Phép so sánh quá chuẩn, thầm giơ ngón tay cái tán thưởng.
"Cô mới là đồ chó!" Robert tức giận đập bàn bỏ , để ngơ ngác , .
" xem ."
" cũng xem đây."
Mọi đều tìm cớ chuồn lẹ, dính cuộc chiến của hai bên.
Mic cũng chẳng bận tâm, thuận miệng hỏi: "Nghe thầy mới bỏ túi một trăm triệu đô la ?"
"Đâu ." Cố Vân Khê hì hì lắc đầu, "Còn nộp thuế nữa." Cô bán trang web, cuối cùng tiền cũng về tài khoản đầy đủ. Kéo dài quá lâu .
Mic nhịn thở dài. Cô sư nhỏ đúng là nhân tài, thảo nào hai vợ chồng thầy cưng cô đến . Ai mà thích một "thần tài nhí" chứ?
"Lần chuyện thế nhớ gọi với."
"Ok, thành vấn đề." Cố Vân Khê tạm thời tâm sức cho việc đó, cô đang một lòng "dạo chơi" ở trung tâm hàng vũ trụ.
Cô chợt giật , đây vẻ là một cơ hội . "Chuyện ... nên báo cho ngũ sư một tiếng ?"
Thư Sách
Mic nhịn mà cô thật sâu: "Em sang bên đó 'dạo' ?"
Mắt Cố Vân Khê lập tức sáng rực, tràn đầy khao khát: "Được ? Em hứng thú với vệ tinh hàng vũ trụ."
Mic cam kết: "Để hỏi ."
"Sư , trông cậy cả đó!"
Dự án truyền thông dây qua vệ tinh thành công rực rỡ. Mọi vui mừng khôn xiết, còn tổ chức cả tiệc ăn mừng. Cố Vân Khê cũng "quẩy" vui, hòa đồng với .
Hôm , cô thu dọn hành lý rời căn cứ, thẳng đến Viện Công nghệ Massachusetts (MIT). "Thầy ơi, em về . A, đây là gì ạ?"
Giáo sư Miller cô học trò mệt mỏi của , khẽ lắc đầu, trẻ tuổi bây giờ, thức bao nhiêu đêm nữa.
"Đây là mấy đề tài, em mang về nghiên cứu, chọn một cái để luận văn. đó, ngủ một giấc cho tử tế ."
Cô mở to đôi mắt đầy tơ máu, khẽ thở dài: "Vâng ạ."
Cô chuyện với giáo sư Miller vài câu, hẹn thời gian liên hoan, mới cầm tài liệu rời văn phòng.
Cô vốn định về ký túc xá cất đồ, nhưng khi ngang qua một bãi cỏ lớn, cô thấy một bóng dáng quen thuộc. Cô rón rén gần, vỗ thật mạnh đó.
Cố Hải Ba giật nảy , văng xa. Quay đầu phát hiện là em gái đang trêu dai, khỏi dở dở .
"Em gái, em nghỉ ? Ăn gì ? Anh ba dẫn em ăn nhé?"
Anh qua đây theo diện sinh viên trao đổi, thời hạn hai năm. Lúc , đang cầm một tập tài liệu học tập dày cộp tay.
Trước khi nước ngoài, lúc nào cũng đại học nước ngoài "dễ thở" lắm, thi đỗ là xong. Sau khi sang đây mới lừa. Cường độ học tập ở MIT còn nặng hơn trong nước, mà cũng nghiêm khắc hơn.
Ngày nào cũng dậy từ 5 giờ sáng đến thư viện, mà lúc đó xếp hàng dài dằng dặc, đen nghịt thấy là cuối. Sinh viên thức thâu đêm sách ở khắp nơi, ai nấy đều vô cùng nỗ lực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-361361.html.]
Cố Vân Khê thấy sắc mặt vẫn thì cũng yên tâm: "Em ăn , em qua thăm thầy thôi. Anh đang đợi ai ?"
Cố Hải Ba định gì đó, một bóng hình mảnh khảnh bay nhanh tới, ôm chầm lấy Cố Vân Khê, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ vì vui: "Chị Tiểu Khê, em nhớ chị lắm."
Là Hoắc Minh Duyệt.
Cố Vân Khê ân cần ngắm nghía cô bé: "Dạo ? Có ai bắt nạt em ?"
"Không ." Hoắc Minh Duyệt cầm một quyển vở ghi chép, lật đến một trang, chỉ đề mục bên : "Chị Tiểu Khê, em bài , chị giúp em với."
"Được."
Cố Vân Khê chỉ học giỏi, mà giảng bài cũng dáng, sinh động, dễ hiểu.
Hoắc Minh Duyệt hiểu ngay, vui vẻ híp mắt : "Chị Tiểu Khê lợi hại thật. Anh Cố Hải Ba thì ngốc, hỏi gì cũng . Hai thật sự là em song sinh long phụng ?"
Cố Hải Ba: "..." Khen thì cứ khen, cứ lôi ?
"Hoắc Minh Duyệt, em cứ 'dìm hàng' mới thấy thoải mái ?" Tật gì ?
Hoắc Minh Duyệt chớp chớp mắt, vẻ mặt đáng thương: "Chị Tiểu Khê, ảnh mắng em!"
Cố Vân Khê cố nhịn . Con gái xinh thì gì ý chứ? Chẳng qua là tranh sủng thôi mà. Phải thỏa mãn cô bé !
"Anh ba, thô lỗ với con gái thế? Xin mau."
Cố Hải Ba cảm thấy còn oan hơn cả Đậu Nga!
Một lát , Hoắc Minh Duyệt đắc ý khoe khoang: "Chị Tiểu Khê khen em thông minh, khen em giỏi giang, khen em kiên trì nghị lực. Chị khen ?"
Cố Hải Ba cạn lời. Con bé như câm, nửa ngày nặn một chữ, giờ lanh mồm lanh miệng, đổi lớn ? "Anh là trai em , là khen em mới đúng."
Hoắc Minh Duyệt hất cằm: "Thế thì ? Em ngay mà, là chị Tiểu Khê thích nhất."
"Anh là ruột của em ." Cố Hải Ba trợn mắt. Ngày thường vẫn , còn giúp đỡ lẫn , hôm nay dở chứng ?
Hoắc Minh Duyệt "ha hả": "Em là em họ chị ."
Cố Hải Ba giật giật khóe môi. Em họ "rởm" chứ em họ gì, quan hệ huyết thống.
"Sao em cứ tranh giành với chuyện ?"
Hoắc Minh Duyệt cần suy nghĩ: "Em chị Tiểu Khê chú ý đến em nhiều hơn, em nhiều hơn."
Cố Hải Ba: "...Anh đúng là nên cãi với một 'trẻ tự kỷ'!"
Cố Vân Khê húp món canh gà hầm thơm nức, thỉnh thoảng ngẩng đầu đôi nam nữ trẻ tuổi đang đấu võ mồm. Hai cà khịa lẫn , vô cùng sôi nổi.
Vấn đề là, một từng nội tâm đến mức tự kỷ, còn một thì thuộc dạng "bạch thiết hắc" (giả ngây thơ, phúc hắc).
Cô nhỏ giọng hỏi: "Họ lúc nào cũng ?"
Tề Thiệu bên cạnh cô chút mơ màng: "Hình như ."