Cả đại điện phút chốc chìm tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.
Đường Lê đang ngẩn , Tạ Thanh Tuyệt xong cũng giật nảy .
"Đa tạ Tôn thượng giơ cao đ.á.n.h khẽ." Bốn vị tông chủ đồng thanh tạ ơn.
Đường Lê tròn xoe mắt kinh ngạc.
Thế mà gọi là giơ cao đ.á.n.h khẽ ???
Nàng ngờ, bốn vị tông chủ xong hình phạt chỉ là mất chân tay, ảnh hưởng đến tu vi và địa vị, thở phào nhẹ nhõm như trút gánh nặng.
Bọn họ vốn đinh ninh với sự tàn nhẫn của Tạ Thanh Tuyệt, cái mạng nhỏ của họ khó mà giữ nổi.
Cũng may là phần đầu của Lăng Vi do Huyền Vân Tông phụ trách.
Bốn vị tông chủ nghiến răng, định tự tay c.h.ặ.t c.h.â.n tay thì Tạ Thanh Tuyệt nhíu mày, lạnh lùng cản : "Đem về nhà mà , đừng bẩn chỗ của ."
Bốn vị tông chủ cúi đầu hổ thẹn, cung kính đáp: "Rõ."
Tạ Thanh Tuyệt vốn chẳng mặn mà gì với mớ bòng bong Ung Thịnh bỏ , nhưng chuyện Lăng Vi trốn thoát là đại sự, y thể lơ là.
Đơn giản vì Lăng Vi cũng là một thanh kiếm linh.
Y hỏi ý kiến về vấn đề . Giữa điện, chỉ Dư Quân - Tông chủ đương nhiệm của Thiên Kiếm Tông - là dám lên tiếng bày tỏ quan điểm.
Nàng chắp tay thưa: "Năm trăm năm , Lăng Vi gieo rắc tai ương khắp Tiên giới, khiến mấy ngàn t.ử vong mạng, mục đích duy nhất của ả là chiếm đoạt ngưng hồn châu. Ta thiết nghĩ, ả vẫn nuôi mộng hồi sinh vị Tiên Tôn đầu tiên, nên chắc chắn sẽ dễ dàng bỏ cuộc ."
"Hơn nữa... thủ đoạn phong ấn Lăng Vi năm xưa khá tàn bạo, nhỡ ả vẫn còn nuôi hận với Tiên giới mà ngóc đầu trở ..."
Dư Quân ngập ngừng một lát tiếp: "Tóm , vì cử lùng sục tung tích của ả, chi bằng chúng nên thắt c.h.ặ.t phòng ."
Tạ Thanh Tuyệt khẽ gật đầu đồng tình.
Những khác lập tức hùa theo: "Tông chủ Dư Quân chí lý."
" Sư cũng đừng quá lo." Dư Quân chuyển hướng, tiếp, "Dù Lăng Vi là hiểm họa khôn lường, nhưng chúng vẫn Ly Tình mà."
Tay đang bưng chén của Đường Lê khựng .
Thấy ánh mắt đổ dồn về phía , Đường Lê tự hỏi liệu nên lên tiếng vài câu .
Một giọng khác vang lên trong điện: " , năng lực của Ly Tình cô nương trong trận Tiên môn hội võ đều thấy rõ, chắc chắn dư sức đối đầu với yêu kiếm Lăng Vi."
Những còn cũng gật gù tán thành, thi buông những lời tâng bốc Đường Lê lên tận mây xanh.
Đường Lê: Các bớt tâng bốc .
Tạ Thanh Tuyệt sang nàng, sắc mặt tối , lạnh lùng ngắt lời: "Chuyện để bàn ."
Tuy vấn đề Lăng Vi đưa giải pháp cụ thể, nhưng một điều chắc chắn: nếu Lăng Vi thực sự tấn công Tiên giới, Đường Lê sẽ là xông pha trận.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-kiem-linh-the-than-cua-tien-ton-phan-dien/chuong-104.html.]
Đường Lê thừa hiểu Dư Quân chỉ đưa một phương án khả thi, nhưng những kẻ khác trong Tiên giới chắc suy nghĩ đơn giản như nàng .
Trước khi chuyện Lăng Vi trốn thoát vỡ lở, ở Tiên giới đều khiếp sợ nàng, chỉ chực chờ cơ hội là tay diệt trừ.
Chẳng qua là vì uy quyền của Tạ Thanh Tuyệt nên bọn họ dám hó hé mà thôi.
Giờ đây, khi một mối nguy lớn hơn xuất hiện, bọn họ ngoắt 180 độ tung hô nàng, đẩy nàng bia đỡ đạn.
Thật hèn nhát, cũng thật nực .
Tan họp, Tạ Thanh Tuyệt về phía thư phòng. Đường Lê định về phòng thì y túm c.h.ặ.t cổ tay.
Tạ Thanh Tuyệt nhíu mày hỏi: "Đi ?"
Đường Lê ngơ ngác: "Về phòng chứ ."
Chứ còn nữa?
Giọng y lạnh vài phần: "Không theo ?"
Đường Lê thắc mắc: "Ngài cần giúp việc gì ?"
Tạ Thanh Tuyệt chẳng chẳng rằng, kéo tuột nàng , một tay bế bổng nàng lên, hướng thẳng về thư phòng.
Đường Lê vội ôm cổ y theo phản xạ, bật : "Ngài cái trò gì thế."
Tạ Thanh Tuyệt mặc kệ nàng.
Lại dở chứng khó ở .
Vào thư phòng, Đường Lê định kéo ghế xuống bàn, nhưng Tạ Thanh Tuyệt buông nàng mà phịch xuống ghế, đè nàng lên đùi .
Đường Lê chẳng hiểu y , ngoái đầu : "Chủ nhân cáu bẳn gì ?"
Tạ Thanh Tuyệt ôm eo nàng bằng tay trái, tay cầm b.út chấm mực, khẽ "Ừ" một tiếng lạnh nhạt.
Đường Lê ôm cổ y, thơm nhẹ lên má y một cái, dỗ dành: "Thôi nào, đừng khó chịu nữa mà."
Khóe mắt nàng chợt liếc thấy đĩa vải ướp lạnh mà tiên hầu chuẩn sẵn bàn.
Rửa tay xong, nàng bóc vỏ một quả vải, dùng thìa khều hột đút tận miệng Tạ Thanh Tuyệt.
"Nè, ăn quả vải cho mát."
Tạ Thanh Tuyệt gì, cúi đầu ăn quả vải nàng đút.
Thấy y tuy vẫn im thin thít nhưng tâm trạng vẻ khá hơn, Đường Lê khẽ mỉm .