Ý của Tề Thiệu là tổ chức thật lớn, nhưng Cố Vân Khê thấy cần thiết, chỉ cần mời nhà thiết và bạn bè một nghi lễ đơn giản là .
Dù thế nào, cũng đăng ký kết hôn .
"Vậy chúng chạy qua đó ngay đây, nhất định gặp một lát. Lâu gặp Tiểu Khê, cũng nhớ con bé quá." Ông Đổng cứ thế vui vẻ quyết định, cho Tề Thiệu cơ hội phản đối.
Cố Vân Khê và Tề Thiệu : "Ông việc gì nhỉ? Bạn mới gì cơ?"
"Không nữa, ông gì mặt ." Tề Thiệu khẽ lắc đầu. Anh sớm phát hiện, nhóm bên Hồng Kông đối xử với Cố Vân Khê còn thiết hơn, cứ như con cháu trong nhà.
George phiên dịch xong, nhịn hỏi: "Tình hình gì đây?"
Cố Vân Khê liếc ông : "Lát nữa ông sẽ gặp đầu mấy gia tộc lớn ở Hồng Kông, là siêu cấp phú hào. Ông thể xem cơ hội hợp tác nào ."
George nhịn hỏi: "Họ đặc biệt chạy tới chỉ để gặp cô? Cố Vân Khê, rốt cuộc cô là ai?"
Cố Vân Khê trợn trắng mắt: "Chỉ là một nghiên cứu sinh tiến sĩ bình thường thôi. Họ đến ôn chuyện mà. Đừng quên, 'trụ sở' Quỹ ủy thác Mạc thị của ở Hồng Kông, còn 'liên thủ một vố' lớn."
George càng cô càng thấy thần bí. "Thế còn qua cửa khẩu ?"
"Qua chứ." Tề Thiệu yên tâm ở bên , chỉ khi qua cửa khẩu mới xem như thật sự an . "Họ sẽ qua đó luôn."
Cứ như , cả đoàn thuận lợi thông quan.
Khi Cố Vân Khê đặt chân lên mảnh đất Thâm Quyến, cô nhịn mà thở phào nhẹ nhõm. Cái cảm giác vững chãi, an lòng , là thứ mà quốc gia nào khác thể mang cho cô.
Xa cách 6 năm, cuối cùng cô cũng kết thúc cuộc sống du học phiêu bạt, trở về với tổ quốc của .
Một giọng quen thuộc vang lên: "Cố Vân Khê, chào mừng em về nhà."
Cố Vân Khê đột ngột đầu , bất ngờ , đó là Hoắc Vân Sơn trong bộ quân phục. Anh còn giơ tay chào cô theo một kiểu quân lễ trịnh trọng.
Cô theo bản năng chào đáp lễ, ngơ ngác : "Anh họ, hôm nay em về?"
Chuyến là đột xuất, chỉ đếm đầu ngón tay.
Hoắc Vân Sơn mỉm : "Anh phụng mệnh đến đây đón em Kinh Thành. Máy bay chuẩn sẵn sàng, thể cất cánh bất cứ lúc nào."
Cố Vân Khê: "...???" Gấp ?
Tề Thiệu: "...!!!" Đám cưới của sắp 'tan thành mây khói' ?
George kinh ngạc há hốc mồm: "Cố Vân Khê, cô là đồ lừa đảo! Cô gạt !"
Đây mà gọi là "bình thường gì lạ" ?!
(
Phản ứng đầu tiên của Tề Thiệu là... "Có thể linh động lùi mấy ngày ? Để chúng kết hôn ."
Đi đăng ký cũng . Anh cảm giác lỡ , chắc chờ "dài cổ".
Hoắc Vân Sơn lườm một cái: "Kết hôn thì gì mà vội? Tiểu Khê mới 22 tuổi. Tề Thiệu, còn ngây đó gì, cùng thôi."
Tề Thiệu định từ chối, nhưng Cố Vân Khê , kéo tay tủm tỉm: "Không , chúng ở mà chẳng kết hôn ."
Thôi , câu thuyết phục Tề Thiệu. " mà, ông Đổng và đang đường tới đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-383383.html.]
"Việc ..." Cố Vân Khê chần chừ, "Để em gọi cho ông ."
Cô dùng di động của Tề Thiệu bấm : "Ông Đổng ạ, chào ông, cháu là Cố Vân Khê đây."
"Vâng... ... lẽ cháu tự đến thăm, nhưng cháu việc đột xuất, bay Kinh Thành một chuyến, hẹn ông dịp ạ?"
"Ông việc gì gấp , thể qua điện thoại với cháu luôn."
"Dạ gì ạ? Tốt quá. Đến lúc đó cháu gửi thiệp cưới, nhất định tới nha."
"Còn thể với ai nữa? Đương nhiên là cưới Tề Thiệu ."
Vẻ mặt Tề Thiệu lập tức "từ mây mù chuyển sang nắng ". Vẫn là Tiểu Khê hiểu lòng nhất.
"Anh Kinh Thành với em , đó chúng về Hải Thành (quê em) bàn chuyện cưới xin."
"Vâng."
Nhìn hai tay trong tay rời , George hoảng: "Cố Vân Khê, còn thì ?"
Cố Vân Khê thấy buồn : "Thì 'tự xử' ."
Cô về phía Hoắc Vân Sơn, hiệu: "Mang cả ông theo nhé? Anh phận ông chứ?"
(Các vệ sĩ, bảo mẫu bên cạnh cô để cảnh, họ sẽ định kỳ báo cáo tình hình của cô. Đương nhiên, cô cũng ngầm đồng ý.)
Thư Sách
Hoắc Vân Sơn dĩ nhiên từ chối một "tỷ phú" tự dâng tới cửa, đây chẳng khác nào cái máy ATM di động. "Được."
Chỉ điều, Hoắc Vân Sơn chuẩn đó là một máy bay vận tải cỡ nhỏ mười mấy chỗ , đoàn tùy tùng của George quá đông, thể chen chúc lên hết .
Thế là George dứt khoát vung tay, chi tiền bao luôn một chiếc máy bay vận tải khác.
Trên máy bay đủ loại mỹ thực: cháo thuyền, bánh cuốn, gà luộc, sủi cảo tôm, heo sữa nướng, ngỗng nướng...
Cố Vân Khê vô cùng kinh ngạc: "Sao nhiều đồ ăn ?"
Hoắc Vân Sơn đẩy món sủi cảo tôm đến mặt cô: "Anh em thích ăn, nên cho gom hết các món ngon ở đây, để em ăn một cho ."
Cố Vân Khê sờ thử, vẫn còn ấm nóng, cô cảm thấy vui vẻ.
"... Đây là bảo em ăn cho cuốn gói cho nhanh chứ gì."
"Thông minh." Hoắc Vân Sơn ha hả. "Nhìn em gầy quá, ăn nhiều ."
Mỗi gặp thấy em gầy một chút. Haizz, ăn uống tử tế ? Lần còn tệ hơn, quầng thâm mắt rõ rệt, cứ như gấu trúc.
George thấy, thầm lấy lạ, họ cũng cưng em gái quá. "Cố Vân Khê, cô thật , rốt cuộc cô là ai?"
Cố Vân Khê chỉ Hoắc Vân Sơn, dứt khoát "quăng nồi" (đẩy trách nhiệm): "Đây là họ . Ông ngoại là ông nội của ảnh, chính là mà ông chỉ đích danh gặp đấy."
George lập tức dẫn dắt sai hướng. (Nghĩa là, gia đình quyền thế?)
Ông cố ý bắt chuyện với Hoắc Vân Sơn để dò la tin tức, nhưng Hoắc Vân Sơn kín miệng, để lộ chút sơ hở nào.
Cố Vân Khê ăn uống no đủ xong thì mệt, rúc lòng Tề Thiệu ngủ bù. Không gian nhỏ, đành chịu .
Hoắc Vân Sơn mà thấy đau lòng: "Con bé bao lâu ngủ?"
Tề Thiệu dấu im lặng, bảo đừng chuyện, đừng phiền Tiểu Khê ngủ.