Xuyên Thành Em Gái Học Bá Trong Văn Niên Đại - Chương 387:387

Cập nhật lúc: 2025-11-09 15:30:32
Lượt xem: 72

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

 

 

 

"Con mấy trăm năm , con cháu chúng hiểu lầm rằng y học cổ truyền là do nước ngoài phát minh."

Nghe cô , sắc mặt ông Hoắc càng lúc càng nặng nề. Lẽ nào lịch sử văn hóa xán lạn mấy ngàn năm của đất nước để khác trộm mất ?

Không , tuyệt đối .

"Tiểu Khê, con đúng lắm. Chúng bảo vệ bảo bối của nhà . Con yêu cầu gì cứ tìm ông."

Hoắc Vân Sơn nhịn , xen : "Ông ơi, em còn việc quan trọng hơn ."

"Chuyện ..." Ông Hoắc chần chừ. Cố Vân Khê là hạt giống để nghiên cứu khoa học, thể chậm trễ. "Hay là, để chị em con tiếp quản mảng ?"

Cố Vân Khê nhẩm tính. Anh cả lo việc kinh doanh của gia đình, chị hai đang khởi nghiệp, ba... chờ về nước cũng sẽ bận rộn ngay. Thật sự ai thích hợp.

Thấy Cố Vân Khê khó xử, Tề Thiệu chủ động lên tiếng: "Để cho."

"Anh lo xuể ?"

"Anh chỉ cần phụ trách giám sát là , còn công việc cụ thể..." Tề Thiệu về phía ông Hoắc, mỉm : "Ông Hoắc, trong nhà ông nào thích hợp ? Hay là tìm một để rèn luyện."

Ông Hoắc giật : "Để ông suy nghĩ kỹ ."

Tiễn ông Hoắc , Cố Vân Khê mệt mỏi dài sô pha nghỉ. Tề Thiệu nhịn hỏi: "Lãnh đạo ? Có họ sắp xếp công việc cho em ? Em sẽ đến ?"

Cố Vân Khê kể sơ qua chuyện, mặt Tề Thiệu tái . "Lãnh đạo thật sự ? Anh thấy tiền kiếm đủ , bây giờ 'rửa tay gác kiếm' cũng . Cả đời lo ăn uống, tiền nhiều hơn nữa cũng chỉ là con , ý nghĩa gì."

Anh xuất giàu , từ nhỏ thiếu tiền nên tham vọng về tiền bạc cũng mãnh liệt. Dù , cũng quyết bám theo Tiểu Khê, cô ở , ở đó. Vợ chồng mà sống xa lâu dài là .

Cố Vân Khê giật giật khóe môi: "Anh tuyệt đối đừng mấy lời ngoài, phù hợp với 'lý tưởng chung' của thời đại. Hai chúng mà 'khác ' quá là sẽ mắng đấy. Cứ từ từ thương lượng . Em đoán là, chẳng bao lâu nữa họ cũng sẽ gặp thôi."

"Gặp gì? Anh chỉ là một thường dân thôi mà." Tề Thiệu ngạc nhiên.

Cố Vân Khê xoa trán. Sao học cô thế? "Anh 'càn quét' thị trường tài chính, danh tiếng sớm lẫy lừng. Mà thị trường tài chính trong nước hiện tại còn đủ 'trưởng thành'..."

Cô lắc đầu, nuốt những lời hết. Có những chuyện đến lượt cô .

Tề Thiệu cũng bình luận về hệ thống tài chính trong nước. Ngay cả thị trường giao dịch cổ phiếu cũng mới mở vài năm , vẫn đang trong giai đoạn "dò đá qua sông", giống như nước ngoài hệ thống thiện mấy trăm năm.

Cô đoán quả sai. Chiều hôm , Tề Thiệu "mời " .

Trước khi , Cố Vân Khê dặn dò: "Đừng căng thẳng, đó là một vị lãnh đạo thấu tình đạt lý. Cứ thẳng thắn, ông sẽ thích, nhưng cũng chừng mực. Mấy cái kiểu 'khoe khoang khiêm tốn' (Versailles) thì đừng đấy."

Tề Thiệu xoa mặt cô, : "Đừng lo, về ngay. Tối chúng cùng ăn bún qua cầu Vân Nam."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-387387.html.]

Anh ý định dấn chính trường, cũng phát triển ở nước ngoài, chỉ về kế thừa gia nghiệp. Vì , cũng e dè.

, liệu như ý ? Tương lai là thể đoán , thứ đều khả năng.

"Chào Ngài." Tề Thiệu chào một cách thoải mái, tâm lý vững vàng.

Vị lãnh đạo nhiệt tình mời , hỏi thăm: "Tề Thiệu , sớm tên . Cậu và Tiểu Khê cùng lớn lên, ?"

Sự thật đúng là như . Khi điều tra bối cảnh của Cố Vân Khê, Tề Thiệu cũng lọt "tầm ngắm".

Anh xuất từ gia tộc trăm năm, mấy thế hệ đều dựa kinh doanh mà tích góp khối tài sản lớn. Sau giải phóng, gia đình hiến phần lớn tài sản trong nước. Nhờ quan hệ mật thiết với giới kinh doanh Hồng Kông, Tề gia trở thành một trong những cầu nối giữa đại lục và Hồng Kông, tìm cách vượt qua sự phong tỏa để đưa vật tư khan hiếm về đại lục.

Coi như là "nhà tư bản đỏ", cũng ảnh hưởng nhiều. Sau cải cách mở cửa, nhà họ Tề bán bớt một phần tài sản ở Hồng Kông, cầm tiền về Thâm Quyến gây dựng sự nghiệp, kinh doanh ngày càng lớn mạnh.

"Vâng ạ." Tề Thiệu phát huy tối đa tinh thần "cẩn trọng trong lời ".

Vị lãnh đạo : "Cậu kể cụ thể cho về trận chiến tài chính xem nào."

Ông hứng thú với chuyện , chỉ xem báo cáo thôi cũng thấy vô cùng đặc sắc.

"Vâng." Tề Thiệu phân tích tỉ mỉ bộ quá trình, đương nhiên là cũng lược bỏ những phần thể .

Thư Sách

kể cả , câu chuyện vẫn vô cùng xuất sắc, mà thấy nhiệt huyết sôi trào.

Vị lãnh đạo khen ngớt lời: "Cài cắm tinh tế, bố cục ngàn dặm. Kế hoạch quá tinh xảo, một trận đ.á.n.h quá . Giỏi lắm!"

(Trận Tề Thiệu cược tất cả, cho phép thua.) "Đó là do 'kẻ tâm' tính toán ' vô tâm', đối phương chỉ thể tự nhận xui xẻo."

Vị lãnh đạo khẽ gật đầu, đó hỏi thăm tình hình học tập và công việc của mấy năm nay. Tề Thiệu báo cáo ngắn gọn.

Vị lãnh đạo thỉnh thoảng đặt câu hỏi: "Tiểu Khê cũng nhúng một tay chuyện ?"

"Cô phụ trách vạch chiến lược, cháu phụ trách thực thi." Nhắc đến cô gái yêu, Tề Thiệu dịu dàng hẳn . "Cô khả năng xa trông rộng đáng nể. Nếu cô dấn giới tài chính, chắc chắn cũng là một nhân vật 'hô mưa gọi gió'."

Điểm vị lãnh đạo cũng nghi ngờ, tầm của Cố Vân Khê vượt xa thời đại.

" thích nghiên cứu khoa học hơn."

Vẻ mặt Tề Thiệu ôn hòa hẳn: "Vâng, lúc cũng với cô , thể mở cho cô một phòng thí nghiệm riêng, để cô những hạng mục nghiên cứu mà hứng thú."

Lời của ẩn ý. Vị lãnh đạo hiểu ngay (Ý là: nhất thiết biên chế nhà nước, nhiều đường lui).

Ông khẽ : "Cậu từ nhỏ hứng thú với mấy thứ ?"

"Nói thật, nhu cầu về tiền của cháu lớn, và việc kiếm tiền cũng khó." Tề Thiệu tung một cú "Versailles" thượng thừa. "Là Tiểu Khê kiếm thêm chút tiền để nghiên cứu khoa học, mục tiêu của cô chính là mục tiêu của cháu."

Thấy ba câu rời Cố Vân Khê, vị lãnh đạo khỏi bật : "Cậu yêu con bé đến ?"

 

 

 

 

 

Loading...