Xuyên Thành Em Gái Học Bá Trong Văn Niên Đại - Chương 433:3
Cập nhật lúc: 2025-11-11 03:53:59
Lượt xem: 73
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tề Thiệu trong lòng bùng lên một tia hy vọng: “Quý lão, tất cả nhờ ngài.”
Anh lo lắng thấp thỏm ông bắt mạch, tim gan như treo lơ lửng, chỉ cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm. Mãi mới thấy Quý lão thu tay về, vội vàng hỏi: “Quý lão, vợ …”
Quý lão khẽ nhíu mày: “Não vẫn còn đang xuất huyết, thể dùng châm cứu để cầm máu. già , mắt mờ, tay run, thể hạ châm.”
“A?” Hy vọng của Tề Thiệu lập tức vỡ tan, tim như rơi hẫng xuống đất.
Quý lão liếc bệnh nhân: “Ta kê một thang thuốc, cho cô uống, cũng thể cầm máu.”
Sao ông một luôn, cứ ngắt quãng như sợ c.h.ế.t. Tề Thiệu ôm lấy trái tim đang đập thình thịch, khó chịu đến thở nổi.
Hoắc Vân Sơn vội : “Xin Quý lão kê đơn.”
Một thang t.h.u.ố.c sắc uống. Đến rạng sáng, Quý lão bắt mạch tay trái Cố Vân Khê, trầm ngâm hồi lâu.
“Máu cầm .”
Tề Thiệu ngơ ngác vợ giường: “… lầm chứ?”
“Không .” Tảng đá lớn đè nặng trong lòng Hoắc Vân Sơn cuối cùng cũng thả lỏng.
Quả nhiên, cao thủ tay là ngay, giỏi hơn đám bác sĩ Tây y nhiều.
“Đừng mừng vội. Đây mới là bước đầu tiên. Máu bầm trong đầu cô dễ gây tắc nghẽn, nếu dẫn đến thoát vị não thì phiền phức, dùng châm cứu để đ.á.n.h tan.” Quý lão tử của , khẽ lắc đầu, bọn họ bản lĩnh .
Hoắc Vân Sơn vội : “Ông nội cháu đang máy bay , ngày mai thể đến.”
Quý lão gật đầu ngay: “Vậy sẽ ở chờ đến ngày mai.”
Hoắc Vân Sơn cúi đầu thật sâu: “Đa tạ ngài tay cứu giúp, ơn lớn Hoắc gia bao giờ quên.”
“Nếu cô chỉ đơn thuần là em họ của , tuyệt đối sẽ tái xuất.” Quý lão màng thế sự nhiều năm, ngay cả quan to quý nhân đến cửa cầu xin, ông đều từ chối. Lần là vì lãnh đạo tự gọi điện, mời ông tái xuất, rằng bệnh nhân vô cùng quan trọng, an nguy của cô quan hệ đến đại cục, là trụ cột của quốc gia.
Ông mới phá vỡ lời thề, một nữa "xuống núi".
Hoắc Vân Sơn vẻ mặt trang trọng: “Dù thế nào, Hoắc gia xin ghi nhớ ân tình .”
Đêm đó, liên tục nhiều chuyên gia tới, chỉ ở Hong Kong mà còn cả đội ngũ chuyên gia từ đại lục triệu tập suốt đêm, từ bốn phương tám hướng bay tới. Có thể , nguồn lực y tế hàng đầu của cả hai nơi đều tụ tập tại phòng bệnh , chỉ để cứu tỉnh một cô gái.
Tề Thiệu trong lòng trong mắt đều chỉ vợ . Anh sờ sờ má vợ, do tác dụng tâm lý , hình như bớt lạnh hơn.
Nhìn bệnh tình của vợ định, sắc mặt cũng còn tái nhợt như , Tề Thiệu cuối cùng cũng tâm trí để suy nghĩ chuyện khác.
“Tiểu Khê, sẽ khiến tất cả những kẻ hại em trả giá đắt.”
Anh ngoài, căn dặn thuộc hạ: “Cho các một ngày, điều tra cho manh mối vụ tấn công. Ta kẻ chủ mưu là ai, và những kẻ trực tiếp tay là ai.”
Cũng cần đến một ngày, nửa ngày điều tra xong. Kẻ tay là một băng đảng xã hội đen ở địa phương, xưng là băng phái lớn nhất châu Á, chuyên đ.â.m thuê c.h.é.m mướn, việc ác nào , còn buôn bán ma túy. Đại ca của băng đảng là một trùm ma túy lớn khét tiếng, thao túng cả hắc bạch lưỡng đạo, mệnh danh là ‘hoàng đế ngầm’ của Hong Kong.
Ánh mắt Tề Thiệu càng ngày càng lạnh: “Treo thưởng hai trăm triệu đô la Hong Kong. Ta băng phái trong một đêm tan thành mây khói, nhổ cỏ tận gốc.”
“Vâng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-4333.html.]
Hoắc Vân Sơn cùng, sắc mặt đổi, há miệng định gì đó. Tề Thiệu đưa ánh mắt lạnh băng lướt qua: “Im miệng. bất cứ điều gì.”
“Kẻ chủ mưu là ai?”
Thuộc hạ cẩn thận bẩm báo: “Là Carl, giám đốc quỹ trướng George. Hắn hiện cũng đang ở Hong Kong.”
Vẻ mặt Tề Thiệu lạnh như băng: “Chặt đứt tứ chi của , ném đến đồn cảnh sát. Ta chịu sự trừng phạt của pháp luật.”
Một kẻ phế nhân mà tù thì chỉ chờ xui xẻo thôi.
“Vâng.”
Như vẫn hả mối hận trong lòng Tề Thiệu: “George đang ở ?”
“Hắn ở Hong Kong, hành tung rõ.”
Tề Thiệu lạnh một tiếng: “Đây là chuyện thất đức nhiều quá, sợ khác xử lý đây mà.”
“Tung tin ngoài, cái đầu của George, treo giá…” Tề Thiệu thản nhiên suy nghĩ: “1 tỷ USD . Ta cả giới tài chính , dám vươn tay là sẽ chặt.”
“Con nay luôn tin tưởng, nợ m.á.u trả máu, ăn miếng trả miếng.”
Một luồng lạnh từ lòng bàn chân Hoắc Vân Sơn dâng lên: “Tề Thiệu, đừng điên như , g.i.ế.c đền mạng.”
Sao thể phát điên một cách thản nhiên như mây trôi nước chảy ? Nhìn thì lý trí tỉnh táo như bình thường, nhưng thật điên hình dạng gì nữa .
Anh chỉ nhẹ nhàng vài câu là thể tước hàng trăm, hàng ngàn mạng ! Đó sẽ là m.á.u chảy thành sông!
“Thiên tài và kẻ điên chỉ cách một lằn ranh. Tiểu Khê còn, là thiên tài.” Tề Thiệu nay vốn vô cảm với thế giới , nhiều sự đồng cảm. “Tiểu Khê mất, chính là kẻ điên.”
“Nếu Tiểu Khê mệnh hệ gì, thì hãy để thế giới chôn cùng . Trời xanh bất công, giữ thế giới còn ích gì?”
Hoắc Vân Sơn bất giác rùng một cái. Đây chính xác là một đại phản diện IQ cao.
Tiểu Khê, em mau tỉnh ! Chỉ em mới ngăn chồng em phát điên thôi!
Tề Thiệu công khai treo thưởng 1 tỷ USD cho cái đầu của George. Tin tức công bố lập tức gây nên sóng to gió lớn.
Bên ngoài nổ tung. Tình huống gì đây?
Ngày thường giới tài chính đấu hung hăng đến mấy cũng chỉ là dùng tiền đập thôi, leo thang đến mức đụng chạm tính mạng thế ?
Sau khi hóng hớt, mới George dám chơi bẩn, tập kích Tề Thiệu giữa đường, hại vợ trọng thương, sinh tử …
Hay lắm, tay là kẻ hèn.
George vốn tai tiếng, càng phỉ nhổ.
Đầu tiên là giới học thuật công khai lên án hành vi vô liêm sỉ của George. Thầy hướng dẫn của Cố Vân Khê còn lên báo mắng George xối xả. Học viện Công nghệ Massachusetts (MIT) cũng công khai lên tiếng ủng hộ sinh viên nghiệp ưu tú của .
Lúc mới bừng tỉnh, hóa vợ của sáng lập Quỹ Tề thị cũng thường, mà là một học bá của trường danh tiếng, sở hữu vài bằng sáng chế, thành quả học thuật vô cùng nổi bật.
Thư Sách