Xuyên Thành Em Gái Học Bá Trong Văn Niên Đại - Chương 442:pn

Cập nhật lúc: 2025-11-11 05:29:53
Lượt xem: 88

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AsVul7anR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

 

Mọi đều vây quanh , nhao nhao khuyên Cố Vân Khê đến bệnh viện ngay lập tức.

Cô đang chần chừ thì Hoắc Minh Duyệt dìu Hoắc lão gia tới. Hoắc lão liếc Cố Vân Khê: “Để bắt mạch xem .”

Tuy ông nghỉ hưu, nhưng nhà họ Cố tổ chức đám cưới mời ông, ông cũng nể mặt đến dự.

Cố Vân Khê ngoan ngoãn đưa tay . Ngón tay Hoắc lão đặt lên cổ tay cô, chỉ một lát liền : “Chúc mừng cháu, Tiểu Khê. Đã m.a.n.g t.h.a.i năm tuần . Em bé khỏe mạnh, nhưng ba tháng đầu chú ý một chút.”

Hiện trường lập tức vỡ òa trong tiếng chúc mừng: “Chúc mừng hai đứa, Tiểu Khê, Tề Thiệu!”

Cố Hải Ba nhảy cẫng lên: “Tốt quá! sắp !”

Cố Vân Thải vô cùng vui vẻ: “Hôm nay đúng là ngày lành, song hỷ lâm môn.”

Cố Hải Triều cũng đầy mong đợi: “Đây là đứa bé đầu tiên của nhà họ Cố chúng , chăm sóc thật . Anh mong chờ quá mất.”

Chỉ cần là con của em út sinh, đều thích.

Một giọng sang sảng vang lên: “Là thừa kế tương lai của nhà họ Tề chúng !”

Tề Thiệu vẫn còn đang ngơ ngác, bất giác phản bác: “Ba, ba cũng vội vàng quá đấy.”

“Sư phụ, là con gái thì ...” Cố Hải Triều cảm thấy quy hoạch tương lai cho đứa bé sớm quá là tạo áp lực.

Con cái lớn lên khỏe mạnh mới là quan trọng nhất.

“Con gái thì kế thừa gia nghiệp ? Nếu sinh một đứa cháu gái giống Tiểu Khê, mơ cũng tỉnh.” Ông cụ Tề rõ, bây giờ "đặt gạch" sớm, sẽ càng cơ hội. “Con của Tề Thiệu và Cố Vân Khê chính là thừa kế của nhà họ Tề. Bắt buộc !”

Hoắc lão liếc bụng Cố Vân Khê: “ thấy đứa bé theo học Trung y thì thích hợp hơn. Cái gọi là truyền thừa.”

Cố Hải Ba cạn lời: “Đừng mà! Em bé tiếp quản công ty internet của chúng chứ.”

Khương Nghị nhịn xen : “Gì ? Nhà máy wafer Á Tế Á mới là sứ mệnh của đứa bé. Cái gọi là con gái nối nghiệp .”

Tề Thiệu im lặng một lát : “Tập đoàn tài chính đa quốc gia của chỉ giao cho con ruột.”

Mọi : ...

Trong giây lát, nên ghen tị đồng cảm với đứa bé nữa.

Ghen tị vì đứa bé đúng là "ngậm thìa vàng" , sinh tất cả, nấy.

đồng thời, càng cao, trách nhiệm càng lớn.

Cố Vân Khê giật giật khóe miệng: “Mọi nghĩ xa quá . Con còn đời, vội gì chứ?”

Ông cụ Tề nhịn : “Cứ theo đà , Tiểu Khê sinh thêm mấy đứa nữa mới đủ.”

“Không .” Tề Thiệu quả quyết từ chối. “Sinh con vất vả, còn nguy hiểm nữa. Chúng con chỉ sinh một đứa thôi.”

Cố Vân Khê xoa xoa bụng, vẫn kịp phản ứng, cảm thấy chân thực lắm. “Tụi con thống nhất , chỉ sinh một đứa thôi.”

Ông cụ Tề chút thất vọng. Ông vốn thích đông con nhiều cháu, nhưng ông tác dụng. Con trai và con dâu tiền thế, cần dựa dẫm ông.

Hoắc Minh Duyệt chen tới, cẩn thận bụng cô, tò mò vô cùng: “Chị Tiểu Khê, em sờ bụng chị ?”

Cố Vân Khê khỏi bật : “Sờ .”

“Không sờ.” Tề Thiệu giơ tay ngăn . “Ba tháng đầu sờ lung tung, sẽ dọa em bé sợ.”

Anh còn sờ nữa là!

Hoắc Minh Duyệt bĩu môi, vẻ mặt đầy thất vọng. Còn cả vụ nữa ?

sờ.

Cố Hải Ba vẻ mặt thất vọng của cô gái nhỏ, kìm đưa tay xoa đầu cô: “Được , sờ thì thôi. Em thích trẻ con như , là chúng tự sinh một đứa .”

Cố Vân Khê: ... Cô thấy gì ?

Cố Hải Triều cũng sững sờ: “Em ba, em gì? Nói nữa, rõ.”

Tất cả đều đổ dồn ánh mắt về phía Cố Hải Ba. Mặt đỏ bừng, lấy hết can đảm : “Ông Hoắc, cháu cưới Tiểu Duyệt, mong ông đồng ý.”

Hoắc lão gia trai trẻ mặt, cô cháu gái nhỏ rụt rè, nội tâm của . Trong thoáng chốc, ông ngơ ngác.

Chuyện gì xảy ? Từ khi nào?

Hoắc Minh Duyệt mặt đỏ bừng, dậm chân: “Ai đồng ý gả cho chứ?”

Cố Hải Ba móc từ trong túi một chiếc nhẫn, quỳ một gối xuống, vẻ mặt vô cùng căng thẳng.

“Thưa cô Hoắc Minh Duyệt, thích em từ lâu . Xin em hãy gả cho . Anh đảm bảo cả đời chỉ đối với một em, chỉ thích một em, sẽ mãi mãi ở bên em, cho em một gia đình ấm áp.”

Giọng run run, tay cũng run. Một câu lắp ba lắp bắp, nhưng tất cả đều sự chân thành trong đó.

Cố Vân Khê sửng sốt: “Hai họ mà...”

Tề Thiệu cúi xuống cô, giọng điệu chút vi diệu: “Anh tưởng em lâu .”

“Gì?” Cố Vân Khê ngơ ngác.

Tề Thiệu ôm lấy vai vợ, khẽ : “Từ lúc họ còn du học ở Mỹ manh mối .”

Tính cũng nhiều năm.

Khoảng thời gian đó Cố Vân Khê bận rộn thực tập trong một dự án bí mật, quanh năm về nhà, cơ hội gặp họ nhiều, chú ý đến mấy chi tiết .

“Sao với em một tiếng?”

“Anh tưởng em .” Đối với Tề Thiệu, đây cũng chuyện gì to tát, nên để trong lòng.

Cố Vân Khê im lặng về phía Hoắc Minh Duyệt. Cô bé vẻ bối rối, cả cứng đờ.

Cô bé đây từng tự kỷ, dù bây giờ đỡ hơn, nhưng vẫn thể giao tiếp xã hội bình thường.

“Anh ba, lên . Minh Duyệt căng thẳng, em quen với cảnh .”

Cố Hải Ba sững sờ, về phía Hoắc Minh Duyệt. Cô đúng là đang bối rối.

Anh nghĩ nhiều như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-442pn.html.]

Anh vội vàng dậy: “Anh xin . Trong mắt , em cũng giống như những cô gái khác... À , ý , ý là...”

Việc cuống lên, giải thích thế nào cho rõ.

Anh luống cuống quên , nhưng Hoắc Minh Duyệt hiểu ý . Anh , trong mắt , cô là một bình thường.

“Anh thể đảm bảo lời đôi với việc ?”

Cố Hải Ba nắm chặt lấy bàn tay nhỏ của cô, vẻ mặt nghiêm túc vô cùng: “Anh thề với trời.”

“Chị Tiểu Khê, nếu đối xử với em, chị thể giúp em l·y h·ôn ?”

Cố Vân Khê: ...???

Trong giây lát, cô nên bắt bẻ từ .

Rõ ràng là chuyện của hai , lôi cả cô ?

Cố Vân Thải nhịn phàn nàn: “Còn kết hôn mà chuyện l·y h·ôn, lắm ?”

Hoắc Minh Duyệt mặc kệ, cô bé cứ Cố Vân Khê chằm chằm, nhất quyết đòi một câu trả lời.

“Em tin khác, em chỉ tin chị.”

Cố Hải Ba: ... Anh là " khác" ?

Cố Vân Khê xoa xoa trán: “Được, chị hứa với em. Chị thể đảm bảo Cố Hải Ba cả đời lòng, nhưng nếu một ngày nào đó ai trong hai đối tượng thích hợp hơn, chị sẽ tác thành cho hai , vui vẻ chia tay.”

Tề Thiệu bật . Đây là cái kịch bản quái quỷ gì ?

Nghe lời , Hoắc Minh Duyệt vui vẻ đưa tay : “Vậy . Chúng kết hôn . Em một nhà với chị Tiểu Khê.”

Cố Hải Ba sớm trong lòng cô gái , em gái là một sự tồn tại vô cùng đặc biệt. ... còn quan trọng hơn cả ?

Anh cảm thấy một cảm giác chua chua ngọt ngọt khó tả. Anh luôn cảm thấy nếu Cố Vân Khê là con trai, thì chẳng đến lượt .

Anh đeo nhẫn tay Hoắc Minh Duyệt, khóe miệng nhếch lên: “Nói đấy nhé, đổi ý .”

Người vui nhất chính là Cố Hải Triều, sắp lo thêm một đám cưới nữa: “Ông Hoắc , chúng chuyện nhé.” Ông

Hoắc , những khác trong nhà họ Cố. Kết quả cũng thể chấp nhận.

Bốn em nhà họ Cố đều là đắn, nhân phẩm , năng lực cũng mạnh.

Họ cũng sớm về quá khứ của Hoắc Minh Duyệt, sẽ dùng ánh mắt khác thường để cô bé.

Có Cố Vân Khê ở đây, nhà họ Cố trong vòng trăm năm tới sẽ còn thịnh vượng.

Duyên phận đúng là kỳ diệu. Nhà họ Hoắc và nhà họ Cố từ lâu đây gieo trồng nhân quả .

...

Tề Thiệu cuối cùng cũng phản ứng kịp. Cả đêm đó, vui đến phát điên, lúc ngủ cứ ôm chặt vợ buông, một tay cẩn thận đặt bụng cô.

“Em cảm giác gì ? Có khó chịu ?”

Cố Vân Khê sờ sờ bụng nhỏ vẫn còn phẳng lì. Vậy là ?

Tính ngày tháng, chắc là đêm sinh nhật Tề Thiệu... “Vẫn còn là một hạt đậu nhỏ, thể cảm giác gì chứ?”

Ngoại trừ ngửi mùi cá thấy buồn nôn, thứ khác đều bình thường. Trong tiệc rượu, cô còn ăn nhiều thứ.

Tề Thiệu luôn một đứa con, đứa con của và Cố Vân Khê. “Anh hy vọng là con gái, một cô con gái giống em, xinh , thông minh, đáng yêu. Con gái thì dịu dàng, mềm mại, nũng, gọi 'ba', '' ngọt ngào.

Còn con trai thì quá nghịch, một ngày đ.á.n.h là trèo lên nóc nhà.”

Cố Vân Khê sinh nam nữ đều quan trọng: “Đều . Dù em cũng chỉ sinh một . Nói nhé, con sinh phụ trách đấy.”

Cô còn quá nhiều việc , thể ở nhà một bà thời gian .

Đến lúc đó, xin quốc gia cử hai bảo mẫu đáng tin cậy, Tề Thiệu ở bên cạnh giám sát là .

“Được, , để lo.” Tề Thiệu nóng lòng lắm . “Chúng bố trí phòng cho em bé . Đồ dùng cho con cũng mua sắm thôi.”

Nhìn bộ dạng hăng hái của , Cố Vân Khê chút bất đắc dĩ. Rốt cuộc là mong con đến mức nào ?

“Anh mua những gì ?”

“Biết chứ.”

Sáng sớm hôm , hai liền đến trung tâm thương mại. Tề Thiệu lấy một danh sách, mỗi thứ đều mua hai bộ, là đồ cho bé trai và bé gái, mỗi loại một phần, phòng khi cần.

Cố Vân Khê dở dở . Trẻ sơ sinh thì mặc gì chẳng , bé trai mặc đồ màu sặc sỡ một chút cũng .

Tề Thiệu chịu, sự cố chấp kỳ lạ về phương diện .

Thôi , thích cũng . Dù dùng thì thể đem tặng, cả và chị hai cũng sắp sinh con mà.

Điện thoại của Tề Thiệu vang lên. “Là ba gọi.”

Anh nhấc máy. “Vâng, con lời ba.”

Cố Vân Khê thấy sắc mặt chút kỳ quái, nhịn hỏi: “Sao ?”

“Ba chuẩn cho chúng mấy y tá khoa sản, chăm sóc em 24/7.” Tề Thiệu bất đắc dĩ. “Chắc là ông sợ chúng gì, lẽ hôm qua ở tiệc cưới ông nghĩ đến chuyện .”

Cố Vân Khê: ...

“Ông còn , ông chuẩn mua một nhà máy quần áo, chuyên sản xuất quần áo trẻ sơ sinh.”

Cố Vân Khê giật giật khóe miệng: “Sao hai bố con đều... khoa trương quá .”

Tề Thiệu mỉm : “Từ lúc chúng kết hôn, ba luôn mong ngóng. Mong bao nhiêu năm nay , em thông cảm cho tâm trạng của ông .”

Thư Sách

Cố Vân Khê nhắc nhở: “Ông cũng thiếu cháu trai cháu gái.”

“Làm mà giống ? Đây là thừa kế tương lai của gia tộc.” Tề Thiệu còn truyền mấy quỹ đầu tư của nữa. Một khối tài sản khổng lồ như , bình thường kiểm soát nổi, bồi dưỡng từ nhỏ.

Cố Vân Khê cạn lời: “Quy hoạch cuộc đời cho con sớm như . Cứ để con tự do phát triển, thuận theo tự nhiên . Chỉ cần khỏe mạnh, tam quan đúng đắn, độc lập, tự chủ, ích cho xã hội là .”

Tề Thiệu cô, thấy cô nghiêm túc, lập tức đổi giọng: “Được, em. Cứ bồi dưỡng theo sở thích của con. Dù thế nào, cũng chúng chống lưng mà.”

Ừm, sở thích là thể dẫn dắt . Anh bắt đầu nghiên cứu từ bây giờ...

 

 

 

 

Loading...