Xuyên Thành Kiếm Linh Thế Thân Của Tiên Tôn Phản Diện - Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-03-24 07:38:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tạ Thanh Tuyệt vẫn phớt lờ nàng, rũ mắt tiếp tục việc.

 

Đường Lê: Thật là, đến mức đó chứ!

 

Thấy Tạ Thanh Tuyệt ngó lơ , Đường Lê đành tự mua vui cho bản .

 

Nàng chợt nảy một ý tưởng kỳ quái: Liệu cái thứ thể xem "phim đen" nhỉ?

 

Tạ Thanh Tuyệt từng dùng nó để xem ?

 

Nàng vẫn luôn cho rằng Tạ Thanh Tuyệt thể vì tu tiên nên chẳng nhu cầu sinh lý của bình thường, nhưng mà... năng lực thì bình thường.

 

Trong lúc Đường Lê đang miên man suy nghĩ, Kính Phù Thế trong tay từ lúc nào chuyển cảnh đến một màn kinh điển ở chốn thanh lâu nào đó. C.h.ế.t , cái còn âm thanh, âm thanh còn vặn to, thậm chí còn mang đậm phong cách Âu Mỹ xôi thịt nữa chứ.

 

Tạ Thanh Tuyệt thấy tiếng động, cau mày nàng: "Nàng đang xem cái gì ?"

 

Đường Lê sợ hết hồn hết vía vội vàng ném Kính Phù Thế trong tay xa.

 

Kết quả là một góc gương va cộc mặt bàn, mặt kính nứt một đường dài.

 

Đường Lê thấy tình hình , lập tức xin ríu rít: "Chủ nhân, xin , sai !"

 

"Không ." Tạ Thanh Tuyệt bình thản , nhặt Kính Phù Thế lên, đầu ngón tay khẽ bấm quyết, vết nứt lập tức biến mất tì vết.

 

Y đưa Kính Phù Thế cho Đường Lê.

 

lúc Đường Lê vươn tay định nhận lấy, mặt Kính Phù Thế bỗng hiện lên một khung cảnh mới.

 

Mây đen vần vũ, sấm chớp rạch ngang bầu trời. Gió lốc gào thét mặt biển, cuộn lên những con sóng khổng lồ đen ngòm.

 

Cảnh tượng chợt chuyển xuống đáy biển. Trong khe nứt tối tăm, âm u và sâu thẳm thấy đáy là một di tích khổng lồ hoang tàn, kéo dài liên miên bất tuyệt, liếc mắt chẳng thấy là bến bờ.

 

Từ những tàn tích , thể lờ mờ nhận nơi đây cũng từng một thời tràn trề nhựa sống, phồn hoa và huy hoàng đến nhường nào.

 

giờ đây, nó trở thành một vùng phế tích hoang tàn rách nát, chìm đắm đáy biển sâu thế nhân lãng quên.

 

Đường Lê sững sờ trong giây lát, cất tiếng hỏi: "Chủ nhân, nơi là..."

 

Tạ Thanh Tuyệt rũ mắt phế tích đổ nát trong hình, những ngón tay đang cầm Kính Phù Thế dần siết c.h.ặ.t đến mức các khớp xương trở nên trắng bệch.

 

"Quy Khư."

 

Y đáp lời.

 

Câu trả lời của Tạ Thanh Tuyệt khẳng định cho phỏng đoán trong lòng Đường Lê, khiến nàng nhất thời gì với y.

 

Vương quốc Quy Khư, vực sâu đáy giữa biển khơi, nơi hội tụ của muôn vàn dòng nước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-kiem-linh-the-than-cua-tien-ton-phan-dien/chuong-70.html.]

 

Và cũng là... quê hương của giao nhân.

 

Đường Lê từng trong sách rằng, trong tam giới, giao nhân là một sự tồn tại vô cùng yếu ớt nhưng cực kỳ quý giá.

 

Bởi vì mỗi bộ phận cơ thể họ đều là báu vật hiếm vô giá. Nước mắt thể ngưng tụ thành trân châu, đôi mắt thể đá quý, nội tạng càng giúp tu đạo gia tăng tu vi vượt bậc.

 

Một ngàn năm , những c.h.ủ.n.g t.ộ.c hùng mạnh khác trong tam giới lúc bấy giờ, vì thèm khát những lợi ích mà cơ thể giao nhân mang , tiến hành một cuộc tàn sát đẫm m.á.u lên bộ tộc giao nhân.

 

Quy Khư hứng chịu t.h.ả.m họa diệt vong, hàng vạn giao nhân một ai may mắn sống sót.

 

Vùng phế tích rách nát mắt, từng là mái nhà của Tạ Thanh Tuyệt.

 

—— Mà y, mất nhà từ lâu .

 

◎ Liếm láp ◎

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

 

Rằm qua, ngày diễn Tiên môn hội võ càng lúc càng đến gần.

 

Dạo gần đây Tạ Thanh Tuyệt bận rộn tối tăm mặt mũi, thường xuyên tận nửa đêm mới về, hoặc khi biền biệt mấy ngày đêm chẳng thèm ló mặt về Kiến Tuyết Các.

 

Đường Lê chút lo lắng cho y.

 

Mong là y đừng bất cẩn mà bỏ mạng bên ngoài.

 

Tuy nhiên lo lắng thì lo thế thôi, chứ nàng vẫn cực kỳ tin tưởng thực lực của Tạ Thanh Tuyệt.

 

Chỉ cần xui xẻo đến mức đụng trúng lúc hàn độc phát tác, thì với đẳng cấp hiện tại của y, cơ bản là sẽ chẳng hề hấn gì.

 

Đêm nay, nhân lúc Tạ Thanh Tuyệt nhà, Đường Lê lén lút góc vắng núi luyện kiếm.

 

Ở núi Thiên Kiếm Tông một gốc cây cổ thụ bốn mùa xanh tươi. Lúc nàng đang ngay gốc cây, nhắm nghiền hai mắt, kiên nhẫn chờ đợi thời cơ.

 

Đột nhiên, một luồng gió lạnh thổi qua, lá cây xào xạc rụng lả tả.

 

Đường Lê mở choàng mắt, kiếm khí vô hình mà sắc bén lập tức ngưng tụ trong tay.

 

Chỉ trong một chớp mắt, bộ những chiếc lá rụng đều kiếm khí chẻ bốn mảnh, vụn vỡ rơi lả tả mặt đất.

 

Chuẩn xác đến mức sai lệch dù chỉ một li.

 

Đường Lê chẳng hề cảm thấy vui vẻ chút nào.

 

Mỗi luyện tập đều khiến thực lực của nàng tăng lên với tốc độ ch.óng mặt. Niềm vui sướng do sự thành công mang dần dà chẳng theo kịp nỗi bất an về chính phận của bản nàng.

 

 

 

 

Loading...