“Ông vô lý.” Cố Vân Khê bĩu cái miệng nhỏ: “Đồ nhiều chuyện xí.”
Andrew tức run cả : “Cô xin , nếu …”
“Muốn đ.á.n.h ?” Cố Vân Khê vẻ mặt khinh bỉ: “ tiếp. Ra ngoài đánh? Tới đây.”
Andrew sắp điên . Ông dù hổ cũng thể đ.á.n.h với một cô gái trẻ. Đánh thắng thì ? Đánh thua càng mất mặt.
Khoan , nhịp độ đối phương khống chế thế ? Người phụ nữ thì văn nhã thanh lịch, nhưng ăn bỗ bã như ?
Động tĩnh kinh động đến các thực khách khác, đều sang. Mặt già của Andrew đỏ bừng lên.
Charlea theo ông , tươi giải vây: “Cô Cố hiểu lầm , Andrew là tiền bối trong ngành, chỉ quan tâm đến tác phẩm của cô nên hỏi nhiều vài câu. Cô thì thôi, cần chà đạp thể diện của bậc tiền bối xuống đất như .”
“Giả lả, nhà ông bán ?” Cố Vân Khê nhận ông , một giáo sư đến từ Đài Loan. “Năm đó ông sống c.h.ế.t đòi hợp tác với , hòng chiếm trang web email của . Bị từ chối nên sinh lòng bất mãn, cố tình chạy tới gây sự? Lòng ông cũng quá hẹp hòi .”
“ …” Charlea ngờ cô mắng nể nang đáng sợ như .
“Thôi , ông thì là .” Lời thì , nhưng biểu cảm của Cố Vân Khê rõ ràng là nghĩ thế.
Andrew tức điên lên, nhưng dám đối đầu trực diện với cô, bèn đổi mục tiêu: “Miller, ông xem ông kìa, nhận học trò đứa nào đứa nấy chẳng . Già nên mắt mờ ? Đáng thương ông thông minh cả đời, đến già giữ thanh danh.”
Giáo sư Miller cạn lời. Ông trở thành quả hồng mềm từ khi nào ?
Ông còn kịp phản kích, Cố Vân Khê đỡ lời: “ thấy lớn tuổi lú lẫn , nên về hưu an dưỡng tuổi già , kẻo sóng xô c.h.ế.t bãi cát.”
“Hỗn xược!” Andrew kích động, nước miếng văng tứ tung. “Cô mà đòi xô c.h.ế.t ?”
Cố Vân Khê ghê tởm lùi , mặt mày lạnh nhạt: “Ông phun nước miếng lung tung, bẩn quá, quá vô văn hóa.”
“Cô… Cô cứ chờ đấy!” Andrew hổ chịu nổi, tức giận bỏ .
Charlea liếc Cố Vân Khê một cái, cũng xám xịt chuồn lẹ.
Cố Vân Khê bĩu môi. Sức chiến đấu yếu quá. “Ông chuyên về mảng nào ?”
“Di động.”
Cố Vân Khê ha hả: “Thế thì e là thật sự em xô c.h.ế.t .”
Giáo sư Miller nhịn bật : “Tự tin đến ?”
“Đương nhiên ạ.”
Rất trùng hợp, sáng ngày thứ tư chính là buổi báo cáo chuyên đề của Giáo sư Andrew.
Cố Vân Khê dẫn học sinh . Andrew nước miếng văng tứ tung, thao thao bất tuyệt về tương lai của di động 2G, còn là đầu tiên đưa một khái niệm mang tính sáng chế: điện thoại di động ăng-ten ngầm màn hình kép.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-4277.html.]
Lời dấy lên sóng to gió lớn, trong ngành vô cùng kích động.
Sau phần báo cáo là đến phần tương tác. Mọi hăng hái phát biểu, sôi nổi khen ngợi sáng kiến của Andrew.
Andrew vô cùng kiêu ngạo, thề thốt tuyên bố đây sẽ là một sáng kiến vĩ đại trong lịch sử ngành di động.
Một nhà sản xuất di động còn vây quanh ông , xun xoe nịnh bợ và hỏi han đủ điều.
Andrew ngạo mạn Cố Vân Khê: “Cố Vân Khê, cô thấy thế nào?”
Ông thấy Cố Vân Khê cúi đầu, đáng tiếc, nhất định thất vọng .
“Thứ lạc hậu như cũng đem ? còn thấy ngại khi mở miệng đây.”
Andrew giận tím mặt: “Cố Vân Khê, kỹ năng bằng khác mất mặt, nhưng thái độ của cô đúng là dáng chút nào. Quả nhiên là đến từ quốc gia man rợ, trong xương cốt chảy dòng m.á.u thô tục.”
“Đất nước chúng 5000 năm lịch sử, các mới mấy trăm năm? Rốt cuộc ai thô tục, tự đó .” Cố Vân Khê khinh thường tột độ. Cái thứ ch.ó má cũng xứng lời đó ?
“Buổi chiều là buổi báo cáo của , hoan nghênh các vị mặt đến chất vấn.”
Ném câu đó, cô hiên ngang rời , coi Andrew gì.
Nhìn bóng lưng kiêu ngạo ai bì nổi của cô biến mất, Andrew tức giận bất lực: “Được, lắm! để xem buổi chiều cô cái gì để . Nếu biểu hiện , thì đừng trách vả mặt cô .”
Ông trong hội trường: “Mọi cùng xem .” Ý đồ gây chuyện của ông lộ rõ mồn một.
Trong khi đó, Cố Vân Khê về phòng là gọi đồ ăn mang lên tận nơi. Cô ung dung ăn uống, để tâm. Chỉ đám học sinh là nóng như lửa đốt, lo lắng vô cùng.
“Cô giáo, cô thật sự vấn đề gì chứ ạ?”
Cố Vân Khê kỳ lạ hỏi : “Có thể vấn đề gì chứ?”
Học sinh . Nếu tận mắt thấy cô nước đến chân mới nhảy, vắt chân lên cổ bản thảo máy bay, chắc họ cũng tin là cô nắm chắc mười mươi .
Cố Vân Khê ăn no uống say, còn ngủ một giấc trưa. Lúc tỉnh dậy, cô trông rạng rỡ, tinh thần sảng khoái.
Cô một bộ trang phục màu vàng nhạt, trang điểm nhẹ nhàng tinh xảo, soi gương một lúc, bấy giờ mới hài lòng gật đầu.
Thư Sách
Cô khỏi phòng ngủ, lúc mới thấy Tề Thiệu đang sofa: “Chồng ơi, tới đây?” Gần đây đang xử lý công việc, bận tối mắt.
Tề Thiệu vợ rạng ngời, trong mắt lóe lên vẻ kinh diễm: “Anh xem dáng vẻ vợ tỏa sáng sân khấu. Đi thôi, đưa em qua.” Phụ nữ nghiêm túc với sự nghiệp là nhất!
Gần đến giờ, Tề Thiệu lặng lẽ từ cửa , phân tâm.
Còn Cố Vân Khê thì đàng hoàng từ cửa . Bên hội trường đông nghịt, còn một chỗ trống. Các ông lớn trong ngành đều đến, phóng viên truyền thông cũng mặt vài nhà.
Cố Vân Khê thấy Giáo sư Miller ở hàng đầu tiên, cũng thấy cả Andrew với vẻ mặt chỉ chờ gây sự.
Cô mỉm , tự nhiên phóng khoáng bục giảng: “Chào , là Cố Vân Khê đến từ Đại học Hoa Thanh, Trung Quốc. Chào mừng đến.”
Cô vài câu mở đầu ngắn gọn, thẳng chủ đề chính.
Đầu tiên, cô tung khái niệm "màn hình màu", lập tức thu hút sự chú ý của tất cả trong hội trường.