Xuyên Thành Em Gái Học Bá Trong Văn Niên Đại - Chương 356

Cập nhật lúc: 2025-11-09 00:01:07
Lượt xem: 80

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

George từng đến Trung Quốc. Trong ấn tượng cố hữu của ông , đó là một nơi nghèo nàn và lạc hậu. "Đây tự tin mù quáng ."

Cố Vân Khê lười tranh cãi với ông , sự thật thắng lời hùng biện. "Vậy cứ chống mắt lên mà xem."

George khẽ gõ mặt bàn, vẻ suy tư: "Muốn cá cược ?"

"Hửm?" Cố Vân Khê nhướng mày, chút bất ngờ. Gã cũng chơi trò ?

George khẽ mỉm : "Nếu trong vòng mười năm, đất nước các bạn thể xuất hiện một 'ông trùm' ngành Internet, sẽ vô điều kiện chuyển nhượng 1% cổ phần của cho cô."

Cố Vân Khê: "...???" Còn chuyện như ?

George gật đầu đầy tự tin: "Dĩ nhiên. nếu cô thua... thì bán trang web GU88 cho với giá ba trăm triệu đô la."

Nói cho cùng, ông vẫn nhắm trang web của cô.

Cố Vân Khê lập tức tỉnh táo . là gã đàn ông mưu mô. "10 năm mà bán cho ông với giá á??"

Vốn dĩ đang rao giá 1.2 tỷ đô la, ông mở miệng một cái là c.h.é.m bay ba phần tư. Sao ông thể lời đó chứ? là lòng đen tối!

George tỏ vẻ thản nhiên: " , bây giờ bán cho với giá , 10 năm chúng sẽ quyết định quyền sở hữu cổ phần."

Thư Sách

Cố Vân Khê ngay mà, đám tư bản lòng quá đen tối, thủ đoạn quá bẩn thỉu. Nhìn xem, cái khác gì "tay bắt giặc"?

"Mười năm quá dài, sẽ xảy nhiều chuyện. cũng còn hứng thú duy trì trang web nữa. nghĩ, bây giờ bán 600 triệu đô la là chuyện thể chốt ngay, tại tham gia vụ cá cược với ông?"

Phản ứng thật nhanh, đầu óc cũng nhạy bén. George thầm đ.á.n.h giá, càng lúc càng nhân tài . "Hay là cô cảm thấy thua chắc ?"

Đây rõ ràng là phép khích tướng. Cố Vân Khê kiểu thiếu nữ nhiệt huyết bốc đồng. "Không, lười chơi một trò chơi công bằng."

George bình tĩnh cô, thần sắc khó đoán: "Vậy cô thấy thế nào mới là công bằng?"

Cố Vân Khê liếc Tề Thiệu, hai trao đổi ánh mắt. Tề Thiệu giơ tay dấu sáu với cô.

Cố Vân Khê ngẫm nghĩ một lát: "Sáu trăm triệu đô la, cộng thêm 5% cổ phần Microsoft 10 năm nữa."

Dĩ nhiên, đó là nếu cô thắng.

George Cố Vân Khê, Tề Thiệu. Đây là một ván cược "một chọi hai" ? "Không thể nào, nhiều quá."

"Vậy thì cần bàn nữa." Cố Vân Khê tỏ dứt khoát. "Chúng cũng thiếu tiền, cần thiết đ.á.n.h cược vì một tương lai mờ mịt."

Tề Thiệu nâng ly cà phê lên, nhạt: " , đáng."

George cụp mắt xuống, hồi lâu . Cố Vân Khê cũng bận tâm, lấy máy chơi game rủ Tề Thiệu chơi cùng. Hai lo chơi phần , quấy rầy ông "suy tư nhân sinh".

Không qua bao lâu, George dậy cáo từ. Hai cũng níu kéo, khách sáo tiễn ông về.

Nửa tháng , Cố Vân Khê đột nhiên nhận một cuộc điện thoại, là George gọi tới: "Năm trăm triệu đô la, 2% cổ phần. Đây là mức cuối cùng. Kèm thêm một điều kiện, nếu cô thua, cô việc cho ba mươi năm."

Cố Vân Khê: "...?" Cố chấp ?

"Không đãi ngộ ?"

Nếu dám "", cô đập vỡ đầu ông luôn! May mà George né "bãi mìn": "Dĩ nhiên . Đãi ngộ kỹ thuật cấp cao nhất P12."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-356.html.]

Cố Vân Khê im lặng hồi lâu: "Chốt kèo. Việc cụ thể sẽ để đội ngũ luật sư của xử lý."

Cúp điện thoại, cô lập tức như mùa. 2% cổ phần của mười mấy năm , tiền hoa hồng mỗi năm cũng hơn 1 tỷ. Ừm, là đô la Mỹ đấy. Hơn nữa, con đó sẽ chỉ tăng theo thời gian, hoa hồng ngày càng nhiều.

Chỉ cần Microsoft sập tiệm, cô thể ăn cổ tức cả đời.

Cô vui vẻ nhào lòng Tề Thiệu: "Ha ha ha, George quá tự phụ, lúc nào cũng nghĩ thông minh tuyệt đỉnh, thể tính toán lòng , thấu sự đời, xem thường thế nhân. Lại một câu: 'Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên'."

Tề Thiệu khẽ nhíu mày: "Tại em cứ nhất quyết cược ván với ông ? Chúng thiếu tiền đó."

Rõ ràng, ủng hộ vụ .

Cố Vân Khê ngớt: "Cổ phần dâng đến tận cửa, lấy?"

"Em chắc chắn thắng đến thế ?" Tề Thiệu cũng dám chắc.

Theo lý mà , với sự khôn ngoan và khả năng dự đoán tình hình của George, ông thể nào thất thủ . Cả thiên hạ đều ông coi trọng cổ phần của thế nào, ván cược chắc chắn lợi cho ông .

, Cố Vân Khê là " hack", cô đại khái diễn biến tương lai. Cô sẽ thua.

"Chắc chắn . Cùng lắm thì em tự trận."

Cô tràn đầy tự tin năng lực của , nhưng mà, cô thật sự trở thành doanh nhân .

Tề Thiệu lạc quan như cô: "Nhỡ thua thì , em việc cho ông ba mươi năm đấy."

Cố Vân Khê nhếch mép, lộ vẻ bạc bẽo: "Thì chờ em về hưu việc cho ông ba mươi năm thôi. Dĩ nhiên, tiền đề là lúc đó ông vẫn còn sống."

Tề Thiệu: "...Thế cũng á?"

Cố Vân Khê lý lẽ hùng hồn hỏi : "Sao ? Chẳng lẽ ông thể từ bên bay sang trong nước bắt em qua việc ?"

Tề Thiệu hiểu. Tề Thiệu sốc. Thôi , cô thắng.

Cố Vân Khê đảo mắt: "Em tính sẽ bồi dưỡng ba thật , để mũi chịu sào, chúng ở phía hỗ trợ."

Cứ vui vẻ quyết định như .

, bắt đầu lùng sục khắp nơi, thu thập sách chuyên ngành và các loại tạp chí, báo chí liên quan.

Tề Thiệu mấy thùng sách lớn mà đau cả đầu: "Em ?"

"Thu thập tài liệu liên quan gửi cho ba, thúc giục học hành tử tế, hỗ trợ khởi nghiệp khi nghiệp." Cố Vân Khê gọi một cuộc điện thoại về nước, chuẩn "tẩy não"... , là "ôn nhu cổ vũ".

"Alo..."

Một giọng nữ xa lạ vang lên khiến Cố Vân Khê sững sờ. Cô gọi nhầm ? "Xin hỏi đây điện thoại của Cố Hải Ba ?"

Đầu dây bên lập tức mắng xối xả: "Mấy cô nữ sinh các hổ thế? Ngày nào cũng gọi điện cho đàn ông, dây dưa dứt, phiền hả?"

Điện thoại cúp thẳng thừng. Cố Vân Khê ngơ ngác ống , mặt đầy hoang mang.

 

 

 

 

 

 

Loading...