Tề Thiệu ha hả. Lần đến đây, nguyên nhân lớn nhất là để thăm dò ý đồ thật sự của đối phương, xem hư thực thế nào.
“Ông gì chuyện hợp tác với . Chẳng qua là giăng bẫy để chui , mượn cơ hội kéo quỹ của sụp đổ, tiện tay thâu tóm luôn cả những liên quan đến quỹ.”
Vừa khống chế tài, cả quỹ. Tham lam đến thế, cũng sợ nghẹn c.h.ế.t.
“Vậy còn hợp tác?”
“Cứ dây dưa với ông thôi, để ông khỏi giở trò mới.” Tề Thiệu cực kỳ thờ ơ.
“Paris chính là nội gián ông cài công ty.” Cố Vân Khê chắc chắn. “Có điều, nuốt mồi câu , nhưng cá c.ắ.n câu. Hơi mất nhiều hơn đấy.”
Tề Thiệu xa lạ gì với gián điệp thương mại, nhà họ Tề đối mặt với quá nhiều chuyện, nhiều chiêu trò mà thể tưởng tượng nổi.
“Cứ để cô tung chút tin giả qua đó, tận dụng nốt quân cờ phế .”
Cố Vân Khê tưởng tượng đến vẻ mặt của Paris, liền thấy buồn .
“Nếu , ai mà họ là ông cháu ruột chứ? Tấm tắc, giấu kỹ thật, ngay cả vợ của George cũng .”
Cũng thèm nghĩ xem bên cạnh cô là dân chuyên nghiệp, thông tin gì mà họ đào .
Cô vô cùng đáng yêu, Tề Thiệu nhịn cúi đầu hôn mạnh một cái. “Đừng để ý đến họ nữa, nhớ ?”
“Có một chút.”
Mà bên , George đang nổi trận lôi đình trong phòng khách sạn xa hoa, đập phá hết đồ đạc trong phòng. C.h.ế.t tiệt, mà dám nể mặt ông , là !
Ông nổi cơn tam bành một lúc, thở hổn hển xuống. Paris cẩn thận bưng cà phê tới: “Ông nội…”
George hung tợn trừng mắt: “Câm miệng, gọi là ông George. Hôm nay cháu biểu hiện tệ, nghi ngờ bọn họ phận của cháu .”
“Không thể nào.” Paris vô cùng tự tin: “Cháu bảo đảm, bọn họ gì cả. Tề Thiệu chỉ cháu quan hệ đặc biệt với trong công ty ông, thể lấy tin tức nội bộ.”
“Cháu cảm thấy tin tưởng cháu . Hôm qua còn khen cháu việc giỏi, cất nhắc cháu lên vị trí trợ lý.”
Nghe cô thề thốt bảo đảm, George nửa tin nửa ngờ: “Thái độ của Cố Vân Khê…”
Paris mím môi: “Cô đang ghen, ngài hiểu tâm tư phụ nữ . Phụ nữ ghen tuông vớ vẩn, đây ngược là chuyện , thể nhân lúc mà xen .”
George chau mày: “Đồ vô dụng! Lâu như mà trị nổi một thằng đàn ông, uổng phí bỏ nhiều vốn liếng như .”
Paris vô cùng ấm ức: “Anh thường, lòng phòng nặng.”
Trong mắt George lóe lên tia lạnh lùng: “Vậy thì dùng thủ đoạn mạnh. Bỏ t.h.u.ố.c .”
“A? Cái gì ạ?”
“Cốc cốc.”
“Vào .” Tề Thiệu chằm chằm biểu đồ d.a.o động màn hình máy tính, thèm ngẩng đầu lên.
Paris mặt mày tươi rói : “Anh Tề, cảm ơn cất nhắc. mời một bữa cơm.”
Cô nhận thông báo, chuyển lên trợ lý, đây chính là vị trí tín.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-342342.html.]
Tề Thiệu thèm liếc cô một cái, giọng điệu thờ ơ: “Không cần, đây là điều động công việc bình thường, cô việc cho là .”
Anh từ chối thẳng thừng, Paris c.ắ.n cắn môi. Trang điểm xinh như , mà thèm một cái thì ích gì?
Giọng cô vô cùng ngọt ngào: “ thật sự cảm kích, mời một bữa cơm thấy áy náy lắm. Hay là vầy, mời một bữa tiệc lớn kiểu Pháp nhé…”
Tề Thiệu chút mất kiên nhẫn: “Không rảnh, cùng bạn gái.”
Paris thấy ngày nào cũng quấn lấy Cố Vân Khê, nhịn mà nghi ngờ là kẻ lụy tình.
rõ ràng là lạnh lùng, dễ gần như .
“Có thể dắt theo cô Cố mà, đều là bạn bè quen , đông càng vui.”
Ai ngờ, Tề Thiệu đáp một câu: “ từ chối. trong mắt bạn gái chỉ , cho phép bất kỳ ai cô phân tâm.”
Cố Vân Khê đủ bận , ngày thường bận học, bận thí nghiệm, đến thời gian hẹn hò cũng .
Thư Sách
Paris vô cùng chấn động. Đàn ông kiểu gì ? Cô im lặng vài giây. Tính chiếm hữu của gã đàn ông cũng quá mạnh .
“ báo cáo với ngài một chút về lịch trình mấy ngày nay của ông George. Mấy hôm nay ông ở khách sạn Hi Toại, gặp vài vị giáo sư đại học, cố ý bàn chuyện hợp tác.”
Tề Thiệu cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, mặt cảm xúc hỏi: “Hợp tác?”
Thấy chẳng chút cảm xúc nào vẻ mặt trang điểm tỉ mỉ của , lòng Paris chùng xuống. “ , ông tìm các dự án đầu tư lợi nhuận cao, hình như cũng tiếp xúc với giáo sư Miller.”
Đối với Tề Thiệu mà , đời chỉ chia hai loại phụ nữ: Cố Vân Khê và những phụ nữ khác.
Paris trang điểm xinh đến mấy cũng thể khiến lay động. Anh hứng thú với giáo sư Miller hơn, dù đây cũng là giáo sư hướng dẫn của Cố Vân Khê.
“Ông nhắm bằng sáng chế nào của giáo sư Miller ?”
Ánh mắt Paris lóe lên: “Tạm thời rõ. Hay là hẹn ông George ăn một bữa cơm để thăm dò thử?”
“Được.” Tề Thiệu khẽ gật đầu: “Không còn việc gì thì cô ngoài .”
Paris thất vọng ngoài. Bỗng nhiên, phía truyền đến một giọng : “À, .”
“Chuyện gì ạ?” Paris lòng đầy mong đợi qua.
Tề Thiệu cúi đầu: “Đừng xịt nước hoa nồng quá, khiến khác khó thở. Bạn gái dị ứng mũi lúc giao mùa.”
Paris: …
Bị chê ? chuyện thì liên quan gì đến Cố Vân Khê?
Mà lầu, tại văn phòng Quỹ ủy thác của gia tộc Mạc thị, Cố Vân Khê đang lật xem nhật ký công việc nửa năm nay, còn triệu tập mấy quản lý cấp cao để họp.
Trợ lý gõ cửa bước : “Cô Cố, đây là bản fax từ Hồng Kông gửi tới.”
Cố Vân Khê cầm lấy xem qua, khỏi bật . Là báo cáo thu chi tháng của nhà họ Mạc.
Theo lý thuyết, mỗi tháng đều phát sinh hoạt phí và học phí, nhà ở cũng là của quỹ, các chi phí phát sinh thêm thể xem xét tình hình để chi trả.
, tiền t.h.u.ố.c men của bà Mạc một tháng tiêu hết 50 vạn? Bị bệnh gì ?