Trái , chư vị trưởng lão Thiên Kiếm Tông đài cao đều giữ vẻ mặt bình thản. Họ đồng loạt dậy, hành lễ với Tạ Thanh Tuyệt, cung chúc y giành chiến thắng.
"Đã nên thế nào ?" Tạ Thanh Tuyệt giương mắt về phía bọn họ, ngay đó ánh mắt lướt qua đám t.ử Huyền Vân Tông đang nhốn nháo, lạnh nhạt : "Biết thì bảo bọn chúng cút là . Không , trực tiếp rút lưỡi ."
Các vị trưởng lão cung kính đáp: "Vâng, thưa tông chủ."
Tạ Thanh Tuyệt gật đầu, đầu lạnh lùng liếc cái đầu lăn lóc đầy m.á.u mặt đất.
Loại thứ gì mà cũng dám chỉ trỏ phán xét y và của y?
Y khẽ nhạt một tiếng.
Y mượn Huyền Vân Tông để cho bộ Tiên giới rằng: Kẻ nào dám lấy Ly Tình để uy h.i.ế.p y, uy h.i.ế.p của bộ Thiên Kiếm Tông, đều c.h.ế.t.
Ngay đó, y thu thanh băng kiếm trong tay, nhanh chậm rời khỏi đài ngọc.
Vừa rời khỏi đài ngọc hai bước, từ trong linh hải của Tạ Thanh Tuyệt đột nhiên truyền đến giọng của Đường Lê.
"Chủ nhân! Xin tiếp viện!"
Động tác lau vết m.á.u tay y chợt khựng : "A Ly? Gặp rắc rối ?"
Đường Lê lo lắng : "Bên một e là ứng phó xuể."
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Tạ Thanh Tuyệt mím môi, đáp: "Đến ngay."
Ngoại ô Đế kinh.
"Hồ yêu, buông nàng !" Yến Vân Thương tiện tay lau vệt m.á.u tươi rỉ bên khóe miệng, hướng về phía Hàn Sương giận dữ hét lớn.
Hàn Sương đang bắt giữ Mộc Vãn Ly - đang ngụy trang dáng vẻ của Đường Lê. Ả dùng đuôi siết c.h.ặ.t lấy nàng, thi triển yêu thuật định rút hồn phách nàng .
Mộc Vãn Ly siết đến nghẹt thở, bất lực thoi thóp gọi: "A Vân..."
Yến Vân Thương thấy , lập tức rút kiếm lao về phía Hàn Sương.
"Ngươi mà dám xông tới, sẽ g.i.ế.c nàng ngay lập tức!" Giọng ch.ói tai của Hàn Sương cất lên cảnh cáo .
Động tác của Yến Vân Thương đành sững giữa trung.
Hàn Sương ở Mộng Phù Lâu quả thực một bạn tri kỷ, nhưng đó là Lục Tụ, mà là Mạch Yên.
Thuở mới Mộng Phù Lâu, ả vẫn chỉ là một tiểu hồ yêu linh lực thấp kém. Ả đây cũng chỉ để mượn cơ hội hút tinh huyết đàn ông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-kiem-linh-the-than-cua-tien-ton-phan-dien/chuong-47.html.]
Lúc đó ả chẳng bao nhiêu yêu thuật, để tránh bại lộ phận, mỗi ả chỉ dám hút một chút xíu tinh huyết.
ả sinh với bản tính lạnh nhạt, cách lấy lòng khách làng chơi, vì ít chịu sự ghẻ lạnh và đ.á.n.h c.h.ử.i từ khác.
Chỉ Mạch Yên là luôn đặc biệt chăm sóc ả, che chở ả lúc nơi.
Hai nương tựa mà sống ở Mộng Phù Lâu. Những ngày tháng tuy cực khổ nhưng cũng coi như bình yên và vui vẻ.
Cho đến một ngày, Thanh Huy - kẻ từng ân cứu mạng ả - tìm đến và sai ả g.i.ế.c một .
—— Đương triều Nam Xương Vương.
Để báo đáp ân tình của Thanh Huy, ả nhận lời.
Kế hoạch tiến hành từ lâu. Không vì ả khó xuống tay với Nam Xương Vương, mà bởi vì Thanh Huy hồi sinh Nam Xương Vương phi nên vẫn luôn cất công tìm kiếm một nữ t.ử mang thể chất chí âm.
Cho đến mấy ngày , Thanh Huy từ tin tức —— ba năm , khi ngang qua một thôn trang yêu vật tàn sát, tông chủ Thiên Kiếm Tông từng thu nhận một nữ t.ử. Và nữ t.ử đó chính là mang thể chất chí âm.
Mọi thứ đều tiến hành đúng theo kế hoạch.
Nam Xương Vương c.h.ế.t, nhưng mà Hàn Sương giá họa là Lục Tụ - kẻ luôn nhắm Mạch Yên ở Mộng Phù Lâu khiến ả chán ghét, mà chính là bạn Mạch Yên của ả.
Ả rõ kế hoạch xảy sai sót. Vì bảo vệ Mạch Yên khỏi Đại Lý Tự g.i.ế.c oan, ả lén đưa Mạch Yên khỏi Đế kinh.
ai ngờ , Mạch Yên bỏ mạng tay Thanh Huy.
Giờ đây ả chẳng còn bận tâm đến bất cứ điều gì nữa, ả chỉ Mạch Yên một nữa sống và về bên cạnh ả.
Mà lúc , nữ t.ử mang thể chất chí âm hiểu ở chỗ Thanh Huy, mà đang trong tay ả.
Một ý niệm chợt lóe lên trong đầu —— ả dùng Mộc Vãn Ly để hồi sinh Mạch Yên.
Hồn phách rút từng chút một khiến Mộc Vãn Ly hét lên đau đớn.
Ngay trong khoảnh khắc thần thức sắp bóc tách khỏi cơ thể, Mộc Vãn Ly lờ mờ thấy chiếc vòng ngọc mà Đường Lê đưa cho đang phát sáng.
Giây tiếp theo, một luồng kiếm quang xẹt ngang qua mắt, kéo theo đó là tiếng hét t.h.ả.m thiết của Hàn Sương.
Đuôi hồ ly c.h.é.m đứt phăng. Cơ thể Mộc Vãn Ly nhẹ bẫng, rơi thẳng xuống đất.
Trước mắt bỗng chốc hiện vạt áo trắng như tuyết của nọ, cùng một mùi hương tuyết tùng thanh lãnh quen thuộc thoang thoảng nơi ch.óp mũi.