Tề Thiệu nhíu mày, khiến lòng hiểu thắt . “Nghiêm túc như , rốt cuộc là chuyện gì?”
Tề Thiệu suy nghĩ một lát thẳng: “Mọi George chứ?”
“Đương nhiên, ông là trùm tài chính khét tiếng mà. Ông ?”
Tề Thiệu thản nhiên tung một tin chấn động: “Ông đang nhắm Đông Nam Á.”
Tiếng hít hà vang lên, sắc mặt tất cả đều đổi.
Con cháu nhà họ Trịnh dám tin: “Không lẽ… cũng nhắm Hong Kong?”
là một cái tên khiến biến sắc.
Tề Thiệu mân mê bàn tay nhỏ của vợ, thản nhiên : “Hong Kong là trung tâm tài chính thế giới, các vị nghĩ ông sẽ bỏ qua ?”
“Nếu đoán lầm, ông khả năng sẽ ‘ tay’ với Thái Lan , đó mới từng bước nuốt chửng xung quanh. Hong Kong cũng trong kế hoạch của ông .”
“Một cuộc khủng hoảng tài chính sắp càn quét khắp Đông Nam Á, các vị nên sớm chuẩn .”
“Ầm ầm ầm”, cả phòng họp như nổ tung.
Đổng Tân Ích nín thở hỏi: “Đây là dự đoán của ?”
Tề Thiệu khẽ lắc đầu: “Đây là dự đoán của vợ từ mấy năm .”
Mọi sững sờ một chút, trái tim đang treo lơ lửng cũng hạ xuống. Còn mấy năm nữa cơ , mà chuẩn . “Cô học tài chính, thì gì chứ…”
Lớp con cháu thì đa phần đều thấy thành tích thực sự của Tề Thiệu, còn Cố Vân Khê chỉ là trong giới học thuật. Cho dù bán một trang web thì cũng gây chấn động lớn cho họ.
Dù , ai cũng nhà to nghiệp lớn, tầm mắt đều cao.
Vì , họ kính trọng Tề Thiệu hơn, còn tôn trọng Cố Vân Khê chỉ vì cô là "bà Tề". Đây là hai việc khác . Một là độc lập, một là phụ thuộc.
Tề Thiệu liếc mắt là thấu tâm tư của họ, trong lòng vui. “Cách đây lâu, George liên hệ , liên thủ ‘đánh’ Đông Nam Á, nhưng từ chối.”
Mọi : …
Trời ạ, còn chuyện như ?
Vậy bây giờ? Gia nghiệp của đều ở Hong Kong, vinh cùng vinh, tổn cùng tổn.
Ông Đổng khỏi sốt ruột: “Tề Thiệu, thật chứ?”
Tề Thiệu thản nhiên hỏi : “ bao giờ dối ? Chuyện đừng truyền ngoài, ảnh hưởng lớn.”
Thư Sách
“Đương nhiên, đương nhiên.” Ông Đổng lập tức đồng ý. “ đảm bảo, những đây đều sẽ ngậm chặt miệng.”
Mọi rối rít gật đầu. Đây là quy tắc ngầm, nếu bạn tiết lộ bí mật, sẽ ai "chơi" cùng bạn nữa, và bạn sẽ loại khỏi vòng tròn .
Tề Thiệu gật đầu, bỗng nhiên : “Vợ tuy học tài chính, nhưng 15 tuổi cô buôn bán công trái phiếu kiếm trăm vạn, 16 tuổi chơi chứng khoán kiếm ngàn vạn, 18 tuổi dựa việc thu mua cổ phiếu và giấy chứng nhận mua hàng mà kiếm cả trăm triệu. Mỗi một tay đều vô cùng chuẩn xác, trong khi vốn ban đầu chỉ vài ngàn đồng.”
Anh tủm tỉm về phía nhóm "phú tam đại": “Không các vị đây, lúc 15 tuổi kiếm bao nhiêu tiền?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-4155.html.]
Tất cả đều trợn tròn mắt, lợi hại đến ?
Ông Đổng kinh ngạc: “Tiểu Khê, ông cháu còn quá khứ huy hoàng như , cháu bao giờ nhắc tới?”
“Chuyện gì đáng ?” Cố Vân Khê điềm đạm nhấp . “Ấn tượng sâu nhất của cháu về tuổi 15 là nhảy lớp từ cấp ba lên thẳng đại học, tiết kiệm mấy năm trời.”
Tề Thiệu vẻ mặt đầy kiêu ngạo: “Ừm, cũng thành chương trình đại học trong một năm, ngoài chuyên ngành điện tử, còn học thêm ngành máy tính và vật lý.”
Trời ạ, đây đúng là "học bá biến thái" mà.
Vẫn hết, Tề Thiệu còn khoe tiếp: “À, trong thời gian đó, chúng còn hợp tác phát triển phần mềm Tất Thắng, cũng kiếm vài chục triệu USD.”
Nhóm "phú tam đại" sắp phát điên , còn để khác sống cơ chứ? Không thấy mấy ông lớn họ bằng ánh mắt sai sai ? Tràn ngập ghen tị, còn mang theo một tia chán ghét. Ừm, là chê con cháu nhà đủ ưu tú. Cảm giác như sắp một trận "đòn yêu" đang chờ họ.
Cố Vân Khê nhịn , đang khoe vợ lộ liễu ? Đàn ông kết hôn đều như ? Thôi , cô sẽ phối hợp một chút.
“Lúc đó chúng mới quen nhỉ, quen thế nào nhỉ?”
Tề Thiệu đưa cho cô miếng cam bóc sẵn: “Em quên ? Ở chợ đồ cũ em mua mô-tơ điện để cải tạo xe ba gác.”
Được nhắc, nhiều chuyện cũ ùa về, Cố Vân Khê cong cong mi mắt: “ , em quên, chỉ là nhất thời nhớ .”
Tề Thiệu bỗng nhiên một câu: “Hai đ.á.n.h một, đ.á.n.h cho nó cũng nhận , sợ gì chứ?”
Cố Vân Khê thấy quen tai, suy nghĩ kỹ bật : “Phụt ha ha, ngay cả câu cũng nhớ ?”
Lúc đó, Tề Thiệu rủ cô lấy mô-tơ, cả cô chút lo lắng, sợ là . Giờ nghĩ , thấy thật thú vị.
Tề Thiệu ánh mắt tràn ngập yêu thương: “Vì lúc đó em đáng yêu quá. Em nhỏ con, gầy đến mức gió thổi cũng bay, mà dám chuyện như .”
Màn "phát cơm chó" bay đầy trời, tỏ vẻ ăn no căng, cặp vợ chồng mới cưới cũng ngọt ngào quá .
“Khụ khụ.” Tằng Mặc Ngữ xem tiếp nữa, nhịn cắt ngang: “Cái đó, chúng nên bàn bạc xem thế nào để đối phó với việc George đang nhắm tới ?”
“Ngài Tề Thiệu hẳn là kinh nghiệm, thể giúp chúng nghĩ cách ?”
Tề Thiệu về phía vợ : “Chuyện hỏi vợ . Hai cuộc chiến nhắm đồng Yên Nhật và đồng Bảng Anh , cô đều là lên kế hoạch.”
“Những gì chúng đang chơi hiện giờ, đều là thứ cô chơi chán .”
Cho nên, lấy tư cách gì mà xem cô là vật phụ thuộc? Những ai ưu tú bằng Tiểu Khê nhà !
Mọi : …
“Cô thật sự từng học về tài chính?”
“Chưa.” Cố Vân Khê thản nhiên : “Trước 18 tuổi, còn chút hứng thú với việc kiếm tiền, nên dành một phần mười thời gian cho nó. Sau 18 tuổi thì còn hứng thú nữa.”
Ý là, cô chỉ dùng một phần mười thời gian kiếm khối tài sản mà thường thể tưởng tượng nổi.
Trong giây lát, cả phòng họp chìm im lặng.
Cô là nhân vật hàng đầu trải dài cả giới học thuật lẫn giới tài chính, dù ở giới nào, cô cũng là ưu tú nhất.