Cô vui vẻ bấm điện thoại gọi : “Giáo sư, hội nghị chuyên ngành năm nay thầy ạ?”
Tuy về nước, nhưng cô vẫn thường xuyên gọi điện, gửi đồ, duy trì quan hệ .
Giáo sư Miller sững một chút, rõ ràng là nghĩ tới. “Thầy e là , mấy dự án quan trọng đang chờ, thầy dứt . Sao ? Em ?”
Cố Vân Khê hớn hở : “Vâng ạ. Em một luận điểm vô cùng mới mẻ, em nghĩ nó sẽ đổi thế giới.”
Là học trò, báo cho thầy một tiếng cũng là điều nên .
Giáo sư Miller lập tức thấy hứng thú: “Thay đổi thế giới? Em chắc chứ?”
Đến tầm cỡ và tuổi tác như ông, cũng chỉ công nghệ mới mới thể khiến ông hứng thú.
“Em khoác lác bao giờ?” Cố Vân Khê là cực kỳ khiêm tốn, bao giờ bốc phét.
Giáo sư Miller vô cùng tò mò: “Về phương diện gì?”
Khóe miệng Cố Vân Khê nhếch lên: “Thời đại smartphone 3G đến. Em nghĩ đây sẽ là một luận điểm mang tầm cỡ sử thi, ít nhất là công nghệ hiện tại mười năm.”
Hiện tại đang dùng kiểu điện thoại nắp gập cũ nhất, chỉ để gọi điện, nhạc, nhắn tin.
Smartphone 3G? Giáo sư Miller quả nhiên thu hút ngay, thấy vô cùng thú vị. Ông trực giác, cô học trò cưng sắp nên chuyện lớn.
“Hội nghị thầy sẽ tham gia. Thầy sẽ kiếm cho em một tấm vé mời, hy vọng thể tận mắt chứng kiến thành công của em.”
Dù nữa, ông dốc nhiều tâm huyết cho cô học trò cưng , hy vọng cô thể giống như các sư của , đạt thành tựu to lớn.
“Vậy em ở Hong Kong chờ thầy.” Cố Vân Khê chính là hy vọng giáo sư giúp tạo thanh thế. Ông là cây đa cây đề trong ngành, lời trọng lượng khác hẳn.
Nói mạnh miệng thôi, chứ cô còn chữ nào.
Cô liếc tờ lịch, khẽ thở dài, kỳ nghỉ tong .
Cô lặng lẽ mở laptop, gõ xuống một dòng tiêu đề: Luận về sự xuất hiện của smartphone, và trật tự mới mà nó mang đến cho thế giới.
Có nhiều tài liệu tra cứu, liệu phép sai sót. Khối lượng công việc hề nhỏ.
Vài ngày , cô xuất hiện ở sân bay. Đã chờ sẵn, nhóm học sinh đang tụ tập ở đó.
Hoàng Tiềm vô cùng vui vẻ chạy tới đón: “Cô giáo, vui quá gặp cô.”
Cậu chỉ định tham gia hội nghị cấp cao nhất của ngành, chủ yếu vì chuyên môn giỏi, lanh lợi.
Triệu Kim Thụy cũng trong danh sách: “Cô giáo, mắt cô thế ? Xảy chuyện gì ?”
Cố Vân Khê thâm quầng mắt do thức đêm: “Ngủ ngon.”
Lý Trừng Minh hiểu: “Chẳng lẽ hội nghị cũng khó như vượt ải ? Gây áp lực lớn cho cô ? Lẽ nên thế, tâm lý của cô vững vàng thế mà.”
Cố Vân Khê xoa mắt: “Cô bài phát biểu học thuật ở hội nghị, nhưng bản thảo vẫn xong. Đành nước đến chân mới nhảy thôi.”
Mọi : …
“Cô thể chuẩn ?”
Cố Vân Khê liếc mắt. Cô nhận thông báo đột xuất mà. “Chỉ cần thêm chút thời gian nghỉ, cũng đến mức chật vật thế .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-4255.html.]
“Vậy giờ ?”
“Chịu thôi chứ .”
Cứ thế, Cố Vân Khê ôm laptop gõ lách cách ở phòng chờ sân bay, lên máy bay cũng , xuống máy bay , xe vẫn .
Mọi mà trợn mắt há hốc mồm, thế ? Cứu mạng, sợ toang quá!
Đoàn đến khách sạn tổ chức hội nghị, từ xa thấy biểu ngữ thật lớn.
Cố Vân Khê xuống xe, ngẩng đầu thoáng qua, bỗng nhiên nhớ cảnh tượng đầu tiên cô tham gia hội nghị ngành. Khi đó tuổi trẻ ngông cuồng, ngang tàng mà phô trương.
“Vào thôi.”
Lúc đăng ký nhận phòng gặp chút phiền phức. Nhân viên công tác ái ngại: “Thưa cô, cô dẫn theo vượt quá lượng. Theo quy định, mời chỉ thể mang theo hai nhân viên cùng.”
Không chỉ mang sáu học sinh mà còn mang theo mấy vệ sĩ. Dàn xếp cũng thật hết chỗ . Rõ ràng đây là giới học thuật cơ mà.
“ , chúng sẽ tự chi trả chi phí.” Cố Vân Khê rút thẳng một tấm séc: “Đây là 10.000 USD, cho thêm bốn suất tham dự hội nghị nữa.”
Quy định là c.h.ế.t, là sống, chuyện gì tiền giải quyết .
Nhân viên công tác đau cả đầu: “Việc … hợp quy tắc.”
Cố Vân Khê chủ yếu là đưa đám học sinh ngoài mở mang tầm mắt, tránh để thành ếch đáy giếng. “20.000 USD.”
Nhân viên công tác kìm mà động lòng: “Xin chờ một lát.”
Một lát , Giáo sư Hynes, tổ chức đại hội, tới. Ông sững một chút khi thấy Cố Vân Khê.
Cố Vân Khê chủ động chào: “Chào Giáo sư Hynes.”
Giáo sư Hynes cô, đám vây quanh cô, khóe miệng giật giật. Phô trương quá đấy.
“Mấy năm nay em tham gia đại hội, còn tưởng em còn trong ngành nữa.”
Cố Vân Khê nghiêm túc bịa chuyện: “Em ẩn chuyên tâm nghiên cứu học thuật nhiều năm, bây giờ cuối cùng cũng chút thành quả, nên chia sẻ với một chút.”
Ừm, cũng chỉ mới một tuần.
Cô thề son sắt tuyên bố: “Em nghĩ, giải thưởng lớn nhất của năm chắc chắn là của em.”
Thật , Giáo sư Hynes phong thanh. Giáo sư Miller loan tin khắp nơi, rằng cô học trò cưng của ông một phát hiện đột phá. Còn phát hiện gì thì vẫn đang trong giai đoạn bảo mật. Điều khiến giới chuyên môn vô cùng háo hức, tham dự cũng nhiều hơn năm ngoái 30%.
“Tự tin ?”
Cố Vân Khê tự tin tràn đầy: “Đương nhiên . Thầy em tới ạ?”
“Chưa, tối nay mới bay.” Giáo sư Hynes nhíu mày: “ mà, em là nghiên cứu mà dẫn theo nhiều như , kỳ lạ…”
Ngay lúc , một giọng vang lên: “Tiểu Khê.”
Chỉ thấy một nhóm vây quanh một đàn ông trẻ tuổi mặc vest phẳng phiu tiến sảnh khách sạn.
Cố Vân Khê đột nhiên đầu , nở một nụ rạng rỡ: “Chồng ơi, đến .”
Thư Sách