Xuyên Thành Em Gái Học Bá Trong Văn Niên Đại - Chương 438
Cập nhật lúc: 2025-11-11 04:19:56
Lượt xem: 84
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vấn đề là, chơi cổ phiếu trong nước thì thôi , đằng còn ai xúi giục, đem tiền ném thị trường chứng khoán Hong Kong.
Thị trường chứng khoán Hong Kong đang là lúc phe mua và phe bán giao chiến kịch liệt, mỗi ngày lúc lên lúc xuống thất thường, kích thích vô cùng. Người bình thường thể chơi nổi, bao nhiêu kẻ phá sản.
Cố Vân Khê day day trán. Khương Nghị xuất là dân chị đầu đường, trong tính cách vốn phần yêu thích mạo hiểm và kích thích. Bất kể là buôn bán công trái phiếu tranh mua giấy chứng nhận cổ phiếu, đều xông lên hàng đầu.
Kể từ đó, cứ thế lao điên cuồng con đường , nếm mùi tiền, lá gan cũng ngày một lớn hơn.
Cô sớm nhận điểm , nên mới cố ý sắp xếp cho kinh doanh thực tế, quản lý siêu thị lớn, hy vọng thể mài giũa bớt tính tình của .
Đầu tư tài chính là , nhưng thực lực và tầm .
Đầu óc Khương Nghị linh hoạt, gan cẩn thận, nhưng là kiểu lớn lên hoang dã. Giai đoạn đầu, quyết định của đều do cô một tay dẫn dắt.
Rốt cuộc bản bao nhiêu thực lực, chỉ là rõ nhất.
À, , lẽ chính cũng , thắng lợi che mờ mắt .
“Tâm lý chắc yếu đến chứ? Không đến mức nhảy lầu .”
Tề Tĩnh thở dài một : “Anh đem bộ sản nghiệp tên thế chấp, dùng đòn bẩy để chơi chứng khoán…”
Cố Vân Khê im lặng. Đây đúng là tự tìm đường c.h.ế.t mà.
Muốn đầu tư, đầu tư quỹ tư nhân của Tề Thiệu?
Cố Vân Thải tức đỏ cả mắt: “Anh điên ? Đã sớm bảo đừng qua với đám bè bạn đó, , cứ luôn mồm coi trọng nghĩa khí. Ha hả, xem , bây giờ xảy chuyện .”
Tề Tĩnh thấy giọng cô, vội hỏi: “A Thải, em mau nghĩ xem, thể ?”
“Làm em ? Chúng em lâu liên lạc…” Cố Vân Thải ngập ngừng một chút, kể mấy nơi họ thường lui tới đây.
Tề Tĩnh thất vọng thở dài: “Những nơi đó đều tìm cả . Nhà bố cũng tìm , đều . Anh sợ nghĩ quẩn. Mọi cũng , trông vẻ vang thôi, chứ thực nhà. Bố sớm lập gia đình riêng, con riêng, còn như một thứ đồ bỏ đùn đẩy, ai chịu nhận. Đây cũng là một trong những lý do và Khương Nghị , bọn quá nhiều điểm tương đồng.”
Cố Vân Thải sắp đến nơi. Anh em Cố Hải Triều cau mày, thêm vài địa điểm nữa, nhưng Tề Tĩnh đều bảo .
Cố Vân Khê vẫn im lặng lắng . Cô quanh năm ở trong nước nên nhiều về những chuyện .
Bỗng nhiên, trong đầu cô lóe lên một ý nghĩ: “Tề Tĩnh, đang ở Hải Thành ?”
“ .”
Cố Vân Khê tay gõ nhẹ lên mặt bàn: “Gần thư viện Hải Thành một quán mì bò, còn mở ? Anh đến đó xem thử .”
Quán mì bò? Mọi đều ngơ ngác cô.
“ và Khương Nghị quen ở đó, lẽ… sẽ ở đó.” Cố Vân Khê nhớ chuyện xưa. Khương Nghị thích quán mì bò đó, nhưng từ khi tiền, bao giờ đến nữa. Có lẽ, nhớ thời gian chật vật đó. Đôi khi, nhân tính chính là mâu thuẫn và phức tạp như .
Tại Hải Thành, Tề Tĩnh vội vã chạy tới nơi. Vốn dĩ ôm hy vọng gì, chỉ là "còn nước còn tát".
, thấy bóng dáng quen thuộc đó bên cửa sổ.
Anh lao như bay qua, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống: “Khương Nghị, quả nhiên ở đây.”
“Sao chỗ ?” Khương Nghị râu ria xồm xoàm, sắc mặt tiều tụy, quần áo nhăn nhúm, mấy ngày , cảm giác bốc cả mùi.
Anh bỗng nhiên phản ứng : “Là… Cố Vân Khê .”
Cũng chỉ cô mới chỗ .
Tề Tĩnh bấm một dãy , vài câu đưa điện thoại qua: “Cô chuyện với .”
“ .” Khương Nghị gặp bất cứ ai, càng chuyện với Cố Vân Khê. Điều đó sẽ khiến cảm thấy là thằng ngốc một thiên hạ.
Tề Tĩnh cứ thế dí điện thoại tai : “Nghe máy nhanh!”
Khương Nghị hoảng hốt, định gạt điện thoại thì bên tai truyền đến giọng quen thuộc: “Khương Nghị, đến Bắc Kinh cho một việc.”
Cái giọng điệu lệnh đương nhiên như , giống hệt như , đúng kiểu của Cố Vân Khê.
Khương Nghị cảm giác hoảng hốt như chi phối, theo bản năng nhận lấy điện thoại: “Cô bây giờ chắc thiếu .”
Tuy công việc cụ thể của Cố Vân Khê, nhưng thấy cô đều vệ sĩ chuyên nghiệp bảo vệ, là giảng viên đại học đơn giản.
Cố Vân Khê thản nhiên : “Dùng lạ bằng dùng quen, đây cũng là việc giỏi nhất. một mảnh đất ở Trung Quan Thôn, dự định xây dựng một khu công nghiệp tấm silicon lớn nhất châu Á. Anh đến đây giúp một tay.”
Mạnh mẽ, kiên định cho khác phản bác, phong cách quen thuộc khiến Khương Nghị bất giác chút hoài niệm. “ e là đảm đương nổi, cô tìm khác .”
Tấm silicon là cái gì? Anh theo kịp suy nghĩ của cô nữa .
Họ còn là họ của mười năm nữa. Cô sải cánh bay cao, nên cuộc đời huy hoàng của riêng . Còn , là một kẻ thất bại.
Cố Vân Khê như thấy lời , tiếp: “Giai đoạn sáng lập sẽ vất vả, lương cao, mỗi tháng 3000 tệ. nếu biểu hiện , cuối năm sẽ thưởng lớn, các công thần sáng lập sẽ nhận cổ phần gốc.”
“ cho đặt vé máy bay cho tối nay . Mang giấy tờ tùy và hành lý sân bay .”
Khương Nghị: … Cô vẫn bá đạo như , lý lẽ, cứ lời là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-438.html.]
“Tại là ?”
Giọng Cố Vân Khê bình tĩnh: “Thân phận của tiện mặt, cần một đáng tin cậy và việc giúp . Chúng hợp tác nhiều năm, nay vẫn luôn vui vẻ.”
Tâm trạng Khương Nghị phức tạp: “Cô vẫn còn tin ?”
“Anh nghĩ giở trò lưng thì bao nhiêu phần thắng?” Cố Vân Khê thản nhiên hỏi .
Hơn nữa, cô còn sắp xếp một nhóm học sinh của cùng.
Khương Nghị im lặng. Một phần cũng .
Trí thông minh, học thức, tài năng của Cố Vân Khê đều đè bẹp . Mấu chốt nhất là cô còn mắt , đầu tư bao giờ thất bại. Cổ phiếu cô chọn từng lỗ, là tăng gấp mấy .
“ đang nợ nhiều tiền.”
“Nợ nần của sẽ cho xử lý. Về , chính là chủ nợ lớn nhất của , cho nên chỉ thể chọn công cho .” Cố Vân Khê khẽ thở dài: “Trong quá khứ, từng chuyện gì với , việc giao đều thành , sổ sách rõ ràng, lấy dư một đồng.”
“ vẫn còn nhớ, khi chúng mới ăn công trái phiếu, vất vả nguy hiểm, nhưng đều vượt qua . Hũ vàng đầu tiên chúng kiếm công lao lớn của . Những năm tháng chúng cùng phấn đấu…”
Chỉ là khi cô nước ngoài, chút thả lỏng bản , còn ai quản thúc. Con là động vật sống theo bầy đàn, dễ ảnh hưởng bởi môi trường. Cô cũng sức lực để quản nữa.
Hốc mắt Khương Nghị ươn ướt, ngờ cô vẫn nhớ chuyện. “Cố Vân Khê, cô luôn xuất hiện lúc khó khăn nhất.”
Sau đó, cứu khỏi dầu sôi lửa bỏng.
Cố Vân Khê ha hả: “Chỉ thể , chính là ‘ trời chọn’ để công cho .”
Khóe miệng Khương Nghị giật giật. Không khí đang cảm động cô phá hỏng.
Tề Tĩnh nhịn : “Phụt, Cố Vân Khê đối với thật đấy, lo mà cho .”
Cúp điện thoại, Cố Vân Khê phịch xuống sofa, mệt tâm thật, đúng là cái gã khiến bớt lo.
Cố Vân Thải bên cạnh rõ mồn một, như trút gánh nặng. Cô cầm một quả chuối, bóc vỏ đưa cho em gái: “Xem , chỉ em mới trị , cũng lời em nhất.”
Cố Vân Khê c.ắ.n một miếng chuối, liếc mắt sang, tủm tỉm trêu: “Hơi chua nha. Chị hai, hôm nay chị ăn bao nhiêu giấm thế?”
“Nghịch ngợm.” Cố Vân Thải chút ngượng ngùng đầu : “Thật , chị sớm em đối với ý nghĩa phi thường. Là bạn bè, là em gái, là tri kỷ, là dẫn đường, và càng là quý nhân đổi vận mệnh của .”
Cô ghen, mà là đang trần thuật sự thật.
Giữa hai họ nửa điểm tình cảm nam nữ, nhưng tình nghĩa kề vai chiến đấu. Cho nên, dù nhiều năm , Cố Vân Khê vẫn sẽ tay cứu vớt .
“Sau em quản nhiều một chút, tính tình hoang dã, nhưng phục em nhất.”
Cố Vân Khê nghiêng đầu hồi lâu: “Chị hai, em hỏi chút, chị chia tay với ?”
Cô tôn trọng riêng tư của khác, gần như bao giờ hỏi.
Cố Vân Thải im lặng lâu: “Anh càng ngày càng đàng hoàng, chị cũng quản nổi. Rất nhiều lúc chị đều hoài nghi, rốt cuộc thật lòng thích chị .”
“Có lẽ, là vì em nên mới ‘yêu ai yêu cả đường ’, chị chỉ là thơm lây em thôi.”
Cố Vân Khê cạn lời, đang yêu đúng là IQ tụt dốc.
“Lúc đó cứ thích quấn lấy em chuyện, còn đưa tiền cho em giữ hộ. Chị liền thích em.”
Cố Vân Thải nhịn : “Em lúc đó bé tí thì cái gì?”
Cố Vân Khê trợn mắt: “Yêu ở , tiền ở đó.”
Ớ? Hình như cũng lý. Cố Vân Thải nhịn hỏi: “Vậy nhà hai đứa ai quản tiền?”
“Tề Thiệu chứ ai, em gì thời gian mà quản.” Cố Vân Khê bây giờ chỉ chuyên tâm nghiên cứu khoa học, hứng thú lắm với việc kiếm tiền.
“Vậy em sợ tiền sinh hư ?” Tề Thiệu chỉ tiền bình thường.
Cố Vân Khê đáp một câu: “Bộ bây giờ mới tiền ?”
Cố Vân Thải: … Thôi , suýt nữa thì quên nhà họ Tề siêu cấp giàu . Là thừa kế, Tề Thiệu sinh tất cả, thứ thiếu nhất chính là tiền. Cho nên, tồn tại cái tình huống ‘nhà nghèo mới phất’ sinh hư.
Mấy tháng , một nhà xưởng mọc lên sừng sững ở Trung Quan Thôn.
Đây chính là ‘Nhà máy Tấm silicon Á Tế Á’ lừng lẫy , là cơ sở sản xuất chất bán dẫn lớn nhất châu Á, sở hữu tổng cộng 28 phân xưởng, sản lượng đầu thế giới, mỗi năm đều tạo lợi nhuận mấy trăm tỷ.
Đây cũng là thánh địa trong lòng vô nhân sĩ ngành bán dẫn, là nơi việc mà sinh viên các trường danh giá thế giới khao khát nhất.
Không vì gì khác, chỉ vì tiền, siêu cấp nhiều tiền! Giàu đến vô nhân tính!
2 năm , một viện nghiên cứu lặng lẽ thành lập. Các sản phẩm công nghệ cao như máy quang khắc, máy khắc, máy cấy ion Plasma lượt đời, tất cả đều do nước tự chủ nghiên cứu, phát minh và sáng tạo.
Đặc biệt, máy quang khắc Vân Khê xem là máy quang khắc tinh vi nhất thế giới đương thời, sở hữu kỹ thuật hàng đầu. Điều khiến các nước phương Tây đặc biệt ghen tị, liên tiếp kêu gọi rằng vì sự phát triển chung của thế giới, cần đem kỹ thuật chia sẻ.
Và, khi các nước phương Tây dùng chip cao cấp để ‘bóp cổ’ chúng , chip Vân Khê ngang trời xuất thế, chỉ đ.á.n.h vỡ lệnh cấm của phương Tây, mà còn lấp đầy trống về chip cao cấp của trong nước.
Sau đó, chip Vân Khê vẫn luôn đầu thế giới, luôn cả thế giới bắt chước, nhưng bao giờ vượt qua.
Thư Sách