Hai bên thảo luận loanh quanh về vụ thu mua suốt nửa ngày, cố gắng thăm dò át chủ bài của đối phương.
Nếu đàm phán mấy vòng thì thể nào xong .
Tề Thiệu cũng vội, cứ tán gẫu vu vơ với George. Phải công nhận, George tuy nhân phẩm gì, nhưng năng lực thì siêu phàm, kiến thức cũng rộng.
Nghe ông kể lể chuyện quá khứ, Tề Thiệu cũng vỡ vạc vài điều.
Anh bỗng khựng , lên, vẫy vẫy tay về phía cửa: “Tiểu Khê, ở đây.”
Cố Vân Khê dẫn Paris tới, tươi chào hỏi: “George, lâu gặp. Nghe ông 'chơi lớn' thị trường cổ phiếu ?”
Nói thật, George càng thích Cố Vân Khê. Trên cô toát một vẻ sắc sảo, đanh đá của tuổi trẻ, quá phô trương, chút kiêng dè, đức tính " " mà một phụ nữ nên .
Ánh mắt ông lướt qua Paris, cô trông vẻ căng thẳng.
Lúc ông mới lạnh lùng : “Là cố ý nhả thôi.”
Ý trong mắt Cố Vân Khê càng đậm. Gỡ gạc thể diện ? “Ông thì là .”
Thư Sách
Người bên cạnh Tề Thiệu lùi , Cố Vân Khê xuống tự nhiên. Cô lướt một vòng, tất cả đều mặc đồ công sở, một cô mặc đồ thường ngày chút lạc lõng.
Tề Thiệu gọi phục vụ, cúi đầu hỏi: “Muốn ăn gì ?”
Cố Vân Khê nghĩ nghĩ: “Cho em một phần salad hoa quả, một phần khoai tây nghiền.”
Cô ăn uống lắm.
Tề Thiệu sờ trán cô, xác nhận sốt mới yên tâm. “Lấy thêm một phần bít tết, chín .”
“Bít tết ở đây tệ, em nếm thử .”
Hành động mật tự nhiên của hai rơi mắt những khác, mỗi một vẻ mặt.
Cố Vân Khê chẳng thèm để ý khác nghĩ gì: “Paris, cô chào ông George ? Như là bất lịch sự lắm đấy.”
Paris trơ , nụ cứng đờ: “Chào ngài, ông George. là nhân viên của công ty quỹ Tề thị, tên Paris. Lần đầu gặp mặt, mong chỉ giáo.”
George chỉ khẽ gật đầu chào , ngạo mạn thèm để ý đến nhân vật nhỏ .
Cố Vân Khê thấy , khỏi bật . Thú vị thật. “Paris, cô cứ cạnh ông George . Này , nhường chỗ .”
Bị gọi tên, đàn ông sững sờ, theo bản năng dậy.
Paris xuống bên cạnh George, cả tự nhiên, cứng đờ.
Cố Vân Khê chủ động : “ uống rượu, cô kính ông George một ly .”
Paris vẻ mặt khó xử, nhưng vẫn lên kính rượu. George nể mặt lắm, chỉ nhấp môi cho lệ.
Khóe miệng Cố Vân Khê cong lên: “Lần ông George lỗ bao nhiêu? Có tới một trăm triệu ? Xem là cách nào thu mua cổ phần trong tay .”
George nhíu mày: “ hết hứng thú với nó .”
“Đổi mục tiêu ? Vậy cũng cảm ơn ông George.” Cố Vân Khê vui vẻ : “Hưởng phước của ông, thị trường chứng khoán đồn ầm lên là ông thâu tóm công ty , giá cổ phiếu lập tức tăng vọt. Nhân lúc đó, bán sạch, kiếm gấp đôi đấy.”
Đây cũng là lý do cô sững sờ khi sổ sách, thật sự kiếm quá nhiều.
George tái mặt. Rõ ràng là chính cô tung tin đồn , lợi dụng hết giá trị của ông .
“Vậy cô nên cho chút tiền nước ?”
Cố Vân Khê ha hả: “Ông nghèo đến mức ăn xin online ?”
Một tiếng hít lạnh vang lên. Đám cấp vội cúi đầu, dám vẻ mặt của George.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-341.html.]
George tức sắp c.h.ế.t, nào cũng chiếm thế thượng phong. “Tề Thiệu, thật sự trở thành thừa kế của ?”
Tề Thiệu đây là một miếng mồi thơm. Miếng nuốt bụng, còn miếng thì… “Không hứng thú lắm.”
George: …??? Không điều.
“Thật , chỉ cần liên hôn là thể bỏ túi trăm tỷ gia sản của .”
Bên xôn xao, hưng phấn khôn tả. Trăm tỷ gia sản đó! Nhìn bọn ! Ở rể cũng quá hời!
Có thể giúp ít phấn đấu 50 năm! Không, là con cháu đời đời đều thể hưởng vinh hoa phú quý.
Cố Vân Khê ngẩng đầu ông . Mồi câu quá thơm, bình thường thể nào chống đỡ nổi. là lão già gian xảo.
Tề Thiệu chẳng phản ứng gì, sự chú ý đều dồn lên bạn gái: “Tiểu Khê, thí nghiệm của em xong một giai đoạn ?”
“ , thể nghỉ ngơi một tuần.”
Tề Thiệu vui sướng mặt: “Vậy dẹp hết công việc để với em.”
Vẫn là cùng bạn gái quan trọng nhất, kiếm tiền lúc nào mà chẳng .
Salad hoa quả đưa lên, Cố Vân Khê ăn một miếng, chút chê là quá ngọt.
Tề Thiệu đẩy đĩa bít tết qua mặt cô: “Ăn nhiều một chút, lát nữa về bảo hầm canh gà nhân sâm, tẩm bổ cho em.”
“Em thèm món đầu cá hấp ớt băm, dạo ăn thanh đạm quá.”
“Ăn một chút cũng .”
Hai như chốn , phớt lờ George.
Cố Vân Khê ăn sang tập tài liệu: “Ủa, đây là gì ?”
“Kế hoạch án đầu tư.”
Cố Vân Khê tiện tay cầm lấy xem qua, tiêu đề là “Thu mua chuỗi khách sạn Cung điện Hoàng gia.”
Cô còn kịp mở , một bàn tay giơ tới, giật bản kế hoạch.
“Anh Tề, đây là bí mật kinh doanh, thể tùy tiện tiết lộ cho ngoài.” George lộ vẻ vui.
Sắc mặt Tề Thiệu trầm xuống: “Cô là nhà.”
George vẫn kiên quyết: “Đối với , cô là ngoài.”
Tề Thiệu ông cảm xúc một lúc lâu, bỗng nhiên dậy.
“Ông George, mệt, hôm nay tạm dừng ở đây . Ngày mai hẹn . Paris, cô phụ trách tiếp đãi ông George, nhất định khiến ông cảm thấy như ở nhà nhé.”
“Chúng .”
Anh kéo Cố Vân Khê thẳng. Cố Vân Khê lưu luyến miếng bít tết ăn dở, phí quá.
Nhìn hai biến mất mắt, George tức đến đập bàn. Thái độ gì ? là cái đồ lụy tình!
Trên đường về, Tề Thiệu giải thích sơ qua cho Cố Vân Khê. Cô nhướng mày: “Lão già đó giở trò gì ? Ông là cá mập tài chính gặp ai cũng cắn, chứ nhà từ thiện.”