Tiết Đạc bước lớp, quét mắt mấy kẻ bàn tán hăng say nhất, lạnh: "Lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa. Nhà dù phá sản thì cũng là cái tầm mà đời cha đời ông các phấn đấu mấy kiếp cũng chạm tới . Một lũ gió chiều nào xoay chiều nấy, tiểu nhân bỏ đá xuống giếng!"
Mấy học sinh tức đỏ cả mặt.
Có nhịn khẩy: "Nhà họ Tiết các một ổ phạm pháp phạm tội còn cho ? Tiết Đạc, mấy ngày nay chắc diễn vai đáng thương lắm nhỉ, nên giờ mới chỉ dám trút giận lên đầu bọn thôi chứ gì!"
Tiết Đạc c.h.ử.i thề một tiếng, túm lấy chiếc balo định ném thẳng những đó.
"Tiết Đạc, ngon thì ném , ném đây ! xem giờ còn ai che chở cho nữa!" Nam sinh chỉ mặt thách thức.
Tiết Đạc nghiến răng, nhẫn nhịn đặt balo xuống, gì thêm mà lầm lì tìm chỗ của .
Anh vốn chẳng vác mặt đến trường giữa tâm bão , nhưng Nhất Trung tối hậu thư rằng nếu tuần đến trình diện sẽ coi là tự ý bỏ học.
Nhà họ Tiết tàn. Học hành là con đường sống duy nhất của lúc .
Tiết Đạc quanh một vòng, nhanh ch.óng tìm thấy Cố Dạng. Dù lớp Một mỗi tháng đổi chỗ một nhưng vị trí của các cặp cùng bàn thì vẫn giữ nguyên.
Nhìn Cố Dạng đang nghiêm túc học bài, lòng Tiết Đạc bùng lên sự bực bội.
Cô rõ đến lớp mà ngay cả đầu cũng thèm ngẩng lên. Hơn nữa, việc tập đoàn Cố thị thu mua Tiết thị với giá rẻ mạt là điều khiến Tiết Đạc tài nào chấp nhận nổi.
Mặt bàn của Cố Căng sạch sẽ. Sách vở đều cất trong hộc bàn. Bản cô cũng đang ở ngoài nên Tiết Đạc vẫn chỗ của khác chiếm mất.
Anh đặt đồ xuống, Cố Dạng bằng ánh mắt lạnh lùng xen lẫn mỉa mai: "Cố Dạng, cô thế là vì yêu sinh hận ?"
Cố Dạng: "???"
Nghe Tiết Đạc , cả lớp đồng loạt dựng lỗ tai lên hóng biến.
"Trời ạ?! Hóa nhà họ Cố thu mua nhà họ Tiết là vì Cố Dạng vì yêu sinh hận á?"
Các học sinh xuất sắc bình thường áp lực học tập lớn, nay kịch để xem thì chẳng ai bỏ lỡ. đợi Cố Dạng lên tiếng, nhóm bạn pháo hôi gồm Lục Mậu và Chu Địch bùng nổ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-thien-kim-gia-cua-dai-lao/chuong-238-phong-quyet-dung-mot-chiec-but-danh-gay-xuong-tiet-dac.html.]
Lục Mậu: "Tiết Đạc, liêm sỉ chút ! Đừng quấy rầy nữ thần của học bài!"
Chu Địch: "Yêu sinh hận cái nỗi gì! Dạng Dạng nhà từng yêu , lấy hận!"
Mạc Mạt: "Tiết Đạc, nhất nên tự lượng sức . Nếu , bất cứ ai trong bọn cũng thể khiến trụ nổi ở Nhất Trung ."
Tiết Đạc trừng mắt Cố Dạng: "Tại ? Tại nhà họ Cố thấy c.h.ế.t cứu? Tại còn thừa nước đục thả câu?!"
Cố Dạng mỉm trong trẻo: "Bởi vì nhà họ Cố chúng bao giờ thông đồng với thế lực đen tối nha."
Tiết Đạc nắm c.h.ặ.t nắm tay chống lên bàn, c.h.ử.i thề một tiếng giơ tay định tát mạnh mặt Cố Dạng.
"Dạng Dạng!" Nhóm bạn pháo hôi ngờ Tiết Đạc đột ngột nổi điên, đồng thanh hét lên và lao tới.
Ánh mắt Cố Dạng chợt lạnh lẽo.
Cô định tay giáo huấn gã điên thì bất ngờ, một chiếc b.út máy từ phía bay v.út , đập thẳng cổ tay Tiết Đạc.
Tiết Đạc ôm cổ tay, phát một tiếng kêu đau đớn thấu xương.
Cố Dạng chớp mắt, vì ở cách gần, cô hình như thấy một tiếng "rắc" khô khốc. Là tiếng gãy xương ?
Thấy Tiết Đạc chặn , đám bạn Lục Mậu mới thở phào nhẹ nhõm.
"Cậu là kẻ nào?" Tiết Đạc đau đến mức túm c.h.ặ.t cổ tay, về phía lưng Cố Dạng. Anh cảm thấy thiếu niên trắng trẻo tuấn tú mắt trông quen mặt.
Phong Quyết dậy, lững thững đến mặt Tiết Đạc, u ám : "Cậu rơi b.út của . Nhặt lên."
Tiết Đạc nhíu , nén đau mắng: "Cậu điên ? Rõ ràng là tự ném nó !"
" bảo nhặt lên." Phong Quyết lặp nữa, giọng điệu chút cảm xúc nhưng khiến lạnh sống lưng.