Xuyên Thành Em Gái Học Bá Trong Văn Niên Đại - Chương 440:pn
Cập nhật lúc: 2025-11-11 05:29:51
Lượt xem: 93
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Nghị và Cố Vân Thải kết hôn.
Sau khi Cố Hải Triều "tẩn" cho Khương Nghị một trận, bắt đầu chuẩn của hồi môn cho em gái.
Hôm đó, bốn em tụ tập để kiểm kê của hồi môn. Đồ đạc quá nhiều, đủ thứ thượng vàng hạ cám, còn phân loại .
Cố Hải Triều chỉ cho một căn biệt thự nhỏ ở khu phố sầm uất tại thủ đô mà còn một chiếc xe . Những thứ khác đều chuẩn y như lúc Cố Vân Khê xuất giá, mỗi thứ một bộ.
Cố Vân Thải ngơ ngác cả: “Anh cả, cần nhiều , em tiền mà. Em mua nổi biệt thự nhỏ và xe .”
“Tiền của em là của em, của hồi môn là nhà đẻ chuẩn .” Cố Hải Triều là cả, gánh vác trách nhiệm như chủ gia đình, trách nhiệm lo cho các em lập gia thất. “Tuy còn cha , nhưng sẽ để các em lập gia đình một cách vẻ vang, khiến tất cả ghen tị.”
Hốc mắt Cố Vân Thải đỏ hoe: “Anh cả, cảm ơn . Anh mãi mãi là đáng tin cậy nhất trong lòng em. Có là còn nhà.”
Đối với những từng lang bạt như họ, nơi nào , nơi đó chính là nhà.
Cố Hải Triều xoa đầu em gái, ánh mắt đầy lưu luyến: “Tính em hiền lành, dễ chịu quá, yên tâm nhất chính là em. Em , nhớ kỹ, đối với đàn ông tuyệt đối nuông chiều. Đàn ông là giống loài 'da tiện' (ý chỉ càng chiều càng hư), càng chiều càng điều.”
Cố Vân Thải nhịn : “Anh cả, cũng là đàn ông mà.”
“Như cả.” Cố Hải Triều rầu thúi ruột vì cô em gái . “Người hiền bắt nạt, ngựa hiền cưỡi. Nhớ lời cả dặn, thể quá lương thiện.”
Cô em gái ngốc dám lén lút yêu đương với Khương Nghị, đến lúc chia tay mới .
Bây giờ cô sống c·hết đòi gả, nghĩ mà tức.
Trong mắt , Khương Nghị bản chất là an phận, là lựa chọn .
Em gái quá thật thà, quá lương thiện, nên tìm một đàn ông hiền lành, bao dung để sống một cuộc đời định.
em gái quyết, cũng đành chịu.
Cố Hải Ba cũng chút yên tâm: “Anh cả đúng đấy. Bất kỳ mối quan hệ nào cũng cần sự vun đắp và nhường nhịn từ hai phía. Cứ hy sinh một chiều là chuyện .”
Cậu lo em út sẽ chịu thiệt. Em út trong bất kỳ mối quan hệ nào cũng đều chiếm thế thượng phong. Tề Thiệu từ nhỏ lẽo đẽo theo em gái, trong lòng trong mắt chỉ cô.
Cố Vân Thải thì khác, cô chút tính cách thích hy sinh.
Cố Vân Khê đang một bên xem danh sách của hồi môn bỗng nhiên ngẩng lên: “Anh ba, vẻ kinh nghiệm quá nhỉ. Có bạn gái ?”
Cố Hải Ba nước miếng của chính sặc: “Khụ khụ, .”
Cố Vân Khê thấu hết, vui vẻ trêu: “Anh ba, tai đỏ hết lên kìa.”
Những khác sang, đều bật : “Ha ha ha.”
Cố Hải Triều là kích động nhất, vội vàng : “Hải Ba, đối tượng thì với cả, lo cưới vợ cho em.”
Hai em gái đều gả , giờ giải quyết xong việc chung đại sự của em trai nữa là coi như thành nhiệm vụ, đủ để an ủi cha .
Cố Hải Ba chần chừ một chút, thôi, vẫn là nên thật. “Tạm thời 'cưa' đổ, vẫn đang theo đuổi.”
Quả nhiên là như . Cố Vân Khê cong cong mắt . Anh hai cũng đến tuổi lập gia đình , thật quá.
“Là ai thế? Tụi em quen ?”
mặc kệ tra hỏi thế nào, Cố Hải Ba cũng chịu hé răng thêm nửa lời.
Anh chủ động chuyển chủ đề: “Chị hai, đây là quà cưới em và em út cùng tặng chị.”
Đó là 2% cổ phần của công ty internet. Hai em mỗi lấy 1%.
Công ty internet ban đầu bốn cổ đông: vợ chồng Cố Vân Khê và Tề Thiệu nắm 60%, Cố Hải Ba 20%, và Tề Tĩnh 20%.
Nghe vẻ nhiều, nhưng khi Internet bước ngàn nhà vạn hộ thời điểm giao thoa thế kỷ, công ty internet phát triển như vũ bão.
Không lâu nữa, công ty còn chuẩn đưa thị trường (IPO). Một khi lên sàn, giá trị sẽ tăng gấp trăm .
2% cổ phần gốc thể đảm bảo Cố Vân Thải cả đời ăn sung mặc sướng.
“Quý giá quá, chị thể nhận.” Cố Vân Thải vội vàng từ chối. Hiện tại cô cũng nhiều tài sản, chỉ riêng ở Thâm Thành hơn 100 căn hộ.
Cố Hải Ba nghiêm túc cô: “Chị hai, đây là lời chúc phúc của em và Tiểu Khê dành cho chị, chị nhất định nhận.”
Cố Hải Triều bên cạnh thấy , khẽ : “A Thải, nhận em.”
Lòng Cố Vân Thải ấm lên: “Cảm ơn Hải Ba, cảm ơn Tiểu Khê.”
Cố Hải Ba sang Cố Hải Triều: “Anh cả, đây là của .”
Cũng là 2% cổ phần. Cố Hải Triều ngớ : “Anh kết hôn , tặng quà cho ?”
“Anh cả như cha. Anh hy sinh thứ vì chúng em.” Cố Hải Ba vô cùng kính trọng cả . “Nếu che chở cho chúng em, chúng em thể bình an lớn lên. Em để báo đáp. Đây là một chút tấm lòng của em và Tiểu Khê.”
Hốc mắt Cố Hải Triều đỏ hoe: “Nói ngốc gì , chúng là em ruột một nhà, chăm sóc các em là điều nên .”
Cố Vân Khê dịu dàng : “Ngoại trừ cha , đời ai nghĩa vụ chăm sóc ai cả. Anh cả, cảm ơn .”
Cố Hải Triều cảm động đến rơi nước mắt. Tất cả đều là những đứa em ngoan.
Anh bao giờ mong chờ báo đáp, nhưng việc các em thể ơn và ghi nhớ những điều khiến vô cùng hạnh phúc.
Hôn lễ tổ chức vô cùng long trọng, tất cả họ hàng bạn bè đều đến dự.
Cố Vân Thải thích hôn lễ kiểu Tây, mặc một bộ váy cưới đặt may riêng, lộng lẫy.
Ánh mắt cô ngập tràn khao khát, và cũng một chút căng thẳng của cô dâu mới.
Cố Vân Khê luôn ở bên cạnh chị gái: “Chị, đừng căng thẳng. Nhà họ Khương bậc cha chú nào, chị gả qua đó là chủ gia đình. Khương Nghị mà giở trò gì, chị cứ đ.á.n.h , em chống lưng cho.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-440pn.html.]
“Phụt.” Cố Vân Thải chọc .
Hoắc Minh Duyệt bên cạnh, mắt sáng lấp lánh: “Chị Tiểu Khê, chị ngầu quá, em thích.”
Cố Vân Khê cúi xuống xoa đầu cô bé: “Chị cũng chống lưng cho em. Tương lai chồng em mà đối xử với em, cứ đến tìm chị, chị đ.á.n.h gãy chân .”
“Thật ạ?” Hoắc Minh Duyệt nay học xong về nước, chút do dự lựa chọn trở thành đồng nghiệp của Cố Vân Khê, gia nhập viện nghiên cứu.
“Thật.” Cố Vân Khê thể từ chối một cô em gái hâm mộ đáng yêu như chứ.
Hoắc Minh Duyệt càng tươi hơn.
Hôn lễ bắt đầu. Cố Hải Triều mặc bộ âu phục đen, nắm tay Cố Vân Thải chậm rãi bước lễ đường, sự chứng kiến của , trao em gái tay Khương Nghị.
“Cậu nhóc cho rõ, nếu đối xử với A Thải, cứ chờ đ.á.n.h .”
Khương Nghị nào dám? Hai ông em vợ đều là dữ dằn, còn cô em vợ thì khỏi , tàn nhẫn vô cùng. “Anh yên tâm, A Thải là lựa chọn hối tiếc nhất cuộc đời em.”
Cố Hải Triều đôi tân nhân, kìm mà dặn dò thêm vài câu: “Hai đứa sống cho , nương tựa lẫn , chăm sóc ...”
Không khí đang , thì bỗng nhiên, một đám xông : “ đồng ý đám cưới !”
Có già trẻ, nam nữ, tổng cộng hơn mười .
Sắc mặt Khương Nghị đại biến. Sao bọn họ đến đây?
Các vị khách tò mò cảnh tượng : “Ai nhỉ?”
Một đàn ông lớn tuổi la lối om sòm: “Tao là cha ruột của Khương Nghị! Không tao cho phép, đám cưới tính!”
Một phụ nữ khác gào lên: “ là ruột của Khương Nghị! Con trai cưới vợ mà cho , đứa con bất hiếu như ?”
Hiện trường lập tức xôn xao. Lại cả chuyện như ?
Bảo , trưởng bối của cả hai bên tân nhân đều mặt, thể nào đều qua đời hết .
Cố Vân Khê ở hàng ghế nhíu mày. Ngày vui trọng đại như chạy đến phá đám, c·hết .
Tề Thiệu vỗ nhẹ lưng cô, âm thầm trấn an.
Một đàn ông trẻ tuổi chỉ mũi Khương Nghị mắng: “Anh cả, thể đối xử với ruột của như ? là súc sinh bằng!”
“Anh cả, cũng coi như là m.á.u mặt, đối xử với nhà , thì đối xử với khác ?”
Mấy trẻ tuổi mở miệng là buông lời chỉ trích, những thế còn sang Cố Vân Thải gây sự: “Tuyệt đối đừng gả cho nó, nó .”
Sắc mặt Cố Vân Thải khó coi: “Anh là ai?”
“ là em ruột của Khương Nghị.”
Cố Vân Thải ngạc nhiên, hỏi vặn : “Em ruột? Lại cả em trai dám can thiệp, chỉ trỏ chuyện của trưởng, ăn hàm hồ. là khiến mở mang tầm mắt. Ở nhà họ Cố chúng , cả như cha, chị em chúng đều kính trọng và thương yêu lẫn , ai trơ tráo như .”
Tính cô hiền lành, nhưng cũng lăn lộn kinh doanh nhiều năm, là sợ phiền phức.
Đối phương biến sắc: “Cô thì cái gì? Là nó chuyện gì, đáng phỉ nhổ...”
Cố Vân Thải lạnh lùng hỏi: “Anh gì?”
Bà Khương Nghị vênh mặt : “Không phụng dưỡng cha đẻ. Rõ ràng tiền mà chịu chi cho cha một xu, trơ mắt họ chịu khổ chịu cực. Người như cô dám gả ?”
Cố Vân Thải tức đến bật . Có cha như thà còn hơn. “Hai đủ 60 tuổi ?”
Bà Khương Nghị sững sờ: “Hả? Chưa.”
Cố Vân Thải tự chịu chút ấm ức , nhưng cô thể thấy nhà ức hiếp.
Khương Nghị là con trai, gì cũng , thì để cô .
“Theo pháp luật nước , đến 60 tuổi mới thể yêu cầu con cái phụng dưỡng. Hai tay chân, tuổi cũng già, tại khác nuôi? Chẳng lẽ đều là tàn tật thể tự lo liệu?”
Cô nghĩ đến những khổ cực mà Khương Nghị chịu đựng mấy năm nay mà đau lòng. Có cha mà sống như trẻ mồ côi, quá thảm.
Ông bố Khương Nghị tức tím mặt: "À, thì mày cũng thứ gì! Khương Nghị chịu phụng dưỡng tụi tao là do mày xúi giục đúng !"
Ông giơ tay định tát Cố Vân Thải. Cố Hải Triều và Khương Nghị cùng lúc tay ngăn cản.
“Đủ !”
“Nếu mày còn nhận tao là thì tao ...” Bà Khương Nghị vẫn giữ vẻ mặt trịch thượng.
Khương Nghị nhẫn nhịn đến cực hạn: “Người ! Tống cổ hết bọn họ ngoài cho !”
Cả hai gia đình nhà đều ngờ Khương Nghị dám đuổi ngay trong cảnh . Anh giữ thể diện nữa ?
“Khương Nghị, mày điên ?”
Vẻ mặt Khương Nghị lạnh như băng: “Sau khi hai l·y h·ôn, ai thành nghĩa vụ nuôi nấng , đùn đẩy qua , hận thể coi như đứa con trai . Đợi đến khi tiền thì mặt dày bám lấy, chỉ bắt nuôi hai , mà còn nuôi cả nhà hai , ngay cả con cái hai đẻ cũng bắt phụ trách. Dựa ?”
Ông bố Khương Nghị đầy đương nhiên: “Chỉ bằng mày là cả, chăm sóc em trai em gái là thiên kinh địa nghĩa.”
Ông còn hút m.á.u cả đời đây.
Bọn họ dường như quên sạch việc tránh Khương Nghị như tránh tà khi phá sản, tất cả như thể mất trí nhớ tập thể.
Khương Nghị sớm thấu bộ mặt của họ, dây dưa nữa. Đời , còn hy vọng gì tình nữa. “ vui. Cứ tòa mà kiện .”
“Mày! Thằng súc sinh ! Mày còn là ?” Ông bố Khương Nghị tức quá hóa giận, lớn tiếng đe dọa: “Nếu mày phụng dưỡng tụi tao, tụi tao sẽ lên đài truyền hình, cho cả nước bộ mặt thật của mày, để cả thiên hạ phỉ nhổ mày!”
Thư Sách