“Vâng.”
Thư Sách
Tề Thiệu bao giờ thấy Hoắc lão châm cứu, đây là đầu tiên đây là một công việc hao tổn thể lực đến . Ông vã mồ hôi như mưa, mỗi một bước dường như đều vắt kiệt sức lực. Đến khi kết thúc, cả ông ướt đẫm, đôi tay run rẩy, thậm chí cũng vững.
“Sư phụ!” Hốc mắt của đại tử đỏ hoe, thôi, cuối cùng khó khăn thốt một câu: “Ngài nghỉ ngơi một chút .”
“Ta .” Hoắc lão Cố Vân Khê giường bệnh, ánh mắt đầy thương xót. “Đây là châm cứu đầu tiên, đêm nay Tiểu Khê hẳn là sẽ tỉnh…”
“Thật ?” Tề Thiệu mừng sợ.
“Thật. m.á.u bầm trong đầu con bé vẫn tan hết, ít nhất châm thêm hai nữa.”
Tề Thiệu vui mừng khôn xiết, đây đúng là tin . “Vâng, , vất vả cho ngài . Ngài nghỉ ngơi , việc cháu tìm ngài.”
Tề Thiệu vẫn luôn túc trực bên giường bệnh, lúc tràn ngập mong chờ, ngừng chuyện với Cố Vân Khê. Không chỉ , Hoắc Vân Sơn và vài vị bác sĩ hàng đầu cũng canh giữ ở một bên, yên lặng chờ đợi, xem liệu việc đúng như Hoắc lão dự đoán .
Không qua bao lâu, mí mắt giường giật giật. Tề Thiệu kích động lao tới: “Tiểu Khê! Tiểu Khê! Em mau tỉnh !”
Cố Vân Khê thấy mệt vô cùng, nhưng cứ lải nhải bên tai, ồn ào quá. Cô cố sức mở mắt, hình ảnh đầu tiên đập mắt là một đàn ông râu ria xồm xoàm. “Anh ồn quá, phiền quá .”
Cô ngỡ to, nhưng thực chất giọng vô cùng yếu ớt, gần như thể thấy.
Đây là âm thanh tuyệt diệu nhất mà Tề Thiệu từng trong đời. Hốc mắt đỏ lên, ôm chầm lấy cô: “Tiểu Khê, em thật sự tỉnh ! Tốt quá !”
Cố Vân Khê ôm đến thở nổi, trợn trắng mắt: “Anh… là ai?”
Trong đầu cô trống rỗng, bất kỳ ký ức nào. Hoảng, hoảng thật sự. càng là lúc , cô càng giữ bình tĩnh, thể để khác .
Động tác của Tề Thiệu cứng đờ. Anh dám tin, cúi đầu xuống, đối diện với một đôi mắt xa lạ. Như một chậu nước lạnh dội từ đỉnh đầu xuống, lạnh thấu tim gan. Môi run rẩy: “Tiểu Khê, em nhận ?”
Tại như ? Sao thể?
Hoắc Vân Sơn vội lao tới ngăn : “Tề Thiệu, đừng kích động, sẽ dọa em đấy.”
Tề Thiệu dáng vẻ Cố Vân Khê chút căng thẳng nhưng cố gắng giữ bình tĩnh, tim đau nhói. Anh hít một thật sâu, cố gắng kìm nén cảm xúc. “Mau mời Hoắc lão tới.”
Hoắc lão nhanh chóng tới. Tề Thiệu vội vàng hỏi: “Ông ngoại, Tiểu Khê hình như mất trí nhớ. Em nhớ cháu, cũng nhớ .”
Hoắc lão xuống bên giường bệnh: “Tiểu Khê, là ông ngoại của cháu. Mọi ở đây đều là và bạn bè, cháu đừng sợ.”
Cố Vân Khê yên lặng ông một cái, gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-4355.html.]
Hoắc lão ôn tồn : “Đây là tình huống bình thường. Não bộ phức tạp và tinh vi, khi thương sẽ dễ dẫn đến rối loạn nhận thức, hoặc mất ký ức…”
Ông còn xong, Tề Thiệu nóng nảy hỏi xen : “Vậy thể hồi phục ạ?”
Giọng Hoắc lão bình tĩnh: “Có thể , cũng thể . Vẫn còn hai châm cứu nữa, chờ m.á.u bầm tiêu tan, sẽ lên.”
Đây chẳng nhảm ? Tương đương với gì. Tề Thiệu chỉ một câu trả lời chắc chắn.
“Tề Thiệu , chỉ cần con bé còn sống khỏe mạnh, những thứ khác đều quan trọng.” Đến tuổi của Hoắc lão, ông sớm thấu thế sự, vô cùng rộng lượng. “Mất ký ức quan trọng, hai đứa vẫn còn cả đống thời gian để tạo ký ức mới, tương lai còn dài.”
Tề Thiệu như bừng tỉnh: “Vâng, chỉ cần em còn sống là .”
Anh cố gắng đè nén sự cam lòng dâng lên từ đáy lòng. Những hồi ức như … “Mọi nghỉ ngơi , cháu ở đây canh chừng.”
Cố Vân Khê ngủ , nhưng ngủ yên, thỉnh thoảng giật tỉnh giấc. Mỗi như , một bàn tay to lớn ôm chặt lấy cô, vỗ về tấm lưng an ủi.
Khi cô tỉnh nữa, cô phát hiện cả đang rúc trong lòng đàn ông. Kỳ lạ là, cô hề bài xích, ngược còn một cảm giác quen thuộc khó tả. Một sự quen thuộc khiến an tâm.
“Anh là… chồng ?”
Tề Thiệu sờ sờ má cô, thấy cô né tránh, lòng ấm lên. Tuy em nhớ , nhưng cơ thể dường như vẫn còn ký ức.
“ . Em xem, nhẫn của chúng là một đôi. Chiếc của khắc tên em, còn chiếc của em khắc tên .”
Cố Vân Khê chiếc nhẫn cưới ngón áp út, bất giác đưa tay vuốt ve. Cảm giác … cũng quen thuộc, dường như đây là động tác cô thường xuyên . “ khát.”
Tề Thiệu quyến luyến buông cô , một tay mò mẫm lấy chiếc ly giữ nhiệt bàn, đưa nước đến bên miệng cô. Nhìn cô uống từng ngụm nhỏ, bỗng nhớ tới dáng vẻ cô liên tục giật tỉnh giấc đêm qua. Rốt cuộc là em dọa sợ. Dù mất ký ức, những thứ vẫn khắc sâu trong xương tủy, bản năng sẽ đổi.
“Tiểu Khê, em tin lời ?”
Cố Vân Khê dựa lòng , đột nhiên hỏi: “ thích ăn gì nhất?”
Khóe miệng Tề Thiệu nhếch lên, cô nhóc lanh lợi . “Cái gì em cũng thích ăn, hễ thấy món gì ăn qua là đều nếm thử. Tính tò mò của em nặng hơn bình thường, vô cùng đáng yêu.”
Cố Vân Khê lặng lẽ quan sát hồi lâu: “Anh vẻ… thích .”
“Không là thích.” Tề Thiệu tự nhiên cúi xuống hôn lên trán cô, thở hòa quyện: “Là yêu. Anh yêu em, Tiểu Khê. Em mà tỉnh , phát điên .”
Hơi ấm truyền đến từ vầng trán, Cố Vân Khê thể cảm nhận sự dịu dàng và thương xót đó. Đáy lòng dâng lên một tia ngọt ngào, xen lẫn một chút vui vẻ nho nhỏ. “ nhớ rõ , buồn ?”
“Có một chút. cả, sẽ khiến em yêu thêm một nữa.”
Hai dựa , ai rời , chỉ lặng lẽ cảm nhận khoảnh khắc ấm áp .
Tề Thiệu bỗng nhiên lấy một chiếc ví, trong ngăn ảnh là một tấm hình. Trong ảnh, một trai và một cô gái đang tuổi thanh xuân rực rỡ, đầu tựa , tư thế vô cùng mật.