Xuyên Thành Em Gái Thiên Kim Giả Của Đại Lão - Chương 294: Đây là vật chứng

Cập nhật lúc: 2026-03-11 12:23:00
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nguyễn Sở tiến lên trao đổi ngắn gọn với bác sĩ phòng khám. Rất nhanh đó, bác sĩ mang theo cồn i-ốt cùng các dụng cụ y tế để xử lý vết thương cho Kỳ Tự.

 

Buổi phát sóng trực tiếp vẫn tiếp tục.

 

Khi Kỳ Tự buông bàn tay đang che vết thương , miếng lưỡi d.a.o cạo râu giấu trong lòng bàn tay cách nào che giấu nữa.

 

Anh vốn định vứt bỏ nó đường , nhưng ngặt nỗi thợ phim cứ bám sát nút, ống kính gần như rời khỏi .

 

Thêm đó, phía còn ít du khách theo phim, livestream, sợ chỉ cần một sơ suất nhỏ khi vứt lưỡi d.a.o sẽ bắt quả tang.

 

"Đây hình như là loại lưỡi d.a.o inox hai mặt trong d.a.o cạo râu." Bác sĩ định đưa tay lấy miếng lưỡi d.a.o, nhưng Phong Quyết giữ tay .

 

Phong Quyết vẫn đeo khẩu trang, dùng một chiếc kẹp sạch bàn để gắp miếng lưỡi d.a.o lên, đặt miếng băng gạc sạch sẽ, đôi mắt toát lên vẻ dịu dàng: "Đây là vật chứng. Trên chắc hẳn vẫn còn lưu dấu vân tay của hung thủ. Chúng đừng chạm ."

 

Sống lưng Kỳ Tự cứng đờ, một luồng khí lạnh chạy dọc gáy.

 

Miếng lưỡi d.a.o luôn ở tay . Bộ d.a.o cạo râu nguyên bản cũng vẫn trong túi xách đặt ở đầu giường .

 

Nếu đó dấu vân tay, thì cũng chỉ thể là của một !

 

"Không..."

 

Ngay khi Kỳ Tự định mở miệng, Phong Quyết lên tiếng cắt ngang: "Dù thì loại lưỡi d.a.o thường bao giấy bảo vệ, ngoại trừ kẻ ý đồ đả thương khác, chẳng ai tùy mang theo lưỡi d.a.o trần như thế cả."

 

Phòng livestream lập tức bùng nổ.

 

[Em trai dịu dàng cẩn thận quá .]

 

[ ! Phải giữ vật chứng để bắt hung thủ!]

 

[Em trai chí ! Lưỡi d.a.o chắc chắn là hung thủ vô tình để . Đây chính là bằng chứng mà Kỳ Tự chịu đau đớn cứa lòng bàn tay để giữ đó!]

 

[Muốn xem mặt em trai lớp khẩu trang quá, giọng thế thì chắc chắn nhan sắc tầm thường .]

 

Lời định của Kỳ Tự Phong Quyết chặn họng .

 

Phong Quyết đến mức đó .

 

Nếu thừa nhận lưỡi d.a.o là của , vô ý mang theo, thì khác sẽ nghĩ ? Hoặc là nghi ngờ tâm địa của khi mang theo lưỡi d.a.o, hoặc là cảm thấy đang tự biên tự diễn để lấy lòng thương hại của fan.

 

Quan trọng hơn là, kẻ thương liệu vạch trần âm mưu hại Cố Dạng của ?

 

Chỉ cần truy cứu, báo cảnh sát, chắc là sẽ chứ? Đến lúc đó đăng vài dòng lên Weibo tỏ vẻ rộng lượng, còn thể xây dựng hình tượng bao dung.

 

Kỳ Tự lòng mang quỷ kế, bồn chồn yên.

 

Lúc , vạt áo vén lên, cồn i-ốt thấm vết thương khiến đau đến mức hít một ngụm khí lạnh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-thien-kim-gia-cua-dai-lao/chuong-294-day-la-vat-chung.html.]

Nhìn vết m.á.u dài hai đốt ngón tay ở vùng eo, lo lắng hỏi: "Vết thương sâu ? Có cần khâu bác sĩ?"

 

Động tác bôi cồn i-ốt của vị bác sĩ già khựng một chút.

 

Kỳ Tự thấy càng hốt hoảng: "Không tổn thương đến nội tạng chứ? Có để sẹo ?"

 

Vị bác sĩ già tiếp tục sát trùng vết thương, chậm rãi : "Nếu mà đến muộn một chút nữa thì..."

 

Kỳ Tự sốt sắng hỏi dồn: "Thì ?"

 

Là một trai trẻ đang nổi, khuôn mặt và cơ bụng chính là vốn liếng của . Nếu để sẹo thương nặng, lẽ nhiều hợp đồng quảng cáo sẽ hủy bỏ.

 

Bác sĩ thản nhiên đáp: "Thì vết thương... tự đóng vảy mất ."

 

Mọi : "..."

 

Khóe miệng Cố Dạng giật giật. Không ngờ vị bác sĩ vẻ lớn tuổi hài hước đến thế.

 

[Cười c.h.ế.t mất! Vết thương chút xíu thế mà đòi gọi xe cấp cứu, thấy m.á.u ngừng chảy ?]

 

[Nếu là Cố Dạng bệnh m.á.u khó đông - kiểu "búp bê sứ" dễ vỡ mà thương thì còn hiểu . Chứ Kỳ Tự thế mà gọi cấp cứu thì đúng là quá lố.]

 

[Bác sĩ phòng khám nhỏ đáng tin ? Nói chuyện thiếu nghiêm túc quá! Anh trai nhà chúng lo lắng cho bản thì gì sai?]

 

[ thấy vẫn nên đến bệnh viện lớn kiểm tra cho chắc ăn.]

 

lúc , bên ngoài phòng khám vang lên tiếng còi xe cảnh sát. Rất nhanh đó, bốn viên cảnh sát nhân dân tiến trong.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...