Trong nguyên tác nhắc đến, ở thời điểm , Ung Thịnh mất tích hơn một năm. Tiên Giới quần long vô thủ, sóng ngầm cuộn trào, các phương thế lực đều dòm ngó chiếc ghế Tiên Tôn.
tình tiết Ung Thịnh xuất hiện là ở đại hội võ thuật tiên môn nửa năm . Sao lão hiện diện ở đây?
Khoan ! Có điểm sai lệch.
Tạ Thanh Tuyệt từng với nàng, đại hội tiên môn diễn ba ngày nữa, chứ nửa năm . trong sách, rõ ràng sự kiện ở núi Thái Sơ và đại hội tiên môn cách tận nửa năm!
Trong sách ghi chép Ung Thịnh Tạ Thanh Tuyệt tiêu diệt. Mối ân oán sư đồ giữa hai vô cùng bí ẩn, nhưng tác giả đào sâu chi tiết .
Xem , sự mất tích của Ung Thịnh liên đới mật thiết đến Tạ Thanh Tuyệt.
“Ung Thịnh tôn thượng.” Đường Lê cau mày lão, “Vì đả thương chủ nhân ?”
Ung Thịnh thèm đếm xỉa đến nàng, chỉ Tạ Thanh Tuyệt mà man dại: “Ha ha ha ha ha, đời đều đồn đại ngươi vô d.ụ.c vô cầu. Nào ngờ kiếm linh của ngươi thế mà hóa hình! Lại còn là một nha đầu trời cao đất dày!”
Do Hàn độc phát tác, cơ thể Tạ Thanh Tuyệt buốt giá tựa hầm băng. Lục phủ ngũ tạng như vạn kiến phệ tâm, đau đớn tột cùng. Hắn nhờ đến thanh băng kiếm cắm sâu xuống đất mới gượng giữ vững hình.
Hắn chẳng màng Ung Thịnh lời ngông cuồng. Ngay lúc Ung Thịnh đang điên dại, trong tay phóng những mũi băng sắc lạnh, đ.â.m thẳng Ung Thịnh chút lưu tình.
Đường Lê kinh ngạc trơ mắt Ung Thịnh đ.â.m trọng thương ngay mặt . Lẽ nào đây là minh chứng cho việc kẻ ác thường chuốc họa vì nhiều lời?
Ung Thịnh phun một ngụm m.á.u tươi. Thế nhưng, trông lão chẳng vẻ gì là thống khổ vì trúng băng kiếm của Tạ Thanh Tuyệt, vẫn tiếp tục phát điên mà : “Nghịch đồ! Ngươi xong đời ! Hoàn xong đời ! Dù Hàn độc lấy mạng ngươi, thì sớm muộn gì ngươi cũng sẽ táng mạng tay nha đầu !”
Đường Lê: Đừng dự đoán bừa bãi cốt truyện tương lai.
Thấy vị Tiên Tôn nhập ma, Đường Lê toan nâng kiếm ban cho lão một đòn kết liễu. Ai dè Ung Thịnh bỗng dưng thu liễm, gọi ma khí tới hóa thành làn sương đen bỏ độn thổ tẩu thoát.
Đường Lê định truy kích nhưng Tạ Thanh Tuyệt cất tiếng ngăn : “Không cần đuổi.”
Nghe giọng Tạ Thanh Tuyệt suy yếu, Đường Lê vội đỡ , ân cần hỏi: “Chủ nhân, ngài thương nặng lắm ?”
Tạ Thanh Tuyệt bỗng nhiên bắt đầu ho m.á.u.
Đường Lê hoảng hốt, nắm c.h.ặ.t lấy tay .
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Ung Thịnh trúng đòn nghiêm trọng như thế mà vẫn sức trốn thoát, Tạ Thanh Tuyệt chỉ thương ngoài da ở n.g.ự.c suy yếu nhường ?
Cho đến khi bàn tay Tạ Thanh Tuyệt nàng nắm lấy bắt đầu đóng băng từ từ, cùng những vệt hoa văn đen ngòm nổi hằn cổ áo , nàng mới bàng hoàng tỉnh ngộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-kiem-linh-the-than-cua-tien-ton-phan-dien/chuong-15.html.]
Không ngoại thương, mà là nội thương.
Hắn trúng độc, chắc chắn là loại Hàn độc mà Ung Thịnh nhắc tới.
Cùng lúc đó, một trận chấn động kinh hoàng rung chuyển đất trời, khe nứt bắt đầu sụp lở, đất đá rơi xuống rào rào.
Đường Lê nâng tay dựng một lớp kết giới phòng ngự chắn đất đá đập trúng hai : “Khe nứt sắp khép .”
Tạ Thanh Tuyệt nhàn nhạt “Ừ” một tiếng, thu hồi băng kiếm. Đầu ngón tay bắt pháp quyết, một trận pháp màu kim quang hiện chân, dịch chuyển cả hai lên mặt đất.
Trở mặt đất, Tạ Thanh Tuyệt bỏ mặc ba vị trưởng lão đang thương nặng cùng đám t.ử Thiên Kiếm Tông kinh hồn bạt vía. Hắn chỉ buông một câu “Hồi tông môn”, dùng Di Cảnh Thuật đưa Đường Lê về Kiến Tuyết Các.
Vừa về đến nơi, Tạ Thanh Tuyệt lập tức thẳng đến hồ liên hoa.
Đường Lê lẽo đẽo theo , nhưng Tạ Thanh Tuyệt chặn : “Đừng theo .”
Đường Lê: “ mà……”
Tạ Thanh Tuyệt thở nặng nhọc, : “Ta khó chịu, chuyện.”
Vừa , cởi bỏ bộ áo choàng dính bẩn ném , phóng hỏa thiêu rụi thành tro.
Kế đó rút khăn lụa lau vệt m.á.u khóe miệng, đoạn khựng một chút.
Rồi cả hình đổ gục xuống.
Đường Lê vận hết sức bình sinh mới kéo nổi hình cao lớn của vị nam t.ử trưởng thành xuống hồ liên hoa.
Người Tạ Thanh Tuyệt đông cứng như hàn băng, lạnh toát hệt như còn sinh khí. Đường Lê cảm giác đang sức vãn hồi một sinh mệnh sắp lụi tàn.
Nước hồ liên hoa vốn ấm áp, nóng bốc lên mờ ảo.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc Tạ Thanh Tuyệt Đường Lê đưa xuống hồ, nước trong hồ lập tức bắt đầu ngưng kết thành băng.
Lớp băng Tạ Thanh Tuyệt lan tận lên dung nhan, lông mi và lông mày cũng kết sương trắng xóa. Trong trạng thái vô thức, hiện nguyên hình giao nhân, đôi tai biến thành vây cá mờ ảo.