Gay go thật, vượt quá mười bàn .
Cố Vân Khê suy nghĩ một lát: “Chị Triệu, chị cách nào ?”
“ gọi điện thoại thử.”
Chỉ một lát , chị , rằng điều món ăn cho mười bàn từ một nơi khác đến.
Cố Hải Triều thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, chuyện diễn suôn sẻ, còn ai nhảy gây rối nữa.
Dưới sự chứng kiến của , Cố Vân Khê và Tề Thiệu thành nghi thức kết hôn, trao tín vật và lời thề.
Tề Thiệu đeo nhẫn tay Cố Vân Khê, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác vững chãi, như thể thứ cuối cùng an bài.
Từ nay về , sẽ còn ai thể chia cắt họ. Sống c.h.ế.t đều ở bên .
Cố Vân Khê mỉm , mi mắt cong cong, đáy lòng lan một tia ngọt ngào.
“Hỉ kim nhật xích thằng hệ định, châu liên bích hợp. Bặc tha niên bạch đầu vĩnh giai, quế lan phức hinh.” (Chú 1). Buổi lễ kết thúc.
Cố Vân Khê phòng nghỉ, một loạt lễ phục mới mà đau đầu, quần áo nhiều quá.
“Tiểu Khê, em bộ nào?”
Cố Vân Khê nghĩ nghĩ: “Đổi bộ váy cưới , em chụp ảnh.”
Vậy cũng .
Cố Vân Khê một bộ váy cưới trắng tinh, chuyên viên trang điểm tháo búi tóc cũ, đổi sang kiểu tóc mới phù hợp hơn.
Cố Vân Khê Thi Vân Vân, cô lập tức mở hòm sắt mang theo bên , lấy một chiếc vương miện kim cương nhỏ nhắn, lấp lánh rực rỡ.
Thư Sách
“Phải phối hợp với chiếc vương miện nhỏ .”
Chuyên viên trang điểm mà sững sờ: “Cái … là thật ?”
Cố Vân Khê mỉm , đây là quà cưới Tề Thiệu tặng cô, một bộ trang sức đặt riêng từ đại sư. Chiếc vương miện là một trong đó.
“Cốc cốc.” Tiếng gõ cửa vang lên, chị Triệu mở cửa.
Là tiểu thư Jennifer. “ đến xem cần giúp gì .”
Cố Vân Khê đầu cô : “Bên ngoài đang đãi tiệc, cô ăn?”
“ ăn no .” Jennifer bỗng nhiên : “Cô Cố, nhà chúng mấy đứa trẻ đến Trung Quốc tu nghiệp, hy vọng cô thể giúp đỡ giới thiệu.”
Giới thiệu? Cố Vân Khê nhướng mày, cô gì? “Không nha, trừ phi…”
(Tịch Vân đang dùng tên giả để ở Viện Khoa học Quân sự, còn Cố Vân Khê thì giảng dạy ở khoa Máy tính của Đại học Hoa Thanh, một tuần chỉ một buổi sáng.)
Cô nghĩ Jennifer hứng thú với công việc giảng dạy của .
Giọng Jennifer cao lên mấy độ: “Trừ phi cái gì?”
“Quyên tiền.” Ánh mắt Cố Vân Khê đen láy, đầy vẻ thông tuệ: “Mười triệu gọi là phí ‘lót nền’, ở nước ngoài cũng quy tắc mà. khuyên cô đừng tiêu tiền, đáng .”
Lời lẽ dở đều cô hết. Jennifer trợn tròn mắt, đây là cướp tiền ? “ từng Trung Quốc quy tắc như .”
Người nước ngoài bình thường sẽ chọn đào tạo sâu ở các trường đại học Trung Quốc, trừ phi lý do đặc biệt. Trường danh tiếng ở nước ngoài hơn ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-4123.html.]
Cố Vân Khê thản nhiên hỏi : “Là cô hiểu Trung Quốc? Hay là hiểu?”
Jennifer im lặng: “ sẽ cân nhắc.”
Chờ cô , Cố Vân Khê liền dặn dò: “Báo cho Hoắc Vân Sơn một tiếng, bảo để mắt đến mấy .”
“Vâng.”
Cả buổi lễ, Cố Vân Khê ba bộ quần áo, mệt đến rã rời, còn hai bộ nữa cô nhất quyết chịu .
Mặc cho Tề Thiệu dỗ dành thế nào, cô cũng chịu. “Anh thật sự chụp thì hôm nào đó chúng tìm thời gian chụp .”
Tề Thiệu vợ xinh tuyệt trần, lòng xốn xang: “Anh là , thể thường xuyên xem, cũng thể cho các con xem.”
“Các con?” Cố Vân Khê lườm một cái: “Đã , em chỉ sinh một đứa thôi.”
“Anh , em sinh , sẽ lo hết.” Tề Thiệu từ phía ôm lấy cô, hít hà mùi hương thoang thoảng cô, chút mê mẩn. “Em chỉ cần sinh là .”
Cố Vân Khê chấp niệm gì với việc sinh con, nhưng Tề Thiệu thích trẻ con, thì sinh một đứa .
“Trước đây em nhận là thích trẻ con?”
“Anh thích trẻ con, mà là thích con do em sinh cho .” Tề Thiệu tưởng tượng đến một nhóc con giống hệt Cố Vân Khê, trái tim liền mềm nhũn.
“Anh…”
“Tiểu Khê, Tiểu Khê.” Bên ngoài gọi, “Ông Hoắc sắp về, mau tiễn khách.”
Cố Vân Khê vội đẩy : “Em tới ngay.”
Một ngày kết thúc, Cố Vân Khê mệt lử, bẹp giường. Kết hôn mệt quá, may mà cô chỉ định kết hôn một .
Tề Thiệu cô lẩm bẩm mà dở dở : “Vậy, còn mở quà ?”
“Mở chứ.” Vừa , Cố Vân Khê lập tức gượng dậy: “Em xem quà cưới lãnh đạo tặng.”
Lãnh đạo hôm nay thể đích đến, cố ý nhờ mang quà mừng tới. Đó là một bức thư pháp: “Lương duyên từ túc đính, giai ngẫu tự thiên thành.” (Lương duyên xưa định, đôi tự trời thành.)
Và một cặp đồng hồ đeo tay.
“Chữ thật.”
Đã mở một món, Cố Vân Khê liền hứng thú, về phía đống quà chất thành núi nhỏ.
Cô ghi rõ thiệp mời là nhận tiền mừng. Kết quả là đều mang quà đến.
Nhỏ thì bút máy, văn phòng tứ bảo, khăn quàng, găng tay len, lớn thì đồ điện gia dụng, thiếu thứ gì.
Nhóm Hong Kong thì tặng trang sức, như thể bàn , tặng đủ một bộ trang sức ngọc bích.
Tề Thiệu lật tới một món quà, khỏi kỹ: “Ủa, hai chiếc điện thoại di động đôi quá, là ai tặng ? Sao ghi tên?”
“Chắc là Jennifer tặng.” Cố Vân Khê giật , lập tức lấy dụng cụ gõ gõ, kiểm tra.
Quả nhiên, bên trong tìm thấy một con chip lén.
Cô chính là dân chuyên trong lĩnh vực , từng tự tay máy lén, mấy thủ đoạn thể qua mắt cô.
Sắc mặt Tề Thiệu đổi mấy . Anh lập tức liệt kê danh sách những vị khách cùng Jennifer, tìm quà của họ.
Mở kiểm tra, tất cả đều gắn máy lén.
Hơn nữa, những món quà đều là vật dụng sinh hoạt tinh xảo, hữu ích, đặt theo sở thích của Cố Vân Khê.