Bọn họ vẫn hứng thú với “ trùng sinh”, ít nhất cũng thể dò la vận mệnh quốc gia trong vài thập niên tới. Đương nhiên, tiền đề là chuyện trùng sinh là thật. Cứ thử xem cũng mất gì.
Cố Vân Khê đảo mắt: “Có thể lén ?”
Thấy bộ dạng lém lỉnh của cô, Hoắc Vân Sơn hiểu tâm trạng lên: “Em đúng là hóng hớt thật.”
Cố Vân Khê đầy lý lẽ: “Anh sớm em tính tò mò nặng ?”
Cô còn nghiêm túc “phổ cập khoa học”: “Đây là tố chất cần của một nhân viên khoa học kỹ thuật.”
“Anh em.” Hoắc Vân Sơn đành đưa cô đến một căn phòng, thể động tĩnh của phòng bên cạnh.
Tề Tĩnh gì cả, đưa thẳng đến đây. Anh mờ mịt căng thẳng, xảy chuyện gì.
Mãi cho đến khi thấy Cố Như, phản ứng đầu tiên của là: Xui xẻo, phụ nữ gài bẫy. Đời rốt cuộc nợ cô cái gì?
Cố Như mặc một bộ quần áo rách rưới, gầy trơ xương, ngây ngốc, ánh mắt dại .
Nghe thấy động tĩnh, cô chậm chạp sang. Khoảnh khắc thấy Tề Tĩnh, cô đột nhiên nhào tới: “Chồng ơi!”
Như một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai .
Phòng bên cạnh, Cố Vân Khê suýt nữa thì sặc nước bọt, mắt trợn tròn.
Cô nghiêng đầu. Rõ ràng, Hoắc Vân Sơn cũng sốc nặng. Anh cũng thể ngờ Cố Như là một điên. Trước đó trông vẫn bình thường, thể giao tiếp cơ mà.
Trong phòng, Tề Tĩnh hoảng hốt lùi mấy bước: “Cô đừng qua đây! Đừng qua đây!”
Nhân viên công tác kịp thời giữ Cố Như , cô điên cuồng giãy giụa.
“Chồng ơi, em là vợ của , Cố Như đây mà. Anh yêu em, mua cho em nhiều trang sức, cũng mang em theo…”
Tề Tĩnh mặt tái mét: “Dừng, dừng ! đến đây để cô điên. Cô bệnh thì mau chữa .”
“Anh ? Anh…” Cố Như bỗng nhiên mắt vằn lên tia hung ác, gào thét: “Anh vẫn quên Cố Vân Khê ? Nó c.h.ế.t , c.h.ế.t ! Một con quỷ c.h.ế.t…”
Biểu cảm của hai phòng bên cạnh vô cùng khó tả. Hoắc Vân Sơn bỗng nhiên cảm thấy đúng là một thằng ngốc.
Còn Tề Tĩnh thì sắc mặt kịch biến: “Câm mồm! Không trù ẻo cô !”
Cố Như như thể chịu ấm ức trời thiên, hốc mắt đỏ bừng: “Rốt cuộc em điểm nào bằng Cố Vân Khê? Nó thì gì ? Cả ngày ốm yếu giả vờ yếu đuối, chỉ để lừa mấy gã đàn ông ngu ngốc các c.ắ.n câu.”
“Anh lừa ! Nó căn bản mỹ như vẻ bề ngoài , nó…”
Tề Tĩnh cô Cố Vân Khê, càng thể nhịn : “ cực kỳ ghét kiểu lòng đố kỵ nặng nề, tự nỗ lực vươn lên mà chỉ ganh ghét khác.”
“Chồng ơi, em mới là yêu nhất! Em cần gì cả, em chỉ cần yêu em…” Cố Như gào , trông đáng thương.
Thư Sách
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-422422.html.]
Cảm xúc của cô d.a.o động quá lớn, lúc thế lúc thế khác, miệng hươu vượn, chẳng khác gì bệnh nhân tâm thần.
Ở phòng bên cạnh, Cố Vân Khê thả lỏng tinh thần: “Chỉ thế thôi ?”
Cô Cố Như xảy chuyện gì, nhưng rõ ràng là cả cô đều bất thường. Cô trêu chọc: “Trong phút chốc em phân biệt , rốt cuộc là cô bệnh, là các bệnh.”
Hoắc Vân Sơn một Cố Như vốn đang bình thường cứ hễ thấy đàn ông là phát điên? “Miệng em độc thật đấy.”
“Thôi, đưa em về.”
Cố Vân Khê hóng tin , xoay bỏ . Bỗng nhiên chân cô vấp một cái, suýt ngã. Hoắc Vân Sơn vội lao tới đỡ lấy cô. Động tĩnh của hai lớn, kinh động đến phòng bên cạnh.
Tề Tĩnh khỏi sững sờ: “Sao cô cũng ở đây?”
“Chồng ơi, nó là ai?” Cố Như hung hăng chằm chằm Cố Vân Khê: “Có là hồ ly tinh của ở bên ngoài ?”
Tề Tĩnh dám tin mà cô : “Cô nhận cô ?”
Các cô từng sống chung với , cho dù nhiều năm gặp cũng đến mức nhận chứ. Kể cả Cố Vân Khê “nữ lớn mười tám biến”, trổ mã xinh duyên dáng, nhưng đường nét ngũ quan đổi.
Cố Vân Khê chớp chớp mắt, phát hiện chuyện càng ngày càng thú vị. “Cô Tề Tĩnh là chồng cô, hai kết hôn khi nào? Cô năm nay mới mười chín tuổi, đủ tuổi kết hôn mà.”
“Chúng …” Cố Như lập tức ngẩn , ngây ngốc Tề Tĩnh: “Chồng ơi, … hình như trẻ thì . Sao thế ?”
Cố Vân Khê đảo mắt. Rốt cuộc đây là giả ngây giả dại, là … trùng sinh thêm nữa? Cứ thấy kỳ kỳ quái quái thế nào.
Sự kiên nhẫn của Tề Tĩnh đến giới hạn: “Cố Vân Khê, ?”
Anh ở đây thêm một khắc nào nữa, một con mụ điên cứ gọi “chồng ơi” khiến thật sự chịu nổi. Cứ mỗi phụ nữ tên Cố Như xuất hiện là y như rằng mang đến cho cảm giác tồi tệ. Chỉ cầu kiếp bao giờ gặp .
Từng lời cô đều như độc, thật ghê tởm.
Chỉ là, tại cô khẳng định chắc nịch rằng thích Cố Vân Khê?
Cố Như đột nhiên chằm chằm Cố Vân Khê: “Cố Vân Khê? Không thể nào! Cố Vân Khê trông như thế , như thế ! Nó gầy quắt queo, da mặt vàng như nến…”
Trong khi cô gái trẻ mắt da trắng như tuyết, tóc đen nhánh mượt mà, mắt sáng long lanh, ngũ quan thanh tú, khí chất bất phàm, đúng chuẩn một “bạch phú mỹ” (giàu, , da trắng), còn toát lên vẻ trí thức đậm nét, quá xuất sắc.
Cô bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó: “Tao , mày là đồ giả mạo Cố Vân Khê! Quá tâm cơ! Có tao ở đây, gian kế của mày đừng hòng thực hiện !”
Tề Tĩnh: …
Hoắc Vân Sơn: … (Cô giả mạo chính ?)
Khóe miệng Cố Vân Khê co giật. Bệnh nhẹ . “ giả mạo Cố Vân Khê để gì?”
Cố Như mắt đầy oán hận: “Cả thế giới đều chồng tao yêu con tiện nhân Cố Vân Khê đó. Mày mượn cớ tiếp cận , chia rẽ vợ chồng tao! Mày thật độc ác…”
Hoắc Vân Sơn nổi nữa, đây là cái thể loại gì ? Tình tiết phim truyền hình cũng dám “cẩu huyết” đến mức . “Tiểu Khê, mau thôi, đưa em ngoài.”
Anh kéo Cố Vân Khê ngoài, sợ ở thêm một lát nữa là lây cái bệnh điên đáng sợ .