“Chuyên cơ chở ông Hoắc bay thẳng đến Hong Kong điều phối, muộn nhất là ngày thể tới.”
“Vâng.”
Thư Sách
Cố Vân Khê giường bệnh, hai mắt nhắm nghiền, bất động. Ánh đèn vàng vọt chiếu lên khuôn mặt tái nhợt của cô, càng khiến cô trông còn chút huyết sắc.
Bàn tay Tề Thiệu run rẩy vuốt ve khuôn mặt cô. Sự lạnh lẽo truyền đến khiến tim đau như d.a.o cắt. Sao lạnh như ?
“Tiểu Khê, em lạnh ? Anh sưởi ấm tay cho em nhé.”
“Tiểu Khê, em nhất định khỏe , cầu xin em, mở mắt .”
“Tiểu Khê, thể mất em, em hứa sẽ cùng đến bạc đầu.”
“Tiểu Khê, em sẽ sinh con cho . Em , thể mà giữ lời.”
“Tiểu Khê, Tiểu Khê, em mau tỉnh . Anh mua đồ ăn ngon cho em, em ăn gì, em …”
Anh gọi tên cô trong bi thương, trong lòng ngập tràn bất lực và sợ hãi.
Anh thậm chí dám ôm cô thật chặt. Bác sĩ tiêm t.h.u.ố.c cầm máu, nhưng nội sọ của cô vẫn đang xuất huyết, tạm thời cầm .
Anh sắp phát điên . Tại như ?
Ông Đổng bất lực quỳ bên giường bệnh, tiếng gọi ngày càng thê lương, khỏi đỏ hoe mắt. Một đôi thật xứng, kim đồng ngọc nữ, nông nỗi ? Ai mà tàn nhẫn , nổ s.ú.n.g ngay giữa đường?
“Tề Thiệu, bình tĩnh một chút. Lúc Tiểu Khê cần .”
Cố Vân Khê đang hôn mê, là chồng, Tề Thiệu là duy nhất thể quyết định phương án điều trị tiếp theo.
Tề Thiệu nhắm mắt . Phải, đúng , thể gục ngã, gượng dậy. “, em cần .”
Tiếng gõ cửa vang lên: “Bác sĩ Tưởng tới .”
Đây là một chuyên gia não khoa nổi tiếng ở Hong Kong. Ông xem qua phim chụp, nhíu mày: “Lượng m.á.u chảy nhiều, kiến nghị nên phẫu thuật mở hộp sọ càng sớm càng , nên trì hoãn.”
“Phẫu thuật mở hộp sọ?” Tề Thiệu biến sắc: “Có thể đảm bảo xác suất thành công 100% ?”
Bác sĩ Tưởng im lặng. Anh đang cái quái gì ? Con vốn là yếu tố chắc chắn. “Không thể nào. Chỉ cần là phẫu thuật thì đều rủi ro.”
Thôi, nhà bệnh nhân đều lý trí.
Ai ngờ, Tề Thiệu một câu: “ an 100%, chấp nhận bất kỳ thất bại nào.”
Bác sĩ Tưởng cảm thấy thể giao tiếp nổi. Ông là bác sĩ, thần thánh. “Vậy thì cũng hết cách, xin cáo từ.”
Ánh mắt Tề Thiệu lạnh lùng: “Không . Trước khi vợ tỉnh , ai phép .”
“Anh lý ? Anh…” Bác sĩ Tưởng tức giận, nhưng đầu , thấy họng s.ú.n.g đen ngòm đang chĩa về phía , ông lập tức rùng .
Trời ơi, gã điên .
“Suỵt.” Tề Thiệu phẩy tay: “Mời bác sĩ Tưởng qua phòng bên cạnh một lát. Bác sĩ Tưởng, ông hãy nghiên cứu thật kỹ bệnh tình của vợ .”
“Cô khỏe , đều khỏe. Cô qua khỏi, tất cả cùng xong đời.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-4322.html.]
Bác sĩ Tưởng: … Đây là chôn cùng vợ ? Không đến mức điên chứ?
Liên tục ít bác sĩ nổi tiếng mời đến hội chẩn, nhưng mỗi một ý.
Tây y thì kiến nghị phẫu thuật mở hộp sọ, càng sớm càng .
Còn Trung y thì chủ trương điều trị bảo tồn, dùng châm cứu để cầm máu.
Hai bên đều lý lẽ riêng, phân cao thấp.
Tề Thiệu, xưa nay thông minh tuyệt đỉnh, giờ khắc vô cùng hoang mang. Anh nên lựa chọn thế nào. Người ngoài cuộc tỉnh táo, trong cuộc u mê. Chuyện liên quan đến yêu nhất, ai thể giữ bình tĩnh?
Một bác sĩ Trung y bỗng nhiên : “Thật , các vị thể thử liên hệ với bên đại lục, mời một vị lão họ Hoắc qua đây. Ông là vị thánh y duy nhất quy ẩn, nếu ông tay, hệ an sẽ cao hơn nhiều.”
Tề Thiệu mím môi, thoáng qua di động, ông Hoắc vẫn đang ở nước ngoài, nước xa cứu lửa gần. “Ngoài ông Hoắc , còn ai nữa ?”
Vị bác sĩ Trung y vẻ mặt đầy ngưỡng mộ: “Nam Quý, Bắc Hoắc. Y thuật của Quý lão cũng cao siêu, nhưng ông ẩn lui từ lâu, rõ tung tích. Mà cho dù tìm , ông cũng thể tái xuất, giang hồ chỉ còn truyền thuyết về ông .”
Trong lời , ông tỏ rõ sự tôn sùng với y thuật của hai vị đại quốc y .
Tề Thiệu cầm điện thoại lên, cửa phòng đẩy , Hoắc Vân Sơn vội vã xông : “Tề Thiệu, Tiểu Khê…”
Anh liếc mắt thấy Cố Vân Khê bất động giường bệnh, thiếu sức sống. Trong khoảnh khắc, đả kích nặng nề, mắt tối sầm .
Tiểu Khê cũng là em gái . Mấy năm nay họ kề vai chiến đấu, sớm kết tình nghĩa sâu đậm. Anh chỉ hận lúc xảy chuyện ở bên cạnh Cố Vân Khê, thành trách nhiệm bảo vệ cô.
Anh càng hận, kẻ dám hại Cố Vân Khê?
“Tại như ? Ai ?”
Sát ý trong lòng Tề Thiệu bùng lên ngùn ngụt, vợ giường bệnh, cố gắng đè nén. Lúc cứu là quan trọng nhất.
Thấy , Hoắc Vân Sơn bốc hỏa.
“Anh bảo vệ Tiểu Khê kiểu gì ? Sao để cô thương ngay mí mắt ?”
Trong mắt Tề Thiệu lóe lên một tia đỏ ngầu: “Là bảo vệ cho cô .”
Bất quá, sẽ bỏ qua cho bất cứ kẻ nào hại cô.
Hoắc Vân Sơn là trách Tề Thiệu, nhưng thật là đang tự trách nhiều hơn.
Phía truyền đến tiếng bước chân dồn dập, lùi . Hai đàn ông trung niên dìu một ông lão già yếu, run rẩy bước tới, một trong đó còn đeo hòm t.h.u.ố.c lưng.
Hoắc Vân Sơn cúi chào thật sâu: “Quý lão, xin ngài hãy cứu Cố Vân Khê.”
Ông lão chỉ thản nhiên liếc một cái, toát lên vẻ uy nghiêm.
Sau đó, ông chậm rãi phòng bệnh, chăm chú cô gái trẻ giường.
Vọng (), Văn (), Vấn (hỏi), Thiết (bắt mạch) – đó là bốn bước của Trung y.
Tề Thiệu ông lão tuy già yếu nhưng khí độ phi phàm, giật : “Đây là Quý lão trong ‘Nam Quý, Bắc Hoắc’?”
Hoắc Vân Sơn đón vị đại lão suốt đêm. May mà thuận lợi, ông cũng phối hợp. Anh rõ mục đích, ông liền đeo hòm t.h.u.ố.c lên theo.
“Vâng, ông và ông nội ngang danh , là bậc đại quốc y của thế hệ .”