Tạ Thanh Tuyệt nhếch mép nhạt với Xích Dương: “Cần nhắc cho ngươi nhớ ?”
“Là t.ử tội.”
◎ Lời lẽ thảo mai ◎
Tạ Thanh Tuyệt dứt lời, cả đại điện ồ lên.
"Nói bậy bạ!" Xích Dương trưởng lão phẫn nộ quát, "Ta trưởng lão Thiên Kiếm Tông hơn bảy trăm năm nay, khi nào hãm hại bất cứ vị trưởng lão nào đang đây, tổn thương bất kỳ t.ử nào trong môn phái ?"
"Tạ Thanh Tuyệt, ngày hôm đó t.ử của cũng vô ý ngã vết nứt thiên địa," Xích Dương chằm chằm Tạ Thanh Tuyệt, nhạo một tiếng, "Nếu hại ngươi, tại tay ngay trong tông môn, mà chuyện thừa thãi đ.á.n.h đổi cả mạng sống của t.ử ?"
Xích Dương dường như tìm lý lẽ vô cùng chính đáng, liền tiếp: "Chuyện vết nứt thiên địa là việc ngoài ý , về nguyên nhân tại vết nứt và ma vật hoành hành, căn bản hề . Ngươi vu khống , lấy chứng cứ gì để chứng minh cấu kết với Ma tộc?"
Tạ Thanh Tuyệt vẫn lạnh lùng lão, khóe môi nhếch lên nụ khinh miệt: "Ngươi vẻ cũng lý nhỉ."
Đường Lê một bên xem náo nhiệt thầm nghĩ: Đây là nước cờ ngược đời gì thế ?
Câu khiến Xích Dương nhất thời nghẹn họng, sửng sốt ngây .
Tạ Thanh Tuyệt rũ mắt khẽ, nâng chén bàn lên nhấp một ngụm nhạt. Trong đại điện im phăng phắc, một ai dám lên tiếng.
Sau khi uống xong , chỉ thấy trong tay Tạ Thanh Tuyệt từ ngưng tụ một thanh chủy thủ bằng băng. Hắn hững hờ lật xem vài cái: " cho dù vu khống..."
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Hắn ngước mắt về phía Xích Dương, lạnh nhạt : "Ngươi thể gì ?"
"Không lấy một bằng chứng, ngươi cũng dám định tội ?!" Xích Dương nhíu c.h.ặ.t mày kiếm Tạ Thanh Tuyệt, "Ngươi Tông chủ kiểu như ?!"
Giọng phẫn nộ của lão vang vọng khắp đại điện, nhưng mười vị trưởng lão mặt thế mà một ai dám lên tiếng bênh vực Xích Dương, ngay cả Văn Thiện trưởng lão mở lời ban đầu cũng cúi gầm mặt, im lặng .
Xích Dương bắt đầu lờ mờ cảm thấy điều .
Đầu ngón tay Tạ Thanh Tuyệt nhẹ nhàng vuốt ve thanh chủy thủ lạnh lẽo, phớt lờ lời của Xích Dương: "Nể tình mấy trăm năm qua ngươi đóng góp ít cho tông môn, cùng xuất đồng môn, sẽ giữ cho ngươi thây."
Xích Dương tức giận đến mức run rẩy, cũng chẳng màng đến các vị trưởng lão khác, hướng về phía Tạ Thanh Tuyệt giận dữ hét lên: "Tạ Thanh Tuyệt! Ngươi dám!"
Lời còn dứt, lão rút bội kiếm , lao nhanh về phía Tạ Thanh Tuyệt mà đ.â.m tới.
Thân kiếm bùng lên ngọn lửa dữ dội, mang theo kiếm khí cực kỳ mãnh liệt, thế nhưng vạch những vết xước sâu hoắm cột đá trong đại điện.
Tu vi của Xích Dương vốn hề trướng Tạ Thanh Tuyệt, thể coi là tu sĩ mạnh nhất Thiên Kiếm Tông ngoại trừ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-kiem-linh-the-than-cua-tien-ton-phan-dien/chuong-19.html.]
chiêu lão tung quá nóng vội, tâm trí bất , sơ hở trăm bề.
Tạ Thanh Tuyệt lạnh: "Ngu xuẩn."
Chỉ thấy trong điện kiếm quang lóe lên, còn kịp rõ sự tình, thì m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe lên bức tường bạch ngọc ở một bên đại điện, lưu một vệt đỏ ch.ói mắt.
Tạ Thanh Tuyệt chẳng từ lúc nào phía Xích Dương. Chủy thủ trong tay lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, m.á.u tươi vẫn đang nhỏ giọt.
Đường Lê trợn mắt há hốc mồm mũi kiếm của Xích Dương dừng ngay sát , m.á.u từ cổ lão phun trào ồ ạt, b.ắ.n cả lên khuôn mặt trắng nõn của nàng.
Còn đôi mắt Xích Dương, dần dần trở nên trống rỗng, vô hồn.
Tạ Thanh Tuyệt ngoái cái xác, lạnh nhạt buông một câu: "Thay gửi lời hỏi thăm sư phụ."
Thi thể Xích Dương đổ gục xuống theo tiếng .
Tạ Thanh Tuyệt một tay thiêu hủy thanh chủy thủ bằng băng , với các vị trưởng lão trong điện: "Chư vị hôm nay vất vả , đều về nghỉ ngơi sớm ."
Các trưởng lão lượt dậy, cung kính hành lễ : "Tông chủ thong thả."
Thế nhưng chẳng lấy một tiến đến quan tâm cái xác Xích Dương đang ngã mặt đất.
Tạ Thanh Tuyệt gật đầu rời , bước hai bước, bỗng nhiên dừng , đầu Đường Lê, khẽ nghiêng đầu.
Biểu cảm dường như : "Ngươi còn đuổi theo?"
Đường Lê hít sâu một , xách váy lật đật chạy theo .
Ra khỏi Thiên Huyền Cung, Tạ Thanh Tuyệt dặn dò đám tiên hầu bên ngoài điện: "Vào trong dọn dẹp cho sạch sẽ."
Tiên hầu đồng thanh đáp: "Tuân lệnh, Tông chủ."
Tạ Thanh Tuyệt liếc Đường Lê một cái, : "Khoan ."
Đường Lê nghi hoặc .
Chỉ thấy Tạ Thanh Tuyệt lấy một chiếc khăn lụa mới tinh. Hắn cúi đầu chằm chằm mặt Đường Lê, một tay nâng cằm nàng lên, tay dùng khăn lụa lau sạch sẽ tỉ mỉ vết m.á.u mặt nàng.