“Lần Cố Vân Khê đoán sai , George tới Hong Kong, ha ha ha.”
Hắn càng càng hăng, cầm di động lên định bấm : “Hay là nên gọi điện giễu cợt cô vài câu nhỉ?”
Tằng Mặc Ngữ giật lấy di động của , trợn mắt: “Ngu ngốc.”
“ ngu chỗ nào?” Thiếu gia Trịnh chút vui. Bản lĩnh kinh doanh của ai mà khen? Hắn xem là thành công nhất trong đám "phú tam đại" .
Tằng Mặc Ngữ thở dài một : “Người đến .”
Tất cả đều sững sờ: “Gì? Khi nào?”
Nhà Tằng Mặc Ngữ về tài chính nên nhiều thông tin hơn thường.
“Từ giữa tháng 7 đến cuối tháng 8, khởi xướng ba đợt tấn công . Mấy thấy thị trường chứng khoán chao đảo dữ dội ?”
Thiếu gia Lý nhịn : “À, đó là do ảnh hưởng từ cơn bão tài chính Đông Nam Á và tin đồn đồng đô la Hong Kong mất giá ?”
“Không .” Tằng Mặc Ngữ ung dung nhấp ly rượu vang đỏ: “Là bọn họ vay một lượng lớn đô la Hong Kong, bán khống, tung tin đồn bán tháo, ép chính phủ (ZF) tăng lãi suất. Chỉ Hằng Sinh (đát sinh) lên xuống thất thường chính là do họ giở trò.” (Chú 1)
“ cuối cùng vẫn bùng nổ , là do Tề Thiệu dập tắt. Anh còn khiến đối phương tổn thất t.h.ả.m trọng.” Tề Thiệu hung hăng c.ắ.n một miếng thịt từ đám đầu cơ đó, kiếm đậm một phen.
“Cái gì?” Mọi .
“Trong lúc các , họ giao thủ qua ba .” Tằng Mặc Ngữ vô cùng khâm phục: “Tháng 7 Tề Thiệu ở Hong Kong, mật đàm với các bậc cha chú của chúng nhiều , các ?”
“Có ai cho .” Thiếu gia Lý than thở. Tuy công ty nhà , nhưng các em họ cũng , là đối thủ cạnh tranh.
Tằng Mặc Ngữ thương hại : “Thôi , các đủ tầm.”
Câu đ.â.m trúng tim đen. Thiếu gia Lý ôm ngực, đúng là bạn bè "".
Thiếu gia Trịnh nhướng mày: “Nếu Tề Thiệu chống lưng thì còn gì lo? Mai sẽ mua thêm cổ phiếu nhà mới .”
“Ba chỉ là thăm dò điểm mấu chốt của chính phủ Hong Kong thôi, quy mô lớn, thì khó .” Tằng Mặc Ngữ thản nhiên : “George trong tay 7 nghìn tỷ đô la, hạ gục một quốc gia khó. Chờ bọn họ nuốt sạch từng nước Đông Nam Á, là thể tập trung lực lượng đối phó chúng .”
Mọi : …
“Tề Thiệu lợi hại lắm mà? Kêu tới .”
“Anh là , thần.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-4200.html.]
Lúc , mà họ đang bàn tán cũng ở Hong Kong, nhưng tham gia bất kỳ bữa tiệc nào. Anh đang triệu tập tất cả các giám đốc quỹ của tụ họp tại đây.
Tề Thiệu ở ghế chủ tọa, vẻ mặt thản nhiên: “Jamie, giới thiệu cho tình hình của nước H (Hàn Quốc).”
Jamie lên, là phụ trách điều tra: “Vâng. Quốc gia vì một chính sách đặc thù, các tập đoàn thương mại lớn đều điên cuồng vay nợ để mở rộng sản xuất. Chính phủ bảo lãnh các khoản nợ, mà tiền thì vay từ nước R (Nhật) và nước M (Mỹ). Nói cách khác, hai nước là chủ nợ.”
“Khủng hoảng tài chính nổ , vốn liếng tháo chạy, chuỗi tài chính đứt gãy, các doanh nghiệp đồng loạt đóng cửa, chủ nợ liền bắt đầu đòi nợ. Bọn họ chống đỡ nổi.”
Một giám đốc quỹ bỗng nhiên hiểu , hưng phấn đến hai mắt sáng rực: “Họ vay bao nhiêu?”
Trong thế giới tài chính, tư bản là hết, đúng sai. Nhìn thấy các đồng nghiệp khác hoành hành ở Đông Nam Á, kiếm đầy bồn đầy bát, bọn họ cũng ghen tị c.h.ế.t. Khổ nỗi, Sếp cho họ tham gia. Bây giờ, cuối cùng cũng sắp hành động, ai nấy đều vô cùng hưng phấn.
Thư Sách
“Hơn một trăm tỷ đô la, mà dự trữ ngoại hối của họ chỉ 40-50 tỷ. Có một hụt 50 tỷ. Vì , họ thể vay tiền từ Quỹ Tiền tệ Quốc tế. Tổ chức đưa những điều kiện vô cùng hà khắc, nên nước H đang do dự.”
“Sếp, đây là cơ hội tuyệt vời, chúng thể bỏ lỡ.”
“ ‘giành ăn từ miệng cọp’ sẽ đắc tội với nước M.”
“Cũng đầu, quen tay .”
Mọi khóe miệng co giật, một gã nước ngoài mà cũng loạn dùng thành ngữ.
Daisy mắt sáng rực Tề Thiệu, chiến ý sục sôi: “Sếp, định thế nào?”
Tác giả chuyện :
Chương 199
Kinh tế nước H vốn dĩ sụp đổ, nhưng đây là t.h.ả.m nhất, thị trường chứng khoán vẫn liên tục thủng đáy. Nhà đầu tư cho rằng thể bắt đáy, nhưng sự thật cho họ , đây chỉ là ảo giác. Giá cứ thấp thấp hơn, rớt xuống điểm thấp nhất lịch sử.
George rốt cuộc yên: “Tề Thiệu, hợp tác ? Sao chạy tới giành thành quả thắng lợi với ? Không chỉ nước H, cả nước R, các nước Đông Nam Á đều giành!”
Mẹ kiếp, lừa . Tề Thiệu lặng lẽ tham gia từ , đục nước béo cò, thu hoạch thành quả của . Cái gọi là mát ăn bát vàng!
Tề Thiệu thản nhiên : “Mọi thứ tùy tâm, thì lấy thôi.”
George bực bội, dù gì cũng là nhân vật uy tín. “Cậu chơi theo quy tắc.”
Hắn tốn tâm tốn sức tổ chức các cuộc tấn công, Tề Thiệu đợi đến lúc sắp thu hoạch mới nhảy , tay nhanh tàn nhẫn, chịu nổi?
Tề Thiệu bật : “Ông quy tắc với ? lầm chứ? Lúc ông cướp bóc nước khác, ông giảng đạo lý với họ ?”
Giảng đạo lý với cường đạo mới là nực .
“Cậu…” George uất ức thôi, nhưng gì Tề Thiệu. Vốn liếng của nhiều bằng , nhưng cách hành động đặc biệt tàn nhẫn, giỏi tung đòn bất ngờ, sơ sẩy một chút là trúng chiêu.
Tề Thiệu nhấp , vẻ mặt lạnh nhạt: “Đương nhiên, cũng là thể thương lượng.”
George giật : “Rốt cuộc gì?”
Khóe miệng Tề Thiệu cong lên: “Cổ phần của mấy tập đoàn lớn ở nước H.”
George bất ngờ, thứ ? “Hèn gì cứ nhè mấy công ty đó mà tay. mà, Quỹ Tiền tệ Quốc tế nhắm trúng , đây là giành ăn từ miệng cọp.”
Hắn vẻ như là cường đạo một cách hiển nhiên, khiến Tề Thiệu cực kỳ khinh thường. Miệng thì cho sạch, chứ ngầm thì và tổ chức cấu kết bậy.
“Vậy , chúng chơi tiếp.”