Xuyên Thành Em Gái Thiên Kim Giả Của Đại Lão - Chương 241: Tiết Đạc mắc chứng cuồng bạo

Cập nhật lúc: 2026-01-25 18:11:36
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiêu Dịch Trạch về phía Cố Dạng, giọng ôn hòa: "Em Cố Dạng, em là hại. thể phiền em thuật diễn biến sự việc ?"

 

Cố Dạng gật đầu, bước lên bục giảng.

 

Gương mặt cô tái nhợt, trông như chịu kinh hãi lớn. Vẻ kiều diễm, yếu ớt khiến khỏi xót xa.

 

Cô cất giọng nhẹ nhàng, chậm rãi: "Thầy Tiêu, bạn Tiết Đạc đá cửa xông lớp, lập tức xảy xung đột với các bạn khác. Sau đó bạn mang tâm trạng cực kỳ nóng nảy đến chất vấn em. Khi chọc giận, bạn định tay với em, cũng may Phong Quyết ngăn cản. Bạn bè và chị gái em cũng vì lo lắng cho an của em, trong lúc kích động mới xảy xô xát với Tiết Đạc."

 

Trong lớp học, điều hòa thổi lạnh, quạt trần vù vù, Cố Dạng thong thả kể sự việc chỉnh sửa đôi chút.

 

Đại ý là Tiết Đạc là sai rành rành, nhóm bạn của cô vô tội, các bạn học sinh khác cũng chỉ là bất đắc dĩ.

 

Cho dù Tiết Đạc đ.á.n.h cho tàn phế thì cũng là do tự tìm đường c.h.ế.t , còn họ chỉ là lỡ tay mà thôi.

 

Kỳ lạ là, học sinh lớp Một xong đều gật đầu lia lịa. Liên tưởng đến những gì thấy, họ cảm thấy lời Cố Dạng chẳng sai chút nào.

 

Tiêu Dịch Trạch Cố Dạng, bề ngoài thì hì hì nhưng trong lòng đang thầm gào thét.

 

Dưới lớp giáo án che chắn, tay đang dùng lực bóp mạnh tay trái, dùng cơn đau để giữ bản tỉnh táo.

 

Màn thôi miên của cô em gái đến quá bất ngờ, khiến suýt chút nữa thì kịp trở tay.

 

Nói thật, gặp qua bao nhiêu bậc thầy thôi miên nhưng thấy ai lãng phí năng lực như cô bé .

 

Chút chuyện nhỏ nhặt thể giải quyết , cần gì tiêu tốn tinh lực để thôi miên cả lớp?!

 

là phí phạm của trời!

 

Năng lực của em nên để dành cống hiến cho quốc gia mới đúng chứ!

 

thuật thôi miên của Cố Dạng ác ý với , nhưng giữ tỉnh táo vốn là thói quen của Tiêu Dịch Trạch.

 

Anh tự đau để giữ tỉnh táo, liếc Cố Căng. Lúc Tiêu Dịch Trạch mới kinh ngạc phát hiện Cố Căng thế mà cũng rơi trạng thái thôi miên.

 

Không nên chứ.

 

Trừ khi Cố Căng từ bỏ phòng ngự.

 

Ánh mắt Tiêu Dịch Trạch thoáng hiện vẻ suy tư.

 

Anh điều tra nhà họ Cố, chính xác là Cố Căng và Cố Dạng mới nhận hơn một tháng. Vậy mà Cố Căng tin tưởng cô em gái đến mức phơi bày cả tiềm thức ?

 

Ngay lúc Tiêu Dịch Trạch cảm thấy sắp chịu đựng nổi, Cố Dạng cuối cùng cũng kết thúc màn ám thị tâm lý và bắt đầu chuyển sang giọng điệu ngây thơ: "Thầy Tiêu, lẽ bạn Tiết Đạc cố ý , chỉ vì gia đình gặp biến cố quá lớn nên tinh thần bạn mới nóng nảy thất thường như ."

 

Nghe Cố Dạng , ít học sinh lớp Một biến sắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-thien-kim-gia-cua-dai-lao/chuong-241-tiet-dac-mac-chung-cuong-bao.html.]

 

"Chẳng lẽ Tiết Đạc cú sốc cho tâm thần luôn ? Cậu cửa nổi điên, giận dữ vô cớ, lẽ chứng cuồng bạo?"

 

"Mắc chứng đó là sẽ gây thương tích cho khác đấy! Vừa nếu Phong Quyết, Cố Căng và nhóm Lục Mậu ngăn , khi Tiết Đạc hại c.h.ế.t Cố Dạng ."

 

"Nguy hiểm quá! Sao thể để loại trường ? Vạn nhất chọc vui. Cậu lôi chúng nhảy lầu thì ?"

 

Khóe miệng Tiêu Dịch Trạch khẽ giật nhưng gương mặt vẫn nghiêm trọng gật đầu: "Em Tiết Đạc hiện tại đúng là tinh thần chút bất . Nếu em tiếp tục ở trường thể gây nguy hiểm cho an của các em học sinh khác. Với tư cách Phó hiệu trưởng Nhất Trung, chịu trách nhiệm về an của các em."

 

"Xét thấy giám hộ của Tiết Đạc ở bên cạnh, sẽ liên hệ trực tiếp với bệnh viện tâm thần Cẩm Thành để tiến hành giám định tinh thần cho em ."

 

Tiết Đạc ngây , đó gân xanh trán giật liên hồi, gào lên: " điên! cũng chẳng mắc chứng cuồng bạo gì hết! Các đừng hòng tống bệnh viện tâm thần!"

 

Trong ấn tượng của , bệnh viện tâm thần là phòng biệt giam thì cũng là sốc điện trị liệu. Vậy nên kháng cự vô cùng mãnh liệt.

 

Thế nhưng, phản ứng càng kịch liệt, càng tin chắc rằng Tiết Đạc phát điên vì chịu nổi cú sốc gia đình.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...