Xuyên Thành Em Gái Học Bá Trong Văn Niên Đại - Chương 386:3

Cập nhật lúc: 2025-11-09 15:30:31
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AsVul7anR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

 

 

 

Cố Vân Khê một điều tài nào hiểu nổi: “Anh là thượng tá , còn phái mấy việc ?”

Chuyện vô lý thì .

“Em vẫn luôn là đầu mối liên lạc của , chúng quen thuộc , em cũng tin tưởng ở mức độ nhất định.” Hoắc Vân Sơn xoa đầu cô, mắt ánh lên ý : “Bây giờ em quan trọng thế nào chứ? Cấp đặt kỳ vọng em lớn đấy.”

về nước đưa thẳng về Kinh Thành, đủ thấy cấp coi trọng cô đến mức nào.

Cố Vân Khê cảm thấy gánh nặng vai càng trĩu xuống: "Vâng ạ."

Trở khách sạn, Cố Vân Khê gặp một thể ngờ tới. "Tiểu Khê, về con?"

Cụ ông tóc hoa râm đang sô pha trong phòng khách, gương mặt hiền từ, phảng phất như thời gian trở đầu họ gặp .

Cố Vân Khê vui vẻ lao tới: "Ông ngoại, ông đến đây?"

Ông Hoắc đ.á.n.h giá cô cháu gái 6 năm gặp, trút bỏ vẻ ngây ngô, non nớt, trổ mã thành một thiếu nữ vô cùng xinh .

Ông vô cùng vui mừng. Về là .

"Đến thăm con một chút. Đưa tay đây."

Cố Vân Khê ngoan ngoãn đưa tay . Ông Hoắc bắt mạch cho cô, một lúc , ông : "Đổi tay trái."

Sau khi bắt mạch cả hai tay, ông Hoắc nhíu mày.

Tề Thiệu bên cạnh thấy lòng run lên: "Thế nào ạ?"

(Anh cũng bắt mạch, nhưng còn trẻ, vấn đề gì lớn.)

Thư Sách

Tiểu Khê vốn thể chất yếu, áp lực học hành lớn, còn đấu trí đấu dũng với khác, tinh thần luôn căng thẳng tột độ.

Ông Hoắc lặng lẽ thở dài, đứa bé đúng là quá liều mạng.

"Can khí uất kết, ảnh hưởng đến cả tâm thần. Con lao lực quá độ , tĩnh dưỡng thật . Ta kê cho con một thang t.h.u.ố.c điều trị một thời gian, thêm mấy thang t.h.u.ố.c bổ. Quan trọng nhất là thức đêm."

Mỗi bắt mạch cho con bé, đều thấy bệnh vặt nọ, thật khiến lo lắng.

"Con ạ."

Ông Hoắc kê đơn thuốc, Hoắc Vân Sơn lập tức giơ tay nhận lấy: "Để con."

Cố Vân Khê cũng mặc kệ, cô chỉ phụ trách ăn uống là .

"Minh Duyệt ạ. Con nhờ thầy con chiếu cố em . Ở trường, Mạc Hiểu Điệp (Tiểu Bát) cũng học xong ở Kinh Thành, thi đỗ trường Harvard . Hai chị em ở nước ngoài cũng thể chăm sóc lẫn ."

"Còn ba của con, vài tháng nữa là thể về nước ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-3863.html.]

Ông Hoắc lật xem ảnh chụp, thấy cháu gái (Minh Duyệt) rạng rỡ, khỏi đỏ hoe mắt.

Tốt quá , con bé sự hoạt bát của tuổi trẻ. "Cảm ơn con, Tiểu Khê."

Ông cuối cùng cũng phụ lòng con trai và con dâu mất sớm.

Cố Vân Khê : "Đều là một nhà mà ông, Minh Duyệt cũng là em gái con."

", đúng, là một nhà." Ông Hoắc cũng mỉm .

Cố Vân Khê nhớ một chuyện, bảo chị Triệu mang va li tới: "Ông ngoại, đây là quà con tặng ông, ông xem thích ?"

Đó là một chồng sách cổ y học Trung Hoa, dày cộp, chừng hai mươi mấy cuốn.

Thậm chí cả những bản tay cực kỳ quý hiếm mà ông Hoắc từng thấy. Ông như vớ của báu, vui mừng khôn xiết.

"Đây là bản Nam Tống của cuốn 《 Ngoại Đài Bí Yếu 》 và 《 Bị Cấp Thiên Kim Yếu Phương 》?! Con lấy ?"

Trên thị trường còn bản gốc thời Tống nữa, chỉ còn bản in thời Minh-Thanh. Đối với loại sách y học , triều đại càng cổ thì càng uy tín. Ông lật vài trang, phát hiện mấy chỗ giống với các bản in thời Minh-Thanh, khỏi kích động.

Cái hảo hảo nghiên cứu mới .

"Con cho lùng sục khắp nơi. Sách cổ bản gốc thời Tống-Nguyên phần lớn đều ở Nhật Bản. Con tranh thủ lúc kinh tế Nhật Bản sụp đổ nên thu gom một ít." Cố Vân Khê giá trị của những cuốn sách . Đáng tiếc, bây giờ vẫn ý thức sự trân quý của chúng.

Vì lý do lịch sử, nhiều thứ thất truyền, nhiều sách y cổ quý giá thất lạc nước ngoài, các bảo tàng lớn đều sưu tầm. Điểm thật khiến tức giận.

Mà mấy năm gần đây, khi các nhà sưu tầm nước ngoài ồ ạt kéo đến thu mua, nhiều sách cổ, đồ cổ rơi rớt trong dân gian cứ thế chảy nước ngoài.

Y học cổ truyền ở Hoa Hạ thì suy thoái, nhưng ở nước ngoài coi trọng, haizz.

đổi thế cục, nhưng hy vọng thể dùng chút sức mọn của để bảo tồn "mồi lửa" . Chỉ cần những cuốn y thư còn, mạch của y học cổ truyền sẽ bao giờ đứt đoạn.

Tâm trí ông Hoắc đều dồn cả sách, xem chớp mắt, yêu thích nỡ buông tay. "Ủa, đây là 'Đồ hình kinh mạch châm cứu' (Châm cứu sái kinh đồ)?"

Cố Vân Khê liếc : "Vâng, bản thời Đường, hiện đang cất giữ ở Viện bảo tàng Anh. Con cho chép ."

"Mấy thứ cũng , đều là chép từ các hiện vật trưng bày trong bảo tàng. Ông xem, đây là ảnh chụp, thể đối chiếu."

thời gian, nhưng cô tiền. Rải chút tiền là . Chưa kể, nhân viên bảo tàng cũng vui vẻ kiếm thêm khoản thu nhập , còn hứa hẹn, một khi ý định bán , sẽ thông báo cho cô đầu tiên.

Ông Hoắc vui: "Món quà ông thích. Tiểu Khê, con lòng quá."

Cố Vân Khê nghĩ ngợi : "Con sẽ cho lùng sục thêm, chỉ ở nước ngoài, mà cả sách cổ rơi rớt trong dân gian nước nữa."

Tiền là vật c·hết, đến một mức độ nào đó, nó chỉ là một trò chơi con , bằng chút chuyện giá trị.

"Đến lúc đó, con sẽ xây một bảo tàng sách cổ y học Trung Hoa. Ông giúp cháu một tay trong việc cứu hộ, bảo tồn và nghiên cứu nhé, cũng là để hậu thế y học cổ truyền là của chúng , thể để nước ngoài tùy ý xuyên tạc lịch sử."

Ví dụ như, "quốc gia trộm cắp" nào đó hổ, chuyên nhăm nhe trộm đồ của nước , đăng ký đủ loại di sản thế giới. Nghĩ đến là thấy tức.

 

 

 

 

 

 

Loading...