lí nhí phàn nàn: "... Sao ngài sớm."
Tạ Thanh Tuyệt: "Ta tưởng nàng cái là nhận ngay chứ."
Dường như y thấy vẻ mặt của nàng càng lúc càng buồn , khóe môi cong lên, "Sao ngốc thế cơ chứ?"
Bị y chọc quê, Đường Lê tức cành hông: "Rõ ràng là tại chủ nhân cho rõ ràng! Trước nay ngài cũng từng hé răng lấy một lời là ngài tỷ tỷ, thể mắng ngốc chứ?"
Tạ Thanh Tuyệt rũ mắt nàng, nụ môi vẫn hề tắt: "Xin , là của . A Ly nhà là thông minh nhất."
Thái độ rõ ràng là chẳng tí thành khẩn nào.
Đường Lê cũng chẳng dạo y uống nhầm t.h.u.ố.c gì mà suốt ngày tươi roi rói như gió xuân ấm áp . Cái hình tượng lạnh lùng ngầu lòi bay mất ?
Thấy Tạ Thanh Tuyệt vẫn cứ chằm chằm, Đường Lê lườm nguýt y một cái: "Ngài đừng nữa!"
Không thì trông nàng sẽ ngu ngốc thật sự mất!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-kiem-linh-the-than-cua-tien-ton-phan-dien/chuong-82.html.]
Tạ Thanh Tuyệt thu xếp cho tỷ tỷ của nghỉ ngơi ở hồ Thái Thanh núi.
Y cho Đường Lê tên của tỷ tỷ là Linh.
Đường Lê tò mò: "Vậy tên đầy đủ của tỷ tỷ là Tạ Linh ?"
Tạ Thanh Tuyệt lắc đầu: "Tỷ họ, chỉ mỗi chữ Linh tên."
Đường Lê hỏi vặn : "Vậy tại chủ nhân mang họ Tạ?"
Lẽ nào tộc giao nhân trọng nam khinh nữ ? Sao tỷ tỷ xinh ngời ngời thế tên họ đàng hoàng?!
Câu trả lời của Tạ Thanh Tuyệt ngoài dự đoán của nàng: "Tộc giao nhân khái niệm họ. Vốn dĩ cũng chẳng ."
Đường Lê tò mò: "Thế cái tên 'Tạ Thanh Tuyệt' là ai đặt cho ngài? Là... Ung Thịnh ?"
Tạ Thanh Tuyệt: "Không ."
Hàng mi y khẽ rũ xuống, che giấu cảm xúc ngổn ngang nơi đáy mắt.
Dường như một miền ký ức đau buồn nào đó ùa về.
Đường Lê lờ mờ nhận sự đổi trong cảm xúc của y, mím môi chuyển sang hỏi chuyện khác: "Vậy tên thật của chủ nhân là gì? Có thể cho ?"
"Thanh." Y hờ hững buông một chữ.
Hai mắt Đường Lê sáng lên, lẩm nhẩm : "Thanh?"
"Một cái tên thật trong sạch."
Nàng với Tạ Thanh Tuyệt.
"Trong sạch?" Tạ Thanh Tuyệt ngoái nàng.
Bản y trong sạch chút nào.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Y bật chua chát.
Mấy ngày qua, tuân theo lời căn dặn của Tạ Thanh Tuyệt, ngày nào Đường Lê cũng đến bôi t.h.u.ố.c cho Linh, đút t.h.u.ố.c cho nàng uống.
Thực y bảo nàng cần nhọc công chăm sóc Linh, y thể sai tỳ nữ đến .
đích chăm sóc tỷ tỷ xinh ngần , Đường Lê nỡ từ chối? So với chuyện cất công tìm nhà mới cho Tạ Thanh Tuyệt thì công việc còn thú vị hơn vạn .
Hôm nay, Đường Lê ngậm Hạt Châu Tị Thủy trong miệng, lặn xuống hồ, cẩn thận đút từng muỗng t.h.u.ố.c cho Linh.
Sau khi Linh nhắm mắt nuốt xong, Đường Lê đặt chiếc bát sứ sang một bên, lấy khăn nhẹ nhàng lau khóe miệng cho nàng .