Nàng c.ắ.n răng chịu đựng cảm giác khó chịu, dặn dò Yến Vân Thương: “Hai tự bảo trọng nhé.”
Nói , nàng dồn sức bước tới bờ mép khe nứt, gieo xuống bóng tối mịt mờ.
Đường Lê - kẻ vốn dĩ cực kỳ sợ độ cao, bao giờ dám chốn cao vạn trượng - chẳng thể ngờ ngày thực hiện việc lao xuống vực sâu một cách kiên quyết thế .
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Đây là thứ hai .
“Chủ nhân nhất định bảo trọng nhé!”
Tiếng gọi gấp gáp của Đường Lê nương theo chiều gió truyền đến tai Tạ Thanh Tuyệt.
Trận pháp truyền tống tan biến dấu vết.
Tạ Thanh Tuyệt dán mắt nơi pháp trận biến mất chừng hai giây, đó xoay . Từ trong hư , gọi một thanh băng kiếm lạnh lẽo.
“Đợi lâu lắm nhỉ? Lão già c.h.ế.t tiệt.”
Hắn buông tiếng nhạt.
Chỉ trong chớp mắt, lượng ma vật ùn ùn kéo tới tăng gấp bội phần so với ban nãy. Mi tâm Tạ Thanh Tuyệt toát vẻ sắc lạnh, thanh băng kiếm trong tay vung lên quét ngang một đường đoạt mệnh, c.h.é.m nát đám ma vật thành từng mảnh vụn.
“Không hổ danh là t.ử do đích bồi dưỡng,” Từ sâu trong bóng tối vọng một giọng trầm đục. “Hạng ma vật cấp thấp , rơi tay ngươi chẳng khác nào cỏ rác.”
Tạ Thanh Tuyệt lạnh: “Không chỉ đám ma vật , ngay cả lão, cũng chịu chung phận mà thôi.”
“Khẩu khí của tên nghịch đồ nhà ngươi lớn lắm.”
Vừa dứt lời, một đạo pháp trận huyết hồng tà ác lập tức hiện ngay chân Tạ Thanh Tuyệt. Vô bàn tay quỷ khô héo, đen ngòm ngoi lên từ lòng đất. Ngay giữa lòng bàn tay mọc từng chiếc miệng gớm ghiếc, phát những tiếng rùng rợn bám riết lấy hai chân .
Cùng lúc đó, ma khí xung quanh tựa như dòng chất lỏng lưu động, tụ tập về một điểm tạo thành hình thù khổng lồ dị hợm.
Một tay Tạ Thanh Tuyệt ngưng tụ ngọn lửa đỏ rực, thiêu trụi những bàn tay quỷ đang quấn lấy . Bên tai vang lên một tiếng gầm đinh tai nhức óc. Con Thao ma chui khỏi luồng ma khí khổng lồ, dịch đen b.ắ.n tung tóe. Một vệt đen sượt qua vạt áo trắng muốt của Tạ Thanh Tuyệt.
Thao ma há cái miệng khổng lồ vấy m.á.u, hình đồ sộ lao vun v.út về phía Tạ Thanh Tuyệt. Tạ Thanh Tuyệt lùi phía , triệu hoán ngọn lửa cháy hừng hực. Lửa lớn tức tốc lan tràn bao phủ cả khe nứt. Phía lưng liên tiếp xuất hiện những đạo pháp trận huyết hồng, vô bàn tay quỷ như dây leo chằng chịt bủa vây .
Thế nhưng con Thao ma mặt rõ ràng cuồng bạo hơn con đó nhiều. Nó dường như chẳng hề e sợ hỏa diễm, gầm rống dồn ép Tạ Thanh Tuyệt góc khuất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-kiem-linh-the-than-cua-tien-ton-phan-dien/chuong-13.html.]
Tình thế hung hiểm, mặt lưng đều là sát cơ. Ban nãy cổ lỡ một bàn tay quỷ sượt qua, giờ lan những vệt đen như rễ cây héo úa.
Đó là điềm báo độc tố trong cơ thể bắt đầu phát tác.
“Nghịch đồ, thế nào? Tư vị của Hàn độc dễ chịu chứ gì?”
Dưới đáy vực sâu thăm thẳm, giọng trầm đục vang lên tiếng ngông cuồng vô độ.
Ngũ tạng lục phủ của Tạ Thanh Tuyệt trong nháy mắt quặn thắt dữ dội. Khí hàn từ đầu ngón tay từ từ đóng băng.
Hắn mím c.h.ặ.t môi, vung thanh băng kiếm dẫn thiên lôi oanh tạc. Hai bên vách đá sét đ.á.n.h trúng vỡ nát, sỏi đá rơi rào rào trút xuống đầu con Thao ma.
Nhân lúc Thao ma lôi điện giáng xuống kêu rống lên vì đau đớn, Tạ Thanh Tuyệt tung bay vọt tới. Đằng vẫn là những tiếng the thé của lũ quỷ thủ bám theo buông. Hắn căn chuẩn thời cơ, phóng thanh băng kiếm bay thẳng miệng con Thao ma, cắm sâu nội tạng nó.
Tạ Thanh Tuyệt tung pháp quyết, thanh băng kiếm rạch toạc Thao ma từ bên trong, chẻ nó hai nửa.
Tuy nhiên, mục tiêu của vốn dĩ con Thao ma , mà là kẻ ẩn nấp phía thao túng.
Khoảnh khắc con Thao ma xé toạc, thấu bóng dáng kẻ đó đáy vực.
Hắn vươn tay bóp c.h.ặ.t cổ kẻ đó, ghim c.h.ặ.t gã vách đá.
Kẻ nọ là một nam nhân trạc tứ tuần, gương mặt gầy gò hằn rõ nếp nhăn, quầng thâm ảm đạm hốc mắt.
Tia lạnh lẽo lóe lên trong mắt Tạ Thanh Tuyệt, lực tay càng lúc càng siết c.h.ặ.t hơn.
Nam nhân cố bám lấy cổ tay , thở khó nhọc: “Nghịch đồ…… c.h.ế.t ……”
Hàn băng từ đầu ngón tay Tạ Thanh Tuyệt lan dần lên cổ kẻ nọ. Ánh mắt Tạ Thanh Tuyệt tăm tối.
Kẻ nọ nở nụ đắc ý như đạt mục đích.
Giây tiếp theo, cảnh vật mắt Tạ Thanh Tuyệt đổi ch.óng mặt. Không còn là khe nứt địa ngục nhung nhúc ma vật nữa, mà là một cung điện pha lê lộng lẫy uy nghi chìm sâu đáy đại dương.
Ngự ngai vàng là vị Vương và Vương hậu của tộc Giao nhân.