Đường Lê lúc ý thức sớm m.ô.n.g lung, đôi mắt nhòa . Nàng hề Tạ Thanh Tuyệt tỉnh, chỉ đăm đăm vết thương sắp khép miệng, rụt tay về định tiếp tục cứa m.á.u.
Thì những ngón tay thon dài của Tạ Thanh Tuyệt nắm c.h.ặ.t lấy.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Ngón tay vẫn lạnh buốt, nhưng cái lạnh của hàn băng, mà là cái lạnh ôn nhuận của ngọc thạch.
Hắn lẳng lặng kéo cổ tay nhỏ bé của Đường Lê qua, lật ngửa . Ánh mắt rũ xuống vị trí mạch môn của nàng, ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve lên nơi vết thương còn dấu vết.
Trong lòng Đường Lê bỗng dâng lên một luồng cảm xúc kỳ lạ, nhất thời hình dung tư vị đó là gì.
Nàng chỉ lờ đờ ngước mắt lên, vô thức một câu: “A, ngài tỉnh …… nhưng kiệt sức ……”
Dứt lời, nàng liền đổ ập xuống hôn mê trong lòng Tạ Thanh Tuyệt.
Khi Đường Lê tỉnh nữa, nàng đang giường, đắp một chiếc chăn gấm thật dày.
Nàng dụi dụi mắt, lồm cồm dậy.
Khung cảnh bên ngoài Kiến Tuyết Các chuyển sang sắc xuân. Tiếng chim hót líu lo vẳng từ xa. Lư hương tỏa mùi huân hương an thần thoang thoảng.
Nàng thấy bên cửa sổ thêm một chiếc bình hoa trang nhã, cắm hai nhành hoa đường lê tinh khiết. Trên bậu cửa sổ, hai chú chim hoàng oanh đang ríu rít mổ hạt thức ăn.
Tạ Thanh Tuyệt ngược sáng bên cửa sổ, vận bạch y đai ngọc, vóc dáng cao lớn uy nghi.
Hắn đang thong dong, nhàn nhã cho chim ăn.
“Chủ nhân.” Đường Lê vuốt mái tóc rối bời hỏi: “Ngài bình phục ?”
Tạ Thanh Tuyệt ngừng tay, chán chường phất tay biến ảo ảnh hai chú chim cùng chỗ thức ăn tan hư vô. Hắn xoay Đường Lê: “Câu đó đáng lẽ hỏi ngươi mới .”
Đường Lê ngơ ngác hiểu: “Ngài mà bình an thì chắc chắn cũng vô sự .”
Tạ Thanh Tuyệt: “ ngươi chìm giấc ngủ suốt ba ngày liền.”
Đường Lê giật , ậm ừ một tiếng: “À, chắc do linh huyết của ngài bá đạo quá, hấp thu kịp.”
Tạ Thanh Tuyệt mím môi, dường như khẽ thở dài một tiếng. Hắn tới mép giường, dặn dò: “Từ nay nghiêm cấm thương tổn bản để cứu .”
Đường Lê thầm oán trách trong bụng: Nếu vì bảo mệnh cho ngài, ai rảnh rỗi chuyện tổn hại nguyên khí đó chứ!
Nàng thở dài thườn thượt, chuyển chủ đề hỏi chuyện Hàn độc: “Vậy Hàn độc ngài……”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-kiem-linh-the-than-cua-tien-ton-phan-dien/chuong-17.html.]
“Chỉ cần lúc độc phát vận dụng linh lực thì sẽ vô sự.” Tạ Thanh Tuyệt rũ mắt thẳng mắt nàng, “Lần là do sơ suất.”
Đường Lê: “ lúc độc phát chắc chắn vẫn thống khổ lắm đúng ?”
Giọng Tạ Thanh Tuyệt vẫn đều đều: “Đã quen .”
Đường Lê đắn đo một lát, cuối cùng vẫn quyết định hỏi cho rõ ngọn ngành: “Chủ nhân thể cho , Hàn độc từ mà ?”
Tạ Thanh Tuyệt: “Là sư phụ hạ độc, từ lâu .”
“Tiên Tôn Ung Thịnh ?” Đường Lê ngạc nhiên trợn to mắt, “…… Lão đố kỵ thiên phú của ngài, e sợ ngài đoạt mất vị trí, nên mới dùng thủ đoạn hèn hạ khống chế ngài ?”
Tạ Thanh Tuyệt hờ hững “Ừ” một tiếng, chẳng buồn bận tâm.
Đường Lê đào sâu thêm về chủ đề nữa.
Nàng ngừng một lát, đổi đề tài: “Chủ nhân dùng chút thiện thực ? Ta chuẩn cho ngài nhé? Bát canh cá ngài còn kịp nếm thử cơ mà.”
Tạ Thanh Tuyệt dậy đáp: “Không cần , cùng đến Thiên Huyền Cung một chuyến.”
Thiên Huyền Cung? Nơi nghị sự của Thiên Kiếm Tông ?
Đường Lê lập tức bước xuống giường, hoảng hốt hỏi: “Các trưởng lão triệu kiến ?”
Dù nguyên tác đề cập nhiều, nhưng kể từ sự việc ở núi Thái Sơ, nàng thừa hiểu sự tồn tại của kiếm linh là một cấm kỵ vô cùng nhạy cảm ở Tiên Giới.
Dù nàng rõ bản đe dọa đến ai, nhưng nàng cảm nhận rõ sự thù địch mãnh liệt mà các vị trưởng lão dành cho nàng. Cộng thêm thái độ ngông cuồng của Ung Thịnh khi nàng là kiếm linh của Tạ Thanh Tuyệt, càng khiến nàng thấp thỏm bất an.
“Sợ cái gì? Bọn họ cũng chẳng dám tổn hại ngươi .” Tạ Thanh Tuyệt nhạt một tiếng, “Dù vài tên cố chấp hiểu chuyện, diệt trừ là xong.”
Đường Lê kinh hãi: Quyền lực của Tông chủ quả thật khuynh đảo môn phái, chức vị trưởng lão mà diệt trừ là diệt trừ nhẹ tựa lông hồng.
Thiên Huyền Cung tọa lạc đỉnh núi cao nhất của dãy Ngọc Khung, quanh năm mây mù bao phủ, tiên khí lượn lờ.
Mãi đến khi tới gần, Đường Lê mới rõ. Thiên Huyền Cung tráng lệ lộng lẫy chạm trổ vàng ngọc, mà xây cất từ đá bạch ngọc tạo thành một tòa cung điện màu trắng, tao nhã uy nghi.
Trước cổng điện một tiểu tiên đồng cầm phất trần chực sẵn. Thấy Tạ Thanh Tuyệt, tiên đồng cung kính cúi gập hành lễ: “Mời Tông chủ trong. Chư vị trưởng lão, ngoại trừ Thương Mộ và Dư Quân đang dưỡng thương, những còn cung kính tề tựu chờ ngài.”