Xuyên Thành Em Gái Học Bá Trong Văn Niên Đại - Chương 421

Cập nhật lúc: 2025-11-11 00:53:47
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

 

 

Trực giác mách bảo George rằng Tề Thiệu đơn giản như . “ hứa với , sẽ động đến Hong Kong. Đổi , tranh giành với .”

tin nổi ông. Trở mặt vô tình mới là bản chất của ông.” Tề Thiệu tin một chữ nào. “Cúp máy đây.”

“Đồ khốn.”

Tề Thiệu đặt điện thoại xuống, lập tức gọi trợ lý tới, nghiêm túc hạ lệnh: “Tung tin ngoài, George thu mua mấy tập đoàn lớn của nước H chia tách, đó tìm cách đưa thị trường để xoay vòng tiền.”

“Vâng.”

Từng mệnh lệnh Tề Thiệu đưa : “Đồng thời, dẫn dắt dư luận, George và Quỹ Tiền tệ Quốc tế thỏa thuận ngầm, cấu kết với , cuộc khủng hoảng tài chính Đông Nam Á chính là do họ ngấm ngầm mưu tính.”

“Tăng cường hoạt động ở nước H, nhất định dấy lên một làn sóng phản đối, khuấy vũng nước càng đục càng .”

“Nhớ kỹ, dùng danh nghĩa quỹ của chúng , kín đáo một chút.”

“Vâng.”

Tề Thiệu phẩy tay: “Đi .”

Trợ lý hai bước, ngập ngừng một chút: “Chúng gọi điện cho tổ chức ?”

đợi họ chủ động tìm .” Như , Tề Thiệu sẽ nhiều quyền chủ động hơn.

Tề Thiệu chằm chằm mấy màn hình máy tính bàn, bên là giá cả thị trường theo thời gian thực của thị trường chứng khoán, thị trường nợ và thị trường ngoại hối các quốc gia. Những đường cong lên xuống phập phồng, tác động đến ánh mắt của thế giới.

Chiều hôm buông xuống, đèn đường dần sáng lên. Chiếc đồng hồ báo thức nhỏ bàn vang lên, Tề Thiệu vươn tay tắt đồng hồ, cầm di động lên bấm .

Nghe thấy giọng quen thuộc, cả thả lỏng, giọng cũng dịu : “Tiểu Khê, em ăn cơm ?”

Thời điểm đúng là lúc Cố Vân Khê ăn tối. Bữa ăn ba bữa của cô đều đúng giờ, trợ lý sẽ mang cơm đến cho cô.

“Đang ăn đây, đùi gà kho tàu, tôm luộc, cải làn xào, canh trứng cà chua.” Cố Vân Khê quen lệ kể tên các món ăn mỗi bữa. “Đùi gà ngon lắm, tiếc là ở đây, nếu thể chia sẻ với .”

Khóe miệng Tề Thiệu nhếch lên: “Nhớ ?”

Mới xa một tuần mà cảm giác như cả tháng. Nỗi nhớ giống như cỏ dại mọc hoang. Kỳ lạ thật, khi cưới cũng thường xuyên xa lâu, nhưng khi cưới thì dường như thể chịu đựng nữa.

“Nhớ lắm chứ. Khi nào về?”

“Đêm mai.”

Cố Vân Khê sững một chút, về phía lịch để bàn: “Đêm mai?”

Cô gần như ngày nghỉ nên nhạy cảm lắm với thời gian.

“Ngày thị trường đóng cửa, về với em.”

Cố Vân Khê mỉm . Rốt cuộc là ai về với ai đây? Xem điều chỉnh lịch việc một chút.

“Vậy mang về nhiều một chút đặc sản khô, cá hộp, với cả vải ngâm mật ong nhé, em biếu .”

Nửa năm nay cô "biệt phái" đến trung tâm hàng vũ trụ, phụ trách chính mảng máy tính. Cô kinh nghiệm liên quan, đúng là nguồn lực kỹ thuật mà trung tâm đang cần gấp.

Đương nhiên, phòng thí nghiệm của cô cũng dừng . Mỗi tuần cô đều dành chút thời gian để lập kế hoạch và giảng dạy tại chỗ, để các thành viên trong nhóm thí nghiệm theo kế hoạch.

Cô thật sự bận, bận tối mắt tối mũi.

“Được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-421.html.]

“Có cả ô mai nữa thì mang về cho em, em ăn.”

Nghe giọng cô, Tề Thiệu bỗng nhiên nóng lòng về nhà, bay về ngay trong đêm: “Ừ, sẽ đóng gói thêm một bàn điểm tâm sáng, chúng cùng ăn.”

Cố Vân Khê khẽ hỏi: “Anh ăn tối ?”

“Chưa, em bên cạnh, ăn thấy ngon.”

Từ khi kết hôn, Cố Vân Khê phát hiện Tề Thiệu đặc biệt dính , còn thích nũng với cô, hình tượng nam thần cao lãnh ban đầu còn sót chút nào.

“Đừng nhõng nhẽo nữa, ăn cơm . Nếu mà gầy là em giận đấy.”

Cúp điện thoại, Cố Vân Khê đồ ăn bàn, bỗng nhiên thấy trống vắng. Một ăn cơm đúng là chút cô đơn. Ừm, cô cũng nhớ .

Cô cố ý khoanh tròn một vòng tờ lịch, mai về sớm một chút để ăn tối cùng chồng.

Chiều tối hôm , cô thu dọn đồ đạc về nhà. Vừa cửa thấy một đàn ông - Hoắc Vân Sơn.

“Anh họ, rảnh rỗi qua đây ?”

Vẻ mặt Hoắc Vân Sơn chút kỳ lạ: “Em còn nhớ Cố Như ?”

Cố Vân Khê sững một chút, não vận hành cực nhanh: “Tất nhiên. Cố Như là con gái của nhà thứ hai nhà họ Cố. Không ngứa mắt em ở điểm nào mà đây gây khó dễ cho em. Sau dính vụ án đầu rắn, ném đến một thôn núi nhỏ. Sao ?”

Nhìn như một câu đơn giản, nhưng cô rõ ràng ngọn ngành, bao gồm cả ân oán giữa hai .

“Hiện giờ cô đang ở trong tay chúng .” Hoắc Vân Sơn cô chăm chú, những điều họ đều tra . “Cô gặp em.”

Thật , Cố Vân Khê trốn khỏi thành phố núi nhỏ đó nhưng , cô cũng lười tra. Cố Như sớm còn là mối đe dọa với cô nữa.

“Chậc chậc, cứ như con gián đập mãi c.h.ế.t ? Lần gây chuyện trời ơi đất hỡi gì nữa?”

Hoắc Vân Sơn im lặng một lát, bỗng ném một quả bom: “Cô , cô trùng sinh.”

Cố Vân Khê: …???

nhịn buột miệng: “Ý là sống một nữa đó hả? Đầu óc cô vấn đề ?”

Trùng sinh? Cô định gì đây? Bất chấp tất cả ?

Hoắc Vân Sơn khẽ mím môi: “Cô còn em cũng .”

Thư Sách

“Phụt ha ha.” Cố Vân Khê vui vẻ, sai bét . “Thà em là ngoài hành tinh lái phi thuyền vũ trụ còn hơn. Em thích cái thiết lập ngầu lòi đó hơn.”

Khóe miệng Hoắc Vân Sơn giật giật, rốt cuộc là cô vô tâm vô phế ? “Em gặp cô ?”

Cố Vân Khê nghiêm túc suy nghĩ: “Gặp . Em xem cô bịa chuyện thế nào, mang đến cho em linh cảm mới.”

Tại một căn cứ bí mật nào đó ở Kinh thành. Cố Vân Khê trong xe, chỉ liếc mắt qua một cái thôi.

Đến nơi, Hoắc Vân Sơn dẫn đường phía , Cố Vân Khê giữ im lặng suốt quãng đường.

Bỗng nhiên, cô sững : “Ủa, Tề Tĩnh ?”

Hoắc Vân Sơn về bóng phía : “ . Cố Như chỉ đích danh gặp . Nếu gặp thì nhất quyết gì cả.”

 

 

 

 

 

 

 

Loading...