Xuyên Thành Em Gái Thiên Kim Giả Của Đại Lão - Chương 237: Tiết Đạc đến trường

Cập nhật lúc: 2026-01-25 18:11:32
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Căng khẽ liếc Cố Triệu Minh một cái, buông một câu xanh rờn: "Ba trả nổi lương năm cho ."

 

Cố Dạng mỉm nhắc nhở: "Ba ơi, ba thể lên mạng tìm kiếm cái tên Khâu Bách Chu ạ."

 

Cố Triệu Minh tin điều khó tin đó, liền lấy điện thoại tra Baidu.

 

Khi thấy dòng chữ "Khâu Bách Chu từng từ chối lời mời với mức lương năm trời của các thế gia đỉnh cấp tại Kinh Thành", ông bỗng nhiên im bặt.

 

Nguyễn Tuyết Linh ngay cạnh chồng cũng ghé mắt xem cùng.

 

Sau khi thấy phí sân của Khâu Bách Chu, bà đờ một hồi lâu. Nếu ảnh chụp mạng giống hệt thật, bà nghi ngờ đây là hai trùng tên trùng họ.

 

Hóa Khâu Bách Chu là nể mặt Tiểu Căng nên mới giảm giá thật nhiều cho bà ?!

 

Nguyễn Tuyết Linh Cố Căng, đáy lòng dâng lên một nỗi xúc động nghẹn ngào.

 

Bà quyết định những ngày tới sẽ mù tạm thời, coi như thấy Cố Căng chơi game, chỉ tập trung tóm lấy Cố Phái mà huấn luyện thôi.

 

Chương trình học lớp 12 vốn dĩ nhàm chán, ngoài giảng đề thì vẫn là giảng đề. Những kiến thức cũ cứ xào xào như một đĩa thức ăn nguội ngắt.

 

Tại lớp Một - lớp chọn của khối, phần lớn thời gian tiếng giảng bài của giáo viên chỉ là âm thanh nền.

 

Các học sinh xuất sắc đa đều cúi đầu việc riêng, kẻ luyện đề, ôn tập. Chỉ khi nào giáo viên giảng đến câu họ , họ mới ngẩng đầu lên .

 

Cố Dạng là xuyên giữa chừng, kỳ thi khảo sát đầu năm là nhờ "kho m.á.u nhỏ" trúng tủ mới đạt điểm cao.

 

Để tới lộ tẩy, tiết nào cô cũng ngoan ngoãn, nghiêm túc giảng.

 

Chính vì thế, giáo viên Ngữ văn Đào Yến - vốn thiện cảm với cô - một hai tuần cũng thấy Cố Dạng thuận mắt hơn hẳn.

 

Ngoài Cố Dạng , nghiêm túc nhất lớp chính là Phong Quyết phía cô.

 

Còn Cố Căng, từ khi tình trạng mất ngủ cải thiện, phần lớn các tiết học cô đều gục xuống bàn ngủ. Các giáo viên bộ môn nghĩ đến bảng điểm điểm tối đa của cô nên cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.

 

Sau khi tiết Toán của thầy Vương kết thúc, Lục Mậu ở lớp bên cạnh như thường lệ sang thăm hỏi, mở miệng ném một quả b.o.m: "Tiết Đạc đến trường kìa!"

 

Thời gian qua, tin tức nhà họ Tiết phá sản và vợ chồng họ Tiết bắt phủ sóng khắp nơi. Ngay cả đám học sinh cuối cấp bận ngập đầu cũng bớt chút thời gian để hóng biến.

 

Lục Mậu đưa tin. Đám bạn trong lớp Một vây , ngay cả những bạn đang cắm đầu học cũng dựng tai lên ngóng.

 

"Thật giả đấy?"

 

"Trên diễn đàn trường với group lớp chẳng bảo Tiết Đạc thôi học ? Cậu còn vác mặt đến trường gì?"

 

"Chắc là đến thủ tục thôi học thôi. Giờ ai mà chẳng nhà phạm cả chục tội danh, Tiết Đạc vốn kiêu ngạo thế, còn mặt mũi nào mà ở Nhất Trung nữa?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-thien-kim-gia-cua-dai-lao/chuong-237-tiet-dac-den-truong.html.]

Tiết Đạc đây trai, gia thế khủng, lòng nữ sinh trong trường, các nam sinh cũng nể mặt vài phần. nếu gạt bỏ gia thế sang một bên, tính cách ngạo mạn, luôn coi là thượng đẳng, chẳng tôn trọng khác, nên ngầm trong trường ít oán hận .

 

Trước đây ai dám , giờ nhà họ Tiết sụp đổ , sự khinh ghét của lập tức bộc phát ngoài.

 

Nhóm bạn pháo hôi gồm Lục Mậu, Chu Địch và Mạc Mạt len lén liếc Cố Dạng.

 

Thấy cô phản ứng gì đặc biệt, cả bọn mới thở phào nhẹ nhõm. Xem Dạng Dạng thực sự buông bỏ Tiết Đạc.

 

Khi cả lớp đang bàn tán xôn xao, bỗng từ phía cửa vang lên một tiếng "rầm" do đá cửa.

 

Mọi ngẩng đầu lên, thấy Tiết Đạc ở cửa với gương mặt âm u, cả lớp lập tức im bặt.

 

Một bầu khí ngượng ngùng đến cực điểm bao trùm căn phòng.

 

Họ cứ ngỡ Tiết Đạc đến để thủ tục nên sẽ lên lớp, cho nên mới dám bàn tán kiêng dè như . Không ngờ đang lúc cao trào thì chính chủ xuất hiện.

 

Tiết Đạc đeo một chiếc balo hàng hiệu một bên vai, ở cửa lớp, quầng thâm mắt hiện rõ, sắc mặt xám xịt.

 

Từ cổng trường đến đây, bao nhiêu lời châm chọc mỉa mai. Thậm chí khi bước cửa lớp, thấy tiếng những thằng bạn vốn nịnh bợ ngày thường đang nhạo tiếc lời.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...