Trong phòng ấm áp dễ chịu, khiến Đường Lê cảm thấy nóng bức.
Nàng bên mép giường, đưa ngón tay khẽ chọt chọt má Tạ Thanh Tuyệt.
Y chẳng phản ứng gì, dáng vẻ khi ngủ ngoan ngoãn đến lạ kỳ.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Hình ảnh khiến nàng chẳng tài nào liên tưởng nổi đến một đại phản diện m.á.u lạnh vô tình trong truyện, mà chỉ đơn thuần cảm thấy đây là một đại mỹ nhân tuyệt sắc đang say sưa yên giấc.
Đường Lê tủm tỉm , giống hệt một đứa trẻ trộm kẹo.
Tuyết Đoàn bò đến bên chân nàng, kêu "meo" một tiếng.
Đường Lê hiệu im lặng, thì thầm: "Suỵt, đừng ồn."
Tuyết Đoàn ngoan ngoãn ngậm miệng, ngoan ngoãn rạp xuống bên chân nàng, dùng đỉnh đầu cọ cọ bắp chân nàng.
Chẳng bao lâu trôi qua, sắc trời dần tối sầm .
Đường Lê cũng bắt đầu thấy buồn ngủ rũ rượi. Vừa định bụng về phòng đ.á.n.h một giấc thì Tạ Thanh Tuyệt mở mắt.
Hàng mi y dài, khẽ chớp chớp hai cái. Lúc mới tỉnh ngủ, đôi mắt y vẫn còn vương màu xanh băng nguyên bản, nhưng nhanh đó tan biến, trở thành con ngươi đen tuyền như bình thường.
"Chủ nhân tỉnh ?" Đường Lê mỉm với y, hỏi: "Có uống ngụm nước ?"
Tạ Thanh Tuyệt khẽ "Ừm" một tiếng, giọng nghẹt mũi.
Đường Lê bước đến bàn, rót cho y một ly nước ấm.
Tạ Thanh Tuyệt dậy, hướng mắt về phía Đường Lê hỏi: "Bao lâu ?"
Đường Lê đáp: "Giờ Dậu ."
Nói xong, nàng xuống mép giường, đưa ly nước cho Tạ Thanh Tuyệt.
Chợt nhớ điều gì, Đường Lê khẽ chau mày, chất vấn: "Ngày hôm đó chủ nhân tỏng chén rượu độc kích phát hàn độc, cớ vẫn cố chấp uống cạn?"
Lúc đài, nàng thấu chuyện, tim như bóp nghẹt.
Tạ Thanh Tuyệt rũ mắt nhấp một ngụm nước, yết hầu trượt lên xuống hai nhịp, thản nhiên đáp lời: "Nếu uống, Ung Thịnh và đồng bọn sẽ dễ dàng hành động ."
Giọng điệu y pha chút mỉa mai, "Lão cũng ngây thơ thật, hết tới khác đều hoang tưởng dùng hàn độc là khống chế ."
Đường Lê mím môi, : "Nói thì , nhưng ngài cũng cần nhào đầu chỗ c.h.ế.t như thế. Dùng pháp thuật giả vờ uống một ngụm chẳng ..."
Tạ Thanh Tuyệt chợt khựng .
Hồi lâu , nét mặt y giãn đôi chút, bất giác nở một nụ nhạt nhòa, "Chẳng vẫn còn nàng đó ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-kiem-linh-the-than-cua-tien-ton-phan-dien/chuong-80.html.]
Những ngón tay thon dài của y mân mê một lọn tóc rủ n.g.ự.c Đường Lê, khóe môi khẽ cong lên: "Chẳng A Ly đến để bảo vệ ?"
Hàng mi Đường Lê khẽ rung động.
Ngay đó, nàng chầm chậm khom xuống, tựa đầu lên l.ồ.ng n.g.ự.c y, thủ thỉ: "Ừm, chủ nhân vẫn còn mà."
Tác giả lời :
Tạ lúc Lê: Một chấp cả môn phái.
Tạ lúc Lê: Yếu đuối, bất lực, thể tự gánh vác, đành để bà xã lo liệu.
Hết -
◎ Tỷ tỷ giao nhân ◎
Vị Tiên Tôn tiền nhiệm Ung Thịnh bỏ mạng, Tạ Thanh Tuyệt danh chính ngôn thuận lên nắm giữ vị trí Tiên Tôn.
Kể từ đó, cõi Tiên giới còn ai dám xì xầm bàn tán về y và kiếm linh của y nữa.
Lúc các môn phái lớn tiến hành khám xét T.ử Dương Tiên Phủ của Ung Thịnh, họ phát hiện nhiều nữ t.ử giam cầm.
Mang danh là Tiên Tôn đầu mà đam mê t.ửu sắc, hành hạ phụ nữ, cấu kết với Ma tộc. Những tội ác tày trời đủ để tên tuổi lão lưu xú muôn đời.
Đầu của lão bêu cao ngay cổng lớn T.ử Dương Tiên Phủ để răn đe kẻ hậu thế.
Tạ Thanh Tuyệt trong bộ bạch y thanh thoát lặng T.ử Dương Tiên Phủ giờ đây hoang tàn đổ nát. Y lạnh lùng chằm chằm cái đầu với khuôn mặt gớm ghiếc , tâm trạng chẳng hề hân hoan như tưởng tượng.
Dù hiện tại đạt ước nguyện, nhưng khi nơi nhớp nhúa , những ký ức kinh hoàng về chuỗi ngày sống trướng Ung Thịnh suốt hàng trăm năm qua ùa về, khiến y buồn nôn tột độ.
Ung Thịnh bao giờ coi y là con , lão lúc nào cũng thầm rủa y c.h.ế.t quách cho khuất mắt.
Căn bệnh hàn độc chỉ là một trong đó. Bẻ gãy gân cốt, trừng phạt bằng roi sắt giữa trời tuyết lạnh giá... những chuyện diễn như cơm bữa.
Thế nhưng, mỗi khi y hành hạ đến thừa sống thiếu c.h.ế.t, Ung Thịnh ngần ngại vung vô đan d.ư.ợ.c quý hiếm để níu giữ mạng sống cho y. Cứ lặp lặp như , đau đớn đến thấu xương.
Mãi cho đến ngày hôm nay, y mới chính thức giải thoát.
Nhận thấy T.ử Dương Tiên Phủ dọn dẹp hòm hòm, Tạ Thanh Tuyệt giơ tay hiệu cho bộ rút lui.
Sau đó, y vung tay áo lên, bộ T.ử Dương Tiên Phủ lập tức chìm trong biển lửa cháy rực rỡ, tựa như thiêu rụi vết dơ bẩn và u ám của nơi .
Ngọn lửa phản chiếu trong đáy mắt y, nét mặt y tĩnh lặng đến lạ thường.