Xuyên Thành Em Gái Học Bá Trong Văn Niên Đại - Chương 446:pn
Cập nhật lúc: 2025-11-11 06:03:15
Lượt xem: 94
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tháng mười, tiết trời cuối thu mát mẻ, Cố Vân Khê bình an sinh hạ một cặp song sinh một trai một gái. Cả nhà đều vui mừng khôn xiết, vây quanh hai đứa bé xem ngừng, thế nào cũng thấy đủ.
Ông cụ Tề vui vẻ đến híp cả mắt, càng càng thích. Đây là tương lai của nhà họ Tề.
Một trong hai đứa, bắt buộc kế thừa tập đoàn Tề Thị.
Sinh mệnh mới đời mang đến niềm vui và hy vọng vô tận.
Tề Thiệu chen xem con, mà trực tiếp ở bên cạnh vợ, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của cô mà đau lòng thôi.
“Sau sinh nữa, bao giờ sinh nữa.”
Mặc dù trong nhà đại lão Trung y như ông Hoắc đích giám sát, còn cả đội ngũ y tế Tây y túc trực 24 giờ, nhưng nỗi khổ m.a.n.g t.h.a.i và sinh nở chỉ thể để Cố Vân Khê tự gánh chịu.
Đặc biệt là đến giai đoạn cuối, vác cái bụng to kềnh càng, sưng vù, cũng khó khăn, còn thường xuyên chuột rút, dọa sợ c·hết.
Biết là sinh con vất vả, nhưng ngờ vất vả đến thế.
Anh thấp thỏm lo âu chịu đựng suốt tám tháng trời, cảm giác thời gian trôi qua mà dài đằng đẵng.
Cố Vân Khê sinh mổ, t.h.u.ố.c tê vẫn hết tác dụng, chỉ là cả thoải mái.
Cô khẽ mở mắt: “Các con... đều khỏe mạnh chứ?”
Tề Thiệu đưa tay vuốt nhẹ tóc cô. “Rất khỏe mạnh. Bố và cả bọn họ đều đang canh ở bên đó, em yên tâm .”
Khóe miệng Cố Vân Khê khẽ nhếch lên. Cả nhà đều chạy tới phòng sinh chờ cô. Ngay cả ông cụ Tề và ông Hoắc cũng đến. Cảm giác thật ấm áp.
“Trông giống ai?”
Tề Thiệu mím môi: “Không . Anh thèm bọn nó. Bọn nó em khó chịu như .”
Cố Vân Khê: ... Anh đúng là "não yêu đương" mà.
Cô nhắc nhở: “Có cô con gái mà hằng ao ước đấy.”
“Thì cũng quan trọng bằng em.” Đối với Tề Thiệu, Cố Vân Khê mới là quan trọng nhất.
Bản là thích trẻ con, nhưng vì đây là con của và Cố Vân Khê, mới để tâm.
Nhân viên y tế tiến kiểm tra tình hình theo dõi mổ của sản phụ. Tề Thiệu hỏi nhiều, nhân viên y tế cũng thấy đau đầu.
Cố Vân Khê bèn : “Anh chụp cho các con một tấm ảnh sơ sinh kỷ niệm .”
“Anh bảo .”
“Anh tự mà.” Cố Vân Khê đuổi khéo . Có ở đây, nhân viên y tế rõ ràng chút căng thẳng.
Tề Thiệu sờ trán cô: “Anh yên tâm để em ở một trong phòng bệnh.”
Đội ngũ y tá bên cạnh : Coi bọn họ là khí ?
Cố Vân Thải ở cửa cũng cạn lời. Cô vẫn luôn canh ở đây, thấy ?
...
Cố Vân Khê còn trẻ nên hồi phục nhanh, đội ngũ chuyên nghiệp chăm sóc, cô cữ thể chạy nhảy tung tăng.
Hai đứa trẻ càng lớn càng đáng yêu, mũm mĩm, trắng trẻo nần nẫn, xinh xắn vô cùng, ai cũng thấy cưng.
Vợ chồng Cố Vân Thải và Khương Nghị ngày nào cũng chạy qua xem, bế bồng, dỗ dành bọn trẻ. Một ngày thấy là khó chịu.
Cố Vân Khê thấy chị thích trẻ con như , nhịn trêu: “Chị hai, chị cũng sinh con sớm , để bọn trẻ bạn chơi cùng, cùng học, cùng lớn lên.”
Cố Vân Thải sờ sờ bụng. Bọn họ khi kết hôn kiểm tra sức khỏe tiền hôn nhân, cơ thể đều khỏe mạnh, con là chuyện sớm muộn.
“Chị cũng , nhưng con cái là ngay .”
Cố Vân Khê tinh nghịch chớp mắt: “Vậy bảo rể cố gắng thêm .”
Cố Vân Thải: ... Sốc! Em út học hỏng !
“Khụ khụ, cả với Lữ Tinh là tình hình thế nào ? Lần chị thấy họ ăn ở nhà hàng Tây, .”
Cố Vân Khê ý đồ đ.á.n.h trống lảng của chị, nhưng cũng vạch trần. “Lữ Tinh vẫn luôn thầm mến cả, chị ?”
Lữ Tinh và Cố Vân Thải bằng tuổi, tiểu học và trung học đều là bạn cùng lớp, cũng là bạn nhất.
“Thật sự chị . Cậu giấu kỹ quá.” Cố Vân Thải khỏi nhớ , lúc đó đang gì nhỉ? À, đang cùng gia đình gây dựng sự nghiệp, một lòng một kiếm thật nhiều tiền. Có tiền là thể bữa nào cũng ăn thịt.
“Giờ nghĩ , cũng dấu hiệu. Trước đây thường xuyên đến tìm chị, nhưng từ khi cả hẹn hò với... , liền tới nữa.”
Lúc đó cô nghĩ nhiều, chỉ cho rằng vì học khác trường, bước những quỹ đạo cuộc đời khác nên tự nhiên phai nhạt.
Cố Vân Khê với Lữ Tinh lắm, nhưng trong thời gian mang thai, Lữ Tinh vẫn luôn chăm sóc cô nên cũng chút hiểu .
Cô là cẩn thận, chu đáo, giàu tình cảm, tính cách nội tâm và cố chấp.
“Chỉ cần cả thích là , những thứ khác quan trọng.”
Cố Vân Thải chần chừ một chút: “Anh cả vẫn luôn thích kiểu con gái hướng ngoại, cởi mở, nũng. Lữ Tinh... hình như gu của .”
Nếu thể ở bên , thì ở bên từ mấy năm . Lữ Tinh quá kín đáo.
Cố Vân Khê trợn mắt: “Thế mà còn ăn riêng? Anh cả là kiểu ngây thơ hiểu gì.”
Cố Vân Thải nhíu mày, cô cũng hy vọng Lữ Tinh tổn thương. “Hay là em chuyện với cả thử xem? Chị , sẽ chịu trao đổi với chị mấy chuyện .”
Cố Vân Khê thì khác. Cô là nhân vật linh hồn của nhà họ Cố, cho dù xuất giá nhưng tầm ảnh hưởng hề giảm, thể chủ gia đình, cả cũng lời cô.
“Được thôi.”
Nói là , chờ Cố Hải Triều chạy tới thăm cháu, Cố Vân Khê liền hỏi thẳng: “Anh cả, và Lữ Tinh đang hẹn hò ?”
Cố Hải Triều sững sờ. “Không . Ai ?”
“Chị hai thấy hai ăn ở nhà hàng Tây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-446pn.html.]
Cố Hải Triều ha ha: “Đó là cảm ơn em chăm sóc em thôi.”
Cố Vân Khê: ... Cái lý do cũng cạn lời, thể tìm cái nào hợp lý hơn ?
“Cho nên, cố ý chọn nhà hàng Tây ?”
Thường thì, khí ở nhà hàng Tây thích hợp cho nam nữ hẹn hò hơn.
Trai đơn gái chiếc ăn cơm ở nơi như , khó tránh khỏi sẽ khiến suy nghĩ linh tinh, dễ gây hiểu lầm.
“Cái ...” Cố Hải Triều hiếm khi ấp úng. “Chọn bừa thôi. Nghe nhà hàng Tây mới mở đó ăn ngon lắm nên đến thử. Tiện thể hỏi xem em dự định gì .”
Cố Vân Khê chỉ lặng lẽ biện minh.
Cố Hải Triều dời tầm mắt: “ , em y tá trường học. Bà Diệp tuổi cao, chỉ em là , em hy vọng thể dành nhiều thời gian hơn để ở bên cạnh bà.”
“Hơn nữa, môi trường trường học tương đối đơn thuần, thời gian việc quy củ, ngày nghỉ, lúc rảnh rỗi còn thể học thêm gì đó để nạp thêm kiến thức.”
Khóe miệng Cố Vân Khê khẽ nhếch lên. Sao cô giống ý của cả hơn nhỉ?
Với kinh nghiệm của Lữ Tinh, thể nghĩ xa như .
“Được, để em sắp xếp.”
Cố Vân Khê mỉm: “Anh cả, chuyện chung đại sự của bốn em đều thỏa, chỉ còn mỗi thôi đấy. Anh nên suy nghĩ nghiêm túc , đừng chỉ lo công việc, gia đình cũng quan trọng.”
“Chỉ cần thích, chúng em đều ủng hộ.”
Cô yêu cầu gì với chị dâu tương lai, chỉ cần hai vợ chồng họ sống là .
Hợp thì qua nhiều, hợp thì bớt tiếp xúc. Trụ sở chính của tập đoàn Tứ Hải ở Hải Thành, còn cô thì thường trú ở kinh thành, ít gặp mặt quá đơn giản.
Cố Hải Triều chút tự nhiên. Anh mới là cả, để em gái lo lắng chuyện chung đại sự của , cảm thấy... kỳ kỳ. “Anh .”
Cố Vân Khê nhắc nhở một câu: “ mà, nếu ý với thì đừng nên quá thiết, con gái dễ tổn thương hơn.”
Không thích thì đừng cho hy vọng, nếu sẽ tàn nhẫn.
Cố Hải Triều luôn cảm thấy đôi mắt của em gái giống như kính hiển vi, gì thể qua mắt cô. “Em thấy... Lữ Tinh là thế nào?”
Mắt phụ nữ của lắm, hết đến khác đều như , để cho bóng ma tâm lý thể xóa nhòa.
Cố Vân Khê trầm ngâm một lát: “Bản tính tệ. Thiện lương, kiên định, kiên cường, trách nhiệm, tình cảm sâu sắc nhưng kìm nén.”
Có thể là vì từ nhỏ cha nên tính cách tương đối nội tâm.
“Tình cảm sâu sắc...” Cố Hải Triều sững sờ.
Khi ai, Cố Vân Khê vạch trần thẳng thừng: “Cô thích .”
Cô tin Cố Hải Triều nhận chút nào.
Thuở thanh xuân đơn thuần thích một , bản nó là một chuyện .
Được đáp , đó là vui mừng khôn xiết. Không đáp , cũng coi như là buông bỏ .
Tuy gia cảnh hai nhà chênh lệch, nhưng nhà họ Cố coi trọng điều đó.
Hôn nhân môn đăng hộ đối, chút tình cảm, chỉ lợi ích, thể bền vững qua năm tháng dài đằng đẵng?
Phải nền tảng tình cảm nhất định mới thể nắm tay cùng vượt qua mưa gió, đồng tâm hiệp lực.
Lòng Cố Hải Triều chút rối bời: “Anh sẽ suy nghĩ kỹ.”
Cố Vân Khê cũng quản nhiều nữa, đều là lớn cả .
...
Khi cặp song sinh tròn một tuổi, Cố Vân Khê nhận lệnh triệu tập khẩn. Chín vệ tinh viễn thông di động phóng lên, tiến quỹ đạo, bước tiếp theo là công việc kết nối với mặt đất và xây dựng nền tảng. Đây chính là sở trường của Cố Vân Khê.
Cô là chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực . Nếu cô tự nhận là hai, ai dám xưng một.
Cô trở vị trí công tác, chủ trì dự án .
Chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi, cô đả thông từ xuống , xây dựng một mạng lưới liên lạc viễn thông khổng lồ, thông qua vô tuyến điện đài, viễn thông vệ tinh, liên kết dữ liệu và các công cụ khác, kết nối tất cả các đơn vị trong quân, đảm bảo đường truyền thông suốt.
Đồng thời, cô thiết kế các biện pháp mã hóa tinh vi tuyệt đỉnh, đảm bảo tính an cho bộ mạng lưới thông tin.
Không chỉ dùng cho quân đội, mà còn dùng cho cảnh sát và dân sự. Ba hệ thống khác , nhưng đều an , chính xác, và nhanh chóng như .
Cô thực sự việc thông tin liên lạc rào cản giữa các hệ thống quốc.
Điều cho công nghệ thông tin điện tử thâm nhập mặt, khoa học kỹ thuật tiến lên một bước dài, thúc đẩy mạnh mẽ sự phát triển của khoa học kỹ thuật quốc phòng, thực hiện cú bứt phá ngoạn mục, chiếm lợi thế trong cuộc cạnh tranh quân sự quốc tế ngày càng khốc liệt.
Thư Sách
Mà nên tất cả những điều , Cố Vân Khê, ẩn công danh, là một hùng vô danh thực sự.
Chỉ vài vị lãnh đạo cấp cao phận thực sự của cô, còn cấp trung chỉ mật danh của cô là: XI.
Công thành lui , Cố Vân Khê bắt tay lên kế hoạch thành lập một viện nghiên cứu mới. Dự án đầu tiên chính là chế tạo máy quang khắc, đặt nền móng cho bước tiếp theo.
Cô đang chạy đua với thời gian.
Cô bận rộn hừng hực khí thế, một lòng lao công việc, màng đến chuyện bên ngoài, ngay cả con cái cũng là Tề Thiệu quản lý. Cô thỉnh thoảng chỉ tranh thủ chút thời gian để ở bên con.
Hôm nay, cô nhận điện thoại của chị hai. “Anh cả kết hôn? Với ai?”
Cô tưởng cả sẽ nhanh chóng kết hôn, kết quả là chờ mãi, chờ mãi, chờ đến tận bây giờ, con của cô đều ba tuổi . Thật là, tốc độ gì đây.
Anh cả của cô cái gì cũng , chỉ riêng phương diện tình cảm là do dự quyết đoán.
Cố Vân Thải hưng phấn, ríu rít : “Đương nhiên là Lữ Tinh ! Bọn họ cứ dùng dằng dây dưa nhiều năm như , cũng vấn đề gì. cuối cùng cũng tu thành chính quả. Đám cưới cả, em vắng mặt đấy.”
So với thái độ mấy quan tâm của Cố Vân Khê, Cố Vân Thải tương đối để ý đến đối tượng chị dâu. Con dâu trưởng nhà họ Cố thể quá tùy tiện, ít nhất là phẩm hạnh , thể chung sống hòa thuận.
Cố Vân Khê ha ha: “Bận mấy cũng thể bỏ lỡ đám cưới cả , nhất định chứ.”
"Ông cả 'dai'" cuối cùng của nhà họ Cố cũng chịu kết hôn . Cả nhà đều vui mừng!