Cố Dạng chút do dự gật đầu: "Lúc em hứa sẽ chương trình tạp kỹ cùng chị họ, em đương nhiên sẽ cùng chị đến cùng."
Khóe môi Nguyễn Sở khẽ cong lên, nhưng miệng vẫn cứng: "Ai thèm em cùng chứ. Vẫn giống như , chương trình trong hai ngày, bắt đầu livestream ngày 4 và ngày 5, địa điểm tại thị trấn Trúc ở Ninh Thành. Chị đặt vé máy bay cho em . Chiều ngày mùng 3 chúng sẽ cùng sân bay."
Cố Dạng đáp: "Cảm ơn chị họ nhé."
Nguyễn Sở xua tay: "Không cần cảm ơn, Triệu Phong Giải Trí thanh toán tiền vé mà."
Trời dần về tối, vầng trăng sáng như chiếc đĩa bạc, cây cối trong vườn cành lá sum suê.
Hương hoa quế thoang thoảng tỏa trong bóng đêm tĩnh mịch. Tiết trời cuối hạ dần tan, tiếng ve kêu giữa kẽ lá cũng trở nên mờ ảo.
Ông cụ Nguyễn và Cố Triệu Minh ở trong thư phòng bàn chuyện công ty lâu, lúc xuống lầu ông còn vỗ vỗ vai con rể.
Nguyễn Tuyết Linh cùng mấy đứa trẻ đang vây quanh chiếc bàn đá trong đình bên cạnh ao nhỏ.
Cái ao là một phần của cảnh quan sân vườn, diện tích lớn, thả mấy chục con cá cẩm lý và trồng một bụi sen. Hiện tại sen, lá sen và đài sen đều tàn héo, chỉ còn lác đác vài cọng sen khô.
Mặt ao phản chiếu ánh đèn đình và vầng trăng sáng cao, gió đêm thổi qua tạo nên những gợn sóng lăn tăn, ánh trăng, ánh đèn và bóng nhòe lẫn .
Nguyễn Tuyết Linh cắt mấy chiếc bánh Trung thu nhân hạt sen lòng đỏ trứng muối đôi, để lộ phần nhân trứng vàng óng.
Bà xiên một miếng nhỏ đưa cho Cố Dạng: "Dạng Dạng, nhớ con thích ăn lòng đỏ trứng nhất."
Cố Dạng nhận lấy, đôi mắt cong cong: "Con cảm ơn ."
"Tiểu Căng, miếng cũng lòng đỏ trứng nè." Nguyễn Tuyết Linh cũng đưa một miếng cho Cố Căng.
Ngón tay đang lướt màn hình điện thoại của Cố Căng khựng một chút.
Không đợi cô kịp phản ứng, Nguyễn Tuyết Linh nhanh tay tịch thu điện thoại của cô, tắt màn hình nhét chiếc nĩa xiên bánh tay cô, nghiêm giọng mấy đứa trẻ: "Tết Trung thu điện thoại gì, ăn bánh và ngắm trăng ."
Cố Phái lặng lẽ cất điện thoại , gượng gạo.
Cố Căng ngước mắt lên bầu trời, thời tiết quang đãng, vạn dặm mây, vầng trăng sáng trong trẻo treo cao giữa trời xanh.
Ánh trăng đêm nay quả thực tròn hơn ngày thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-thien-kim-gia-cua-dai-lao/chuong-260-chuyen-bi-ca-nha-quan-tam-qua-muc.html.]
Nhà cũ họ Nguyễn ở ngoại ô, cách xa nội thành, ánh đèn thành thị ngày đêm rực rỡ lấn át nên bầu trời đen thẫm thể rõ muôn vàn vì tinh tú.
Ông cụ Nguyễn và Cố Triệu Minh cũng gia nhập đội ngũ ăn bánh ngắm trăng.
Cố Dạng nhận ông cụ Nguyễn đang bằng ánh mắt đầy ẩn ý nhưng cô thấy lạ.
Chắc hẳn ông và ba bàn về cục diện Cẩm Thành và những biến động thương trường dạo gần đây. Mà thời gian qua, chính cô giúp nhà họ Cố tránh một cơn khủng hoảng nghiêm trọng.
Ăn bánh ngắm trăng mãi cũng chán, ông cụ Nguyễn bắt đầu ôn chuyện cũ, kể về những gian khổ thời niên thiếu của .
Điều khiến Cố Dạng chạnh lòng nhớ đến ông nội của khi xuyên . Mỗi mùa Trung thu, ông nội cô cũng thích kể chuyện ngày xưa như .
Có lẽ đây là đặc điểm chung của già.
lúc Cố Dạng đang bùi ngùi thì Phong Quyết xiên một miếng bánh nhỏ đưa qua: "Chị ơi, chị ăn bánh Trung thu ạ."
Chàng trai trẻ mặc chiếc sơ mi trắng, gương mặt ánh đèn trở nên tuấn mỹ phi thường, đôi mắt chứa đầy ý như thể thu hết ánh trăng trong vườn đó.
Cố Dạng nhan sắc mê hoặc, liền chấp nhận sự quan tâm của Phong Quyết.
Thế nhưng ngay đó, Cố Căng cũng xiên một miếng bánh đưa tới mặt cô. Đôi mắt phượng lạnh lùng phản chiếu ánh đèn tông màu ấm áp: "Ăn ."
Cố Dạng chớp mắt, tiếp tục nhận miếng bánh thứ hai.
Cố Phái chịu thua kém: "Chị! Còn của em nữa!"
Nguyễn Sở nhướng mày : "Dạng Dạng, chị họ đút cho em ."
"Dạng Dạng, chỗ vẫn còn nè."
"Dạng Dạng, ba cắt cho con miếng nhiều lòng đỏ trứng nhất đây!"
Ông cụ Nguyễn cũng hăng hái gia nhập: "Người lớn đưa cho, từ chối."
Cố Dạng: "..."