Xuyên Thành Em Gái Học Bá Trong Văn Niên Đại - Chương 392:392

Cập nhật lúc: 2025-11-10 02:31:37
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AsVul7anR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

 

 

 

 

"Được ạ." Cố Vân Khê đồng ý ngay.

Ông Tô vui mừng khôn xiết: "Tốt quá , cảm ơn giáo sư XI."

(Ai giỏi thì thầy, ông gọi tự nhiên.)

Cố Vân Khê đơ , một lão giả đức cao vọng trọng gọi là "giáo sư XI" khiến cô thấy ngượng ngùng vô cùng: "Bí danh cứ kỳ kỳ đó, đừng gọi , cháu dám nhận ạ. Cháu chỉ là một bình thường thôi."

Vị lãnh đạo suy nghĩ : "Vậy... gọi là Tịch Vân . Tịch trong 'chủ tịch', Vân trong 'mây trắng'. Mọi cứ gọi cô là Tiểu Tịch là . Con bé còn trẻ, các vị chiếu cố nhiều hơn."

(Đây chính là đảo ngược hai chữ "Vân Khê", cũng .)

Cô ở bên ngoài dùng tên thật, ở đơn vị dùng bí danh, vấn đề gì.

thủ tục nhập chức ngay tại chỗ, ký nhiều thỏa thuận. Cô chỉ lo ký tên chứ thèm kỹ nội dung, dù cũng sẽ "gài".

Cô hẹn lịch lên lớp với ông Tô, đó mới cáo từ về.

Thư Sách

Tề Thiệu chờ cô cả buổi trời. "Thuận lợi em?"

"Rất thuận lợi, công việc của em giải quyết xong." Cố Vân Khê lấy thẻ công tác , kể sơ qua chuyện, hỏi: "Chúng nên tính xem ."

Đơn vị phân nhà công vụ, nhưng cô ở.

Tề Thiệu thẻ công tác, đây là đơn vị nghiên cứu quân đội. Anh nghiên cứu qua vị trí của nơi đó: "Em ?"

Cố Vân Khê cũng mấy căn nhà ở Kinh Thành: "Căn tứ hợp viện tam tiến xa đơn vị, lái xe cũng mất một giờ."

"Mảnh đất ở Trung Quan Thôn thì gần hơn, nhưng còn xây dựng."

Tề Thiệu nhắc: "Chúng còn căn tứ hợp viện ngũ tiến mà? Lái xe nửa tiếng là tới."

Cố Vân Khê lườm : "To quá, hai chúng hợp ?"

"Hợp chứ." Tề Thiệu ôm cô, nhẹ giọng vạch kế hoạch: "Người của ở lớp sân thứ nhất, của em ở lớp thứ hai, chúng ở lớp thứ ba. Lớp thứ tư cho con của chúng , lớp thứ năm phòng cho khách, nhà đến thì ở đó."

(Đầu bếp, tài xế, bảo mẫu, vệ sĩ, trợ lý... chỉ riêng những chiếm hết hai lớp sân .)

Cố Vân Khê: "..."

"Lớp sân thứ ba chúng cũng dùng hết."

"Gian chính phòng phòng ngủ và phòng sinh hoạt, phòng phía đông thư phòng và văn phòng, phòng phía tây phòng thí nghiệm cho em." Tề Thiệu phân chia xong xuôi, vô cùng hợp lý.

Cố Vân Khê bình tĩnh : "Anh tính toán lâu ?"

"Ừm, tưởng tượng cảnh ." Tề Thiệu mặt mày hớn hở. "Cứ quyết định , cho trang hoàng, dọn dẹp."

Anh bỗng nghiêm mặt: "Tiểu Khê, chúng đăng ký kết hôn ."

Cố Vân Khê sững sờ: "Bây giờ á?"

" ! Chờ nhà hai bên đến chúng chuẩn hôn lễ ." Tề Thiệu vờ như trấn tĩnh, nhưng cơ thể khẽ run bán suy nghĩ thật của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-392392.html.]

Cố Vân Khê đưa tay xoa mặt , mím môi: "Anh còn cầu hôn em."

Tề Thiệu lập tức dậy, quỳ một gối xuống, kéo sợi dây chuyền cổ, khẽ vuốt một cái, hai chiếc nhẫn đôi y hệt trượt .

Anh cầm lấy chiếc nhẫn mảnh hơn: "Cô Cố Vân Khê, xin em hãy gả cho . Sau em một, tuyệt đối hai; em bảo đông, tuyệt đối tây, cả đời lời em."

Cố Vân Khê buồn , trò gì ? "Nhẫn mua khi nào ?"

Tề Thiệu giơ cao chiếc nhẫn: "Anh mua sinh nhật 18 tuổi của em. Lúc đó cưới em , nhẫn cưới đều chuẩn xong. Mặt trong khắc tên của chúng ."

(Không hổ là "cuồng ma kết hôn", đủ tuổi thành niên nghĩ đến chuyện cưới xin.)

Cố Vân Khê tâm trạng chút phức tạp. Kiếp theo chủ nghĩa độc , chỉ là gặp phù hợp nên cứ kéo dài mãi. Giờ đây, cô mới 22 tuổi sắp kết hôn?

" vẫn luôn cầu hôn."

Tề Thiệu thành thật: "Anh tạo áp lực cho em."

(Anh luôn đặt nhu cầu của cô lên hàng đầu.)

Cố Vân Khê cúi đầu hồi lâu, đến mức thấy hoảng.

"Tiểu Khê, gặp em là kỳ tích nhất đời của . Anh hy vọng kỳ tích sẽ kéo dài cả đời, chúng cùng già , cùng bạc đầu. 'Sống chung chăn, c·hết chung mộ'. Tiểu Khê, gả cho nhé."

Hốc mắt Cố Vân Khê ươn ướt, bao nhiêu chuyện cũ ùa về. Cô đưa tay : "Đeo nhẫn cho em ."

Niềm vui sướng ập đến như thủy triều. Tề Thiệu run rẩy đeo nhẫn ngón áp út của cô, reo lên một tiếng bật dậy ôm chầm lấy cô: "Tiểu Khê, vui quá!"

...

"Tiểu Khê, hai đứa định kết hôn thật ?"

Lúc Hoắc Vân Sơn nhận tin chạy tới, họ cửa Cục Dân chính. "Ngay bây giờ?"

Cố Vân Khê vô cùng vui vẻ vẫy tay với : "Vâng, đến đúng lúc lắm, nhân chứng cho tụi em luôn ."

Hoắc Vân Sơn vẻ mặt phức tạp: "Em... nộp đơn báo cáo (kết hôn) ?"

Cố Vân Khê nghi ngờ tai vấn đề: "Hả? Báo cáo gì ạ?"

Hoắc Vân Sơn nhịn thở dài: "Quân nhân kết hôn đều nộp đơn báo cáo."

Cố Vân Khê: "..."

Giọng Tề Thiệu yếu hẳn , mặt lộ vẻ kinh ngạc: "Tiểu Khê, em..."

Hai , đều bỏ sót một chi tiết. Đơn vị cô là cấp Phó Đại quân khu, bộ nhân viên đều là quân nhân. Cô cũng là một quân nhân "mới lò"!

"Lần đầu, em kinh nghiệm." Cố Vân Khê hổ chịu , lúc đó cô chỉ lo ký tên, thèm nội dung. "Vậy giờ ?"

Hoắc Vân Sơn , , chút bất đắc dĩ: "Em suy nghĩ kỹ ? Thật sự gả cho nó ?"

"Em nghĩ kỹ , bốc đồng ." Cố Vân Khê vốn là lý trí và tỉnh táo, thể khiến cô đồng ý bước hôn nhân, ắt hẳn là vì thật sự thích.

Ở bên nhiều năm, lâu ngày sinh tình, ở bên thoải mái, bao giờ lo lắng sẽ tổn thương . Đã yêu , "tam quan" (quan điểm sống) hợp, thế là đủ .

 

 

 

 

 

 

 

Loading...