Hắn đành bất đắc dĩ : "Chuyện trách ngươi."
Còn Đường Lê một bên thì bắt đầu cảm thấy ngượng ngùng: Tình huống nên tránh ? Để Tạ Thanh Tuyệt hảo hảo an ủi nàng một lúc?
Thế là nàng bắt đầu lặng lẽ lùi về phía .
"Thật ?" Mộc Vãn Ly lau khóe mắt đẫm lệ, hít mũi , "Chỉ cần sư tôn bình an, Vãn Nhi liền an lòng ."
Tạ Thanh Tuyệt biểu cảm gì, chỉ "Ừ" một tiếng.
" sư tôn, một vấn đề Vãn Nhi vẫn luôn hỏi , nhưng... mở lời ." Mộc Vãn Ly cúi đầu, mặt dường như ửng lên vệt hồng.
Tạ Thanh Tuyệt: "Ngươi hỏi gì cứ hỏi."
Mộc Vãn Ly hít sâu một , lấy hết can đảm lên tiếng: "Vãn Nhi hỏi, vì Ly Tình cô nương dung mạo... giống đến ?"
Ánh mắt Tạ Thanh Tuyệt khẽ động. Chuyện thì dài dòng, cũng chẳng bắt đầu từ , đành theo bản năng về phía Đường Lê - lùi xa cách bọn họ một trượng từ lúc nào.
Đường Lê đang định chuồn êm thì ánh mắt của hai bắt tại trận.
Đường Lê Tạ Thanh Tuyệt, giao lưu bằng ánh mắt: Người đang hỏi ngài kìa.
Thế nhưng Tạ Thanh Tuyệt dường như hiểu ám hiệu của nàng, chỉ bình thản chăm chú nàng.
Đường Lê dùng năng lực đồng cảm, lướt qua cảm xúc của Tạ Thanh Tuyệt.
—— Ừm, chút phức tạp.
Nàng lập tức ngộ , Tạ Thanh Tuyệt đây là đang ngại ngùng vì vạch trần tâm tư dành cho Mộc Vãn Ly.
Vì thế nàng lập tức trao cho Tạ Thanh Tuyệt một ánh mắt trấn an: Ta hiểu , chủ nhân cứ yên tâm, giao cho xử lý.
Sau đó nàng nở nụ tươi tắn, khoác tay Mộc Vãn Ly, mật : "Trước khi hóa hình luôn thấy Mộc cô nương vô cùng xinh , là nữ t.ử nhất mà từng gặp. Vì thế nên mới tự ý mượn dung mạo cực kỳ giống với cô nương, Mộc cô nương sẽ để bụng chứ?"
Mộc Vãn Ly nàng khoác tay đến mức thể cứng đờ, gượng gạo đáp: "Ra... là ..."
Nàng từng , kiếm linh là sản vật phản chiếu từ suy nghĩ và d.ụ.c vọng trong nội tâm chủ nhân, thậm chí trong tông môn cũng lời đồn đoán rằng sư tôn vì động tình với nàng, nên kiếm linh mới hóa thành hình dáng của nàng...
Hóa là nàng suy nghĩ quá nhiều ...
Tác giả lời :
Đi theo con đường thảo mai thì những kẻ thảo mai khác hết đường lui.
◎ Bình luận mới nhất:
【 Tác giả cố lên 】
Hoàn -
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-kiem-linh-the-than-cua-tien-ton-phan-dien/chuong-21.html.]
◎ Canh cá thái lát sườn xào chua ngọt? ◎
Hoàng hôn ngả bóng, ánh tịch dương rực rỡ tựa vàng nung.
Mộc Vãn Ly ngơ ngẩn về phía Tạ Thanh Tuyệt, đôi mắt to tròn phủ mờ một tầng sương.
"Nếu thể sư tôn , Vãn Nhi xin phép phiền nữa." Nàng c.ắ.n răng xong mấy chữ , khẽ cúi hành lễ, đó che mặt chạy .
Thật hổ c.h.ế.t mất.
Có lẽ sư tôn đối với nàng cũng chẳng tâm ý gì? Là nàng tự đa tình ?
vì cớ gì trong lòng hụt hẫng đến ?
Mộc Vãn Ly dùng ngón tay lau khóe mắt.
Sư tôn nay luôn sủng ái nàng nhất, nhưng từ khi Ly Tình hóa thành hình , sư tôn dường như chẳng buồn nàng lấy một cái.
Rõ ràng Ly Tình là dựa theo hình dáng của nàng mà hóa thành mà!
Nàng tài nào hiểu nổi, vì sư tôn bởi vì một kiếm linh dung mạo giống nàng, mà lạnh nhạt với t.ử mà hằng yêu quý.
Nàng cảm thấy vô cùng khó chịu.
Đường Lê im lặng theo bóng lưng Mộc Vãn Ly rời , thầm nghĩ Tạ Thanh Tuyệt bề ngoài lạnh lùng mà bên trong sầu muộn như .
Dựa theo tuyến tình cảm của nguyên tác, Mộc Vãn Ly lúc và Yến Vân Thương vẫn nảy sinh nhiều tình cảm nam nữ, chỉ dừng ở mức đồng môn ngưỡng mộ lẫn .
Có lẽ Tạ Thanh Tuyệt chỉ cần thuận nước đẩy thuyền, âm thầm bày tỏ tâm ý một chút, là thể rước về tay.
Thực Đường Lê để bụng chuyện Tạ Thanh Tuyệt và Mộc Vãn Ly đến với , đó quăng cho nàng vài trăm vạn lộ phí chia tay, để nàng ôm tiền cao chạy xa bay.
Nàng chỉ sợ Tạ Thanh Tuyệt ngộ điều .
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Thế là Đường Lê hảo tâm hỏi : "Chủ nhân, dỗ dành Mộc cô nương một chút ? Nàng vẻ vui."
Tạ Thanh Tuyệt lạnh nhạt hỏi ngược : "Nàng vui thì liên quan gì đến ?"
Đường Lê suýt chút nữa nghẹn họng: "Lỡ như liên quan đến ngài thì ..."
Tạ Thanh Tuyệt vẫn tỏ vẻ khó hiểu: "Ta nhớ chuyện gì với nàng ."
Đường Lê: Kẻ vô tâm vô tính thế đúng là hết t.h.u.ố.c chữa.
Lúc , Tạ Thanh Tuyệt liếc Đường Lê một cái, hỏi: "Vừa nãy mí mắt ngươi chuột rút ?"
Đường Lê cạn lời tập: ??? Đó là ám hiệu đấy thưa ngài!