Nguyễn Sở tuy hiểu về điều chế hương liệu, nhưng từ nhỏ lớn lên trong giới hào môn, cô cũng nhận một hương liệu quý giá.
Nơi bày kín ba mặt kệ những tinh dầu hương liệu.
Nếu thật sự đều là hàng thật giá thật, thì thiếu những loại tinh dầu hoa quý hơn cả vàng ròng, thậm chí cả những loại hương liệu hiếm thấy mà cô chỉ mới gặp qua ở các buổi đấu giá.
Dù điều chế hương liệu là một công việc tỉ mỉ tốn thời gian, và mỗi cũng dùng hết bao nhiêu tinh dầu, nhưng cô cảm giác chỉ với một ngàn tệ một giờ mà cho phép khách tùy ý lấy dùng hương liệu thế thì cửa hàng chắc chắn sẽ lỗ nặng.
Nhân viên quầy giải thích: "Cửa hàng chúng lỗ vốn ạ. Khách hàng thể tùy ý sử dụng hương liệu, nhưng là thể dùng vô hạn. Nếu vượt quá định lượng quy định cho mỗi phòng thì sẽ tính thêm phí."
Nguyễn Sở bĩu môi, thế thì khác gì , mấy loại hương liệu ở đây chỉ cần dùng một chút thôi quá giá một ngàn tệ .
Cố Dạng khẽ mỉm , hỏi: "Ông chủ của các là vị nào ?"
Nhân viên lắc đầu: "Thật lòng dám giấu gì quý cô, ngay cả chúng cũng ông chủ tên là gì." Anh cũng chỉ là công ăn lương mà thôi.
Cố Dạng khó nữa. Sau khi để đóng cửa lui , cô bắt đầu tìm những loại hương liệu cần dùng.
Nguyễn Sở bên cạnh, lơ đãng lật xem cuốn sách hướng dẫn điều chế hương liệu: "Sao tự nhiên em nghĩ đến việc tự điều chế hương liệu thế?"
Cố Dạng bày những hương liệu cần thiết lên bàn, : "Ngày mai về nhà , em mang chút quà tự tay về cho ."
Khi show thực tế kết thúc, cô suy nghĩ xem nên tặng gì cho nhà. Sau đó cô chợt nhớ , lúc khi tặng nước hoa của hãng Huân Mộng Gia cho Cố Căng, chị thốt một câu đầy ẩn ý: "Không em điều chế".
Vì thế, ý tưởng mới bắt đầu nảy sinh. Vừa bản đồ cô cũng tìm cửa hàng dịch vụ .
" vấn đề là, em điều chế đấy?"
Nguyễn Sở buông cuốn sách xuống, ngẩng đầu thấy Cố Dạng ngửi hương, thỉnh thoảng nhỏ thêm tinh dầu lọ một cách thuần thục, cô ngẩn , nhỏ giọng lẩm bẩm: "Trông cũng dáng lắm đấy chứ."
Trong phòng điều chế hương liệu mở nhạc, chỉ hai chị em, gian yên tĩnh nên dù Nguyễn Sở khẽ nhưng Cố Dạng vẫn thấy.
Cô : "Chị họ định tự tay thử một chút ? Chắc là ông ngoại cũng mong chờ nhận nước hoa do chính tay chị đấy."
Nguyễn Sở lắc đầu: "Ông nội thích mấy thứ điệu đà, màu mè ."
Cô nhớ rõ ông nội ngày thường xem TV, hễ thấy mấy trai trẻ thiếu khí chất nam tính là mắng mỏ. Ngay cả nam minh tinh trang điểm ông còn chướng mắt, huống chi là bảo một ông già như ông xịt nước hoa.
"Nước hoa chỉ những loại đó , cũng những mùi hợp với già, còn tác dụng an thần tĩnh tâm nữa. Chị thể chọn một mùi tông gỗ như đàn hương hoặc trầm hương." Cố Dạng chậm rãi gợi ý.
Nguyễn Sở chút d.a.o động, thái độ lật xem bản hướng dẫn điều chế hương liệu cũng trở nên nghiêm túc hơn vài phần.
Cố Dạng chú ý đến động tác của cô , khóe môi khẽ cong lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-thien-kim-gia-cua-dai-lao/chuong-317-ong-chu-cua-cac-anh-ten-la-gi.html.]
Thật cô thấy chị họ cần lo lắng. Với sự yêu thương mà ông cụ Nguyễn dành cho cô , dù cô điều chế mùi ông thích chăng nữa thì ông cũng chẳng nỡ ghét bỏ .
Nguyễn Sở xem sách một lát sang quan sát Cố Dạng điều chế hương liệu. Thấy Cố Dạng đang tập trung cao độ, cô cũng lên tiếng quấy rầy.
Rất nhanh, Cố Dạng thành lọ nước hoa đầu tiên. Trong lọ thủy tinh trong suốt, nước hoa tinh khiết như pha lê, mang theo một ánh xanh nhạt dịu mắt.
Nguyễn Sở cầm lấy xem thử: "Đẹp thật đấy. Chị ngửi thử ?"
Cố Dạng gật đầu: "Được ạ, chị cứ mở nắp mà ngửi, nhưng đừng xịt nhé. Em còn tiếp tục điều chế các loại khác nữa."
Nước hoa nếu xịt sẽ khuếch tán khí, lẫn lộn mùi hương khi điều chế những lọ tiếp theo.
Nguyễn Sở mở nắp chai, đưa tay phẩy nhẹ miệng bình, cẩn thận như đang ngửi hóa chất trong phòng thí nghiệm.
Vốn dĩ cô chuẩn tâm lý rằng Cố Dạng sẽ điều một mùi gì đó nồng nặc gây kích ứng. Thế nhưng, một làn hương thanh khiết thoang thoảng dịu nhẹ bay đến khiến đôi mắt cô thoáng qua vẻ kinh diễm.
Đó là mùi thơm thanh mát của cỏ cây, ngửi liền cảm thấy tâm thần yên tĩnh, tạp niệm như gột rửa sạch sành sanh.