Trong nguyên tác, Vương Lăng Vũ gặp yêu Cố Căng, thực chất chỉ là yêu râu xanh thấy sắc nảy lòng tham, bày đủ trò rình rang để theo đuổi cô . Sau đó, còn Tiêu Dịch Trạch lấy cớ "yêu sớm" để giáo huấn cho một trận tơi bời.
Chu Địch vốn cảm thấy sự xuất hiện của Cố Căng cướp sự chú ý của Vương Lăng Vũ dành cho , thêm sự xúi giục đầy giả tạo của nguyên chủ, nên cô bạn dồn hết thù hận lên Cố Căng.
Dưới sự gợi ý ngầm của nguyên chủ, Chu Địch thậm chí còn thuê côn đồ định nhục Cố Căng, để nhận lấy kết cục tán gia bại sản vì dám đụng nữ chính.
góc của Cố Dạng, Vương Lăng Vũ chỉ là một gã đàn ông tồi tệ thích đùa giỡn tình cảm, coi Chu Địch là kế hoạch dự phòng hơn kém!
Trên sân bóng, Vương Lăng Vũ trong bộ đồ thi đấu màu xanh biển ghi một quả 3 điểm mắt, khiến khán đài bùng nổ tiếng reo hò.
Chu Địch cũng phấn khích kém, chụm hai tay thành loa hét lớn: "Vương Lăng Vũ, cố lên!"
Cô bạn lôi từ trong túi một tấm băng rôn, ném cho bộ ba Lục Mậu: "Lục Mậu, Trương Sam, Lý Thích, mau kéo băng rôn đặt riêng lên !"
Lục Mậu bắt lấy: "Ok luôn, triển ngay đây!"
Tấm băng rôn căng lên. Dòng chữ "Vương Lăng Vũ cố lên" đỏ rực cực kỳ nổi bật, nhanh ch.óng thu hút sự chú ý của nhiều sân.
Đám nam sinh cùng lớp với Vương Lăng Vũ cũng nhận Chu Địch nên bắt đầu hùa trêu chọc.
"Hú hú, thiếu gia Vương khác nhé, hẳn em gái đến kéo băng rôn cổ vũ. Quá là uy tín luôn!"
"Kia chẳng đại tiểu thư nhà họ Chu ? Chậc chậc, bảo nghiệp xong là hai nhà đính hôn luôn, đúng chuẩn vị hôn thê tương lai còn gì."
"Ơ, hình như thấy cả nữ thần Cố Dạng nữa! Nữ thần cũng xem bóng rổ kìa! Mẹ kiếp, thế xin đội chính chứ thèm dự !" Có nam sinh đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân tiếc nuối.
Bên cạnh mỉa mai: "Nữ thần nhà chẳng qua là ké thôi. Cậu là bạn của Chu Địch, vì Chu Địch xem Vương Lăng Vũ thì tới đây ?"
" là chỉ thiếu gia Vương mới cái diễm phúc . Đám học sinh cá biệt như tụi bao giờ mới học sinh xuất sắc lớp Một bỏ học để cổ vũ đây?"
Vương Lăng Vũ đang thi đấu, thấy những lời tâng bốc đầy ngưỡng mộ từ phía khán đài thì khóe môi tự chủ mà vênh lên.
Thấy Chu Địch đang cầm máy ảnh chụp , càng đắc ý, cố tình tạo dáng thật ngầu về phía cô bạn khiến Chu Địch hét lên vì sung sướng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-thien-kim-gia-cua-dai-lao/chuong-215-lam-mau-thi-bi-troi-danh-thoi.html.]
Thế nhưng, ngay đúng lúc ...
Một quả bóng rổ bay thẳng mặt , khiến hoa mắt ch.óng mặt, thấy cả bay đầy trời. Nụ môi Vương Lăng Vũ tắt ngóm.
Khán giả phía đối thủ khán đài thì vang hả hê.
Có còn hét thẳng: "Bớt màu . Làm màu là trời đ.á.n.h đấy!"
Cố Dạng thực cũng buồn lắm, nhưng vì nể mặt Chu Địch vẫn còn đang yêu thích tên nên cô đành nhịn.
Chu Địch đầy vẻ lo lắng, cầm chai nước khoáng lôi kéo Cố Dạng và Mạc Mạt cùng xuống sân: "Dạng Dạng, Mạc Mạt, đưa nước cho Lăng Vũ với ."
Vừa đúng lúc nghỉ giữa hiệp, các đồng đội vây quanh hỏi han Vương Lăng Vũ.
"Thiếu gia Vương, chứ?"
"Thiếu gia Vương, nãy bảo bắt bóng mà cứ ngẩn đấy thế!"
Vương Lăng Vũ mặt mũi tối sầm đám đồng đội: "Vừa nãy đứa nào chuyền bóng cho ?"
Đám đồng đội im lặng, đồng loạt về phía nam sinh xa nhất.
Cậu bạn đó cao nhất đội, làn da rám nắng, ngũ quan sâu và sắc nét, mái tóc ngắn rối bù trông cực kỳ bất cần.
Đôi mắt đen láy hiện rõ vẻ giễu cợt: "Vương Lăng Vũ, chẳng chính bảo bóng đều chuyền cho ?"
Gương mặt Vương Lăng Vũ thoáng vặn vẹo vì tức: "Trịnh Dặc, thấy chán ở trong đội bóng rổ trường đúng !"