"Em thành bao nhiêu ?"
"Một nửa." Cố Vân Khê hung hăng c.ắ.n một miếng pizza như để trút giận. "Càng về càng khó, em cảm giác cả đời cũng nghiệp nổi mất."
Hugo hiểu thấy vô cùng buồn : "Ha ha ha, tiểu sư cố lên, ủng hộ em về mặt tinh thần."
Tiếng lập tức kéo gần cách xa lạ giữa hai . Họ bắt đầu tán gẫu về chuyện trường lớp và thầy hướng dẫn, phát hiện nhiều chủ đề chung.
Thư Sách
"Cho xem mấy bài luận văn em ."
Cố Vân Khê uống một ngụm cà phê, khẽ nhíu mày: "Được thôi. Em gửi email cho nhé, email chứ?"
"Có chứ, đăng ký tài khoản email trang web của em đấy." Nói đến đây, Hugo nhịn mà giơ ngón tay cái lên. "Em là từng thấy 'thương mại hóa tri thức' nhanh nhất đấy."
Chỉ mất hai năm kiếm 500 triệu đô la, trở thành truyền thuyết trong ngành. Với trình độ kỹ thuật của họ, là , mà là nghĩ hướng .
Cố Vân Khê nhịn : "Anh cũng chuyện ?"
"Sao mà ? Thầy khen em bao nhiêu , nhắc đến em là khen ngớt lời. Rất nhiều nhân viên trong trung tâm của bọn cũng dùng email của trang web em đấy, mấu chốt là nó dùng ." Hugo dừng một chút, đầy ẩn ý: "Thầy đặt kỳ vọng em cao lắm đấy."
Cố Vân Khê vội xua tay: "Thôi thôi, đừng ạ. Tương lai khi em dấn giới tài chính, hoặc là kinh doanh."
"Kinh doanh?" Hugo nghi ngờ tai nhầm. Một nhân tài chuyên tâm nghiên cứu kỹ thuật như cô mà chạy kinh doanh? Bị ?
" , em xem trọng tương lai của Internet, em còn 'giao kèo mười năm' với ông chủ Microsoft." Cố Vân Khê giải thích sơ qua về vụ cá cược giữa hai .
Hugo mà trợn mắt há mồm: "Em 'chơi lớn' thật đấy." Món tiền cược quả thực quá hấp dẫn.
"Chỗ nào tiền thì em đến thôi." Cố Vân Khê thoải mái. "Ai mà trở thành phú hào hàng đầu như ông chủ Microsoft chứ? Nếu cho cơ hội , ?"
Hugo im lặng hồi lâu: "Anh trở thành ông ." Anh chỉ thích kỹ thuật, hứng thú gì với thương trường.
Cố Vân Khê khẽ mỉm , tự tin mà rạng rỡ: " em thì khả năng trở thành như ông . Tương lai vô khả năng mà."
Hugo chỉ cô sư thông minh nhưng tùy hứng, từng nhận quà của cô vài nên ấn tượng khá , chứ ngờ suy nghĩ của cô "nhảy" đến . "Thầy ?"
"Thầy mặc kệ, chỉ cần em vui là ." Gương mặt Cố Vân Khê tràn đầy vẻ ngây thơ tươi , như thể " xã hội vùi dập".
Hugo nghiêm túc suy nghĩ: "Em Trung tâm Hàng Vũ trụ ?"
Cố Vân Khê nhếch mép, vui vẻ gật đầu: "Muốn chứ, em 'cày' đủ mười tám bài luận văn."
Thấy cô thẳng thắn như , Hugo ngược nghĩ nhiều nữa: "Thực , nhiều ông chủ lớn cũng chẳng bằng đại học."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-366366.html.]
Cố Vân Khê hiểu ý : "Em là theo chủ nghĩa hảo, còn 'hội chứng ám ảnh cưỡng chế' nặng. 'Cày cuốc' lâu như mà lấy bằng nghiệp, em sẽ phát điên mất."
Hugo một nữa im lặng. Anh cảm thấy giữa và cô sư một sự khác biệt lớn.
Bận rộn cả ngày, Hugo kéo thể mệt mỏi về nhà thì là đêm khuya. Anh tắm nước nóng xong, lên giường mà vẫn ngủ . Cuối cùng, đành bò dậy, rót một ly rượu vang đỏ để dễ ngủ hơn.
Khi ngang qua phòng việc, bỗng nhớ đến chuyện của tiểu sư , bèn tiện tay phòng, mở máy tính lên. Anh quen đường mở email, tìm trong mấy thư , cuối cùng cũng thấy email cô gửi.
Tới lúc trời sáng, day day vầng trán mệt mỏi. Không thể tin nổi thức trắng một đêm chỉ để luận văn của tiểu sư .
Anh liếc đồng hồ bấm một dãy : "Thầy ơi, là con đây."
"Có chuyện gì ?" Giáo sư Miller mới ngủ dậy nhận điện thoại của học trò, còn tưởng chuyện gì to tát.
Hugo vòng vo mà thẳng vấn đề: "Con xem luận văn của tiểu sư , cô một vấn đề lớn."
"Nói ."
"Thực , cô thiên phú, góc độ nhận vấn đề cũng khác thường, ưu tú, hiểu cũng nhiều. ... cô ..." Hugo khựng , cố tìm từ ngữ thích hợp. "Cô là một ' tài năng', nhưng là một 'chuyên gia'. Tại thầy để cô tập trung một hướng nghiên cứu? Lẽ thầy thể thấy vấn đề ."
Với tính cách của thầy, thể nào để mặc học trò "đường rẽ" . , trong mắt , đây chính là "đường rẽ".
Giáo sư Miller bình tĩnh: "Con bé đang thử nghiệm nhiều thứ thôi. Nó còn trẻ mà, vô cơ hội để 'thử và sai'."
"Hơn nữa, chỉ riêng những gì nó thắng nhiều sinh viên nghiệp cùng chuyên ngành , đừng quá hà khắc với nó." (Bài luận văn thể đăng tạp chí khoa học hàng đầu bản nó là thực lực).
Hugo vẫn thấy khó chịu: " cô rõ ràng thể đạt 100 điểm, mà hiện tại chỉ 85 điểm, đáng tiếc ? Có cơ hội trở thành nhân vật hàng đầu trong ngành, hơn ?"
Giáo sư Miller thản nhiên nhắc: "Con đừng quên một chuyện, xuất của con bé hiển hách. Nó tiền, cũng kiếm tiền. Nó thể chiêu mộ những nhân tài ưu tú nhất thế giới về việc cho . Trong trường hợp đó, nó chỉ cần ' một chút' để lừa là đủ ."
"Mỗi đều lựa chọn của riêng , cần cưỡng cầu. Thầy bắt các con học hành tử tế, là hy vọng các con thể tương lai hơn, nhiều lựa chọn hơn."
Hugo khẽ thở dài: "Con vẫn cảm thấy đáng tiếc."
"Vậy con thử thuyết phục con bé xem." Giáo sư Miller một cách cực kỳ vô trách nhiệm.
Hugo: "..."
Được , cuối cùng cũng nguyên nhân cô sư " đắn" từ . Thầy hướng dẫn cũng " đắn" nốt!
Ở bên , Tề Thiệu chút lo lắng Cố Vân Khê: "Nếu thuận lợi, em cứ về căn cứ , ở đó cũng ít dự án thí nghiệm."
"Sẽ thuận lợi thôi." Trong từ điển của Cố Vân Khê hai chữ " ".