Xuyên Thành Em Gái Học Bá Trong Văn Niên Đại - Chương 344:344

Cập nhật lúc: 2025-11-08 04:10:15
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

 

George nghĩ gì, : “Cô đến từ Hồng Kông, chắc hẳn cũng hiểu ít nhiều về Thái Lan nhỉ.”

Cố Vân Khê bình tĩnh ông . Gã từng càn quét khắp Đông Nam Á năm 97, bắt đầu chính là từ việc bán khống đồng Baht Thái.

Còn mấy năm nữa mới đến năm 97, mà ông bắt đầu theo dõi từ sớm thế ?

“Một quốc gia quân chủ lập hiến ở Đông Nam Á, thời tiết nóng bức, là một nước ngành du lịch phát triển.”

vô cùng chung chung, là những điều George .

“Vậy về tài chính thì ?”

Cố Vân Khê nhướng mày, quả nhiên là . “ chú ý lắm.”

George hỏi nhiều nữa, mà gọi giám đốc đến, bảo khui một chai rượu vang đỏ Lafite năm 82, rót cho mỗi một ly.

“Hiếm khi duyên, cùng cạn một ly.” Ông đầu tiên nâng ly rượu vang đỏ lên, vui vẻ: “Kính cho ngày mai .”

Tề Thiệu ông thật lâu, nâng ly: “Kính bình an.”

“Kính tương lai.” Paris cũng nâng ly.

George về phía duy nhất động tĩnh: “Cô Cố, nâng ly?”

dị ứng cồn, xin dùng nước chanh thế.” Cố Vân Khê tiện tay cầm ly nước lên, khóe miệng nhếch lên một nụ hờ hững: “Kính sức khỏe.”

Bốn chiếc ly va , phát một tiếng "Ping" trong trẻo.

George uống một cạn sạch, đầu thấy Tề Thiệu thì hỏi: “Anh Tề, uống?”

Tề Thiệu nâng ly rượu, khẽ lắc, chất lỏng màu đỏ vẽ nên một vòng cung mắt, hương rượu lan tỏa. “Rượu ngon, chỉ là…”

“Sao?”

Tề Thiệu đưa ly rượu lên miệng: “Uống hết chỗ chắc sẽ say mất?”

George ha hả: “Tửu lượng của Tề kém ? Thôi thì tùy ý uống.”

Nghe ông , Tề Thiệu nâng ly uống một ngụm lớn. George thấy thế, trong mắt lóe lên một tia sáng sắc lẻm…

George ngoài miệng thì là tùy ý, nhưng cứ cố tình vô ý mời rượu, ép Tề Thiệu uống thêm mấy ly.

Ngay cả Cố Vân Khê cũng tha, ông gì mà dị ứng cồn là do thiếu rèn luyện, luyện nhiều là quen.

Cố Vân Khê mấy lời nhảm đó, khóe miệng nhếch lên, đẩy ly rượu vang đỏ đến mặt George.

“Mời ông uống.”

George im bặt, vẻ mặt vô cùng phức tạp.

Cố Vân Khê lạnh lùng hỏi: “Sao thế? Coi thường ?”

George cô khó xơi, nhưng ngờ khó xơi đến , đành xoay xở: “Không, . chợt nghĩ đến giáo sư hướng dẫn của cô. Ông đang mấy bằng sáng chế chuyển giao, thể giúp . Chỉ cần cô chịu uống hết ly rượu , chuyện đều thành vấn đề.”

Cố Vân Khê . Chị đây mà thiếu tiền ? “Ông cứ cố chấp mời rượu như , bỏ t.h.u.ố.c rượu đấy chứ?”

Lời thốt , khí liền đổi.

George theo bản năng phản bác: “Cô… nghĩ ? Kể cả bỏ thuốc, cũng thể nào giữa chốn đông , đúng ? Phụ nữ các cô đúng là lòng hẹp hòi, chẳng gì cả.”

Cố Vân Khê híp mắt ông chằm chằm: “Ông đây là đang kỳ thị giới tính đấy.”

George cho trong lòng phát hoảng, vội sang Tề Thiệu: “Anh Tề, trẻ tuổi, tiền, nhiều phụ nữ thích . Anh nên tha hồ vui chơi, hưởng thụ cuộc sống, đừng bao giờ vì một cái cây mà từ bỏ cả khu rừng.”

Ông như ngay mặt Cố Vân Khê, rõ ràng là cố tình chọc tức cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-344344.html.]

Tề Thiệu ghét nhất là thấy khác bắt nạt Cố Vân Khê: “Ông thật đáng thương.”

“Cái gì?” George sửng cồ. Chưa từng ai ông như . Ông tiền thế, đáng thương chỗ nào?

Tề Thiệu ông đầy thương hại: “Chưa bao giờ thực sự yêu một ai, cũng chẳng ai yêu ông thật lòng. Những kẻ vây quanh nịnh nọt ông đều là vì tiền của ông.”

vô tận của cải, nhưng một thật lòng đối đãi, thì thật sự hạnh phúc ?

“Yêu? cần.” George tôn sùng việc tiền thể mua tất cả, tiền là vạn năng.

Cố Vân Khê khịt mũi coi thường. Hai luồng giá trị quan khác , hết cách chuyện.

Ngay lúc , cửa chính nhà hàng đẩy mạnh, một nhóm mặc sắc phục xông . “Cảnh sát kiểm tra đột xuất, tất cả đừng nhúc nhích!”

Các thực khách sự cố bất ngờ cho sững sờ. “Đang yên đang lành kiểm tra?”

Người cảnh sát dẫn đầu nghiêm mặt : “Chúng nhận tin báo, sử dụng ma túy ở đây. Xin hợp tác.”

Mọi chợt hiểu , thảo nào. Dân báo quan xử, nhưng báo thì họ bắt buộc theo quy trình.

Chủ nhà hàng tin vội chạy tới, váng hết cả đầu: “Thưa ngài, chắc chắn nhầm lẫn gì . Nhà hàng chúng cung cấp ma túy.”

Thư Sách

Viên cảnh sát phất tay, hiệu cho đồng nghiệp tỏa kiểm tra.

Các thực khách tuy chút bất mãn, nhưng vẫn hợp tác.

Bỗng nhiên, hét lên một tiếng: “Á!”

Mọi đồng loạt sang, chỉ thấy một nữ khách hàng đang ôm n.g.ự.c nôn mửa ngừng.

Cảnh sát tiến lên xem xét: “Có chuyện gì ? Cô tên gì?”

Nữ khách hàng vẻ hoảng hốt, dường như thấy. Cảnh sát kinh nghiệm điều .

Đây hình như là triệu chứng khi phê thuốc.

Anh về phía những cùng bàn: “Cô tên là gì?”

Cố Vân Khê vẻ mặt phức tạp cảnh , giơ tay chỉ: “Đó là Paris, cô đến cùng ông George.”

Viên cảnh sát lúc mới chú ý tới George đang cùng bàn, trong lòng giật , chuyện khó xử .

George là tiếng tăm, thường xuyên trả lời phỏng vấn, nhiều ông là một siêu phú hào.

“Ông George, xin chào, là Mic từ Sở cảnh sát Cambridge, vui gặp ông. Xin hỏi, ông và cô gái quan hệ gì?”

George dường như cũng thấy câu hỏi, ông ngẩn ngơ Paris ở đối diện.

Sao thể? chứ?

“Cô …”

Ông định , một cảm giác buồn nôn ập lên, ông theo bản năng che miệng.

Tim ông chùng xuống. Đây là…

Cố Vân Khê vẻ hoảng hốt: “Ông George, ông ? Ông khỏe ở ? Thưa ngài, mau gọi xe cứu thương!”

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...