Xuyên Thành Em Gái Học Bá Trong Văn Niên Đại - Chương 337:337

Cập nhật lúc: 2025-11-07 13:38:16
Lượt xem: 79

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AsVul7anR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

 

 

 

 

việc phương pháp, từng bước một thành công tác chuẩn ban đầu.

Sau đó, cô cầm bản kế hoạch dự án thí nghiệm tìm giáo sư Miller.

“Thưa giáo sư, đây là bản kế hoạch em , thầy xem qua giúp em.”

Giáo sư Miller nhận mấy dự án mới từ Bộ Quốc phòng, bận tối mắt tối mũi.

Cố Vân Khê vất vả lắm mới hẹn ông, cũng chỉ nửa tiếng đồng hồ để cùng ăn một bữa cơm.

“Em tự quyết định , thành tích hãy cho xem. Đây là dự án thí nghiệm đầu tiên em độc lập chủ trì, hy vọng từ đầu đến cuối đều do em dẫn dắt, chứ theo kiến nghị của khác. Chỉ như , em mới thể thực sự vững trong ngành .”

Đây là một bài kiểm tra năng lực tổng hợp của Cố Vân Khê, nhưng cũng là sự ưu ái dành cho cô.

Hơn nữa, danh xưng “học trò cưng của giáo sư Miller” là vinh quang, là trợ lực, nhưng đôi khi cũng sẽ là rào cản.

Dưới danh tiếng của giáo sư Miller, cô đạt chút thành tích, khác cũng sẽ cho rằng đó là do “hưởng ké” danh của thầy, hoặc là thầy “gánh”, chứ bản chẳng bao nhiêu thực lực.

Giống như “con ông cháu cha” trong giới giải trí , bản điều kiện đến mấy, nhưng vượt qua cha để công chúng công nhận thì thật sự khó.

Cố Vân Khê cũng điều , cô đưa một hộp cơm qua: “Được , em thể mượn danh nghĩa của thầy để tuyển ?”

Giáo sư Miller mở xem, là sủi cảo, món ông thích ăn. “Em tuyển ? Không đến mức đó chứ?”

Tuyển thì cũng tuyển , nhưng trình độ cao, Cố Vân Khê chút chê: “Em chỉ là một nghiên cứu sinh, tuyển ? Người kém thì em cần, giỏi thì họ chịu về với em.”

Giáo sư Miller gắp một miếng sủi cảo c.ắ.n thử, đúng vị .

“Ba hộp bánh đậu xanh nhé, đừng để vợ thầy .”

Cố Vân Khê: …

“Thầy ăn ít đồ ngọt thôi, vợ thầy cũng là lo cho sức khỏe của thầy mà.”

“Niềm vui cuộc đời ở chuyện ăn uống.” Giáo sư Miller lý lẽ đầy , cho cùng, chỉ là ăn ngon.

Cố Vân Khê hết cách với ông: “Thôi , em sẽ bảo nhà mang qua.”

Giáo sư Miller ăn xong đĩa sủi cảo, thỏa mãn lau miệng: “Em rảnh thì thể qua phòng thí nghiệm của xem thử.”

Mắt Cố Vân Khê sáng lên, cô cũng khá tò mò: “Hôm nay luôn ạ?”

“Em rảnh ?”

“Có gấp đến mấy cũng thiếu một hai ngày.” Cố Vân Khê vui vẻ quyết định, sẽ cố gắng dành chút thời gian qua xem.

Sau đó, Cố Vân Khê mượn danh nghĩa của giáo sư Miller, quả thật tuyển ba nghiên cứu sinh tiến sĩ trình độ khá cao.

Người vốn là nhắm giáo sư Miller mà đến, nên cũng hy vọng gì mấy trình độ của Cố Vân Khê.

Ai ngờ, Cố Vân Khê chỉ đăng ký tên miền quốc tế, mà còn trực tiếp đưa sơ đồ cấu trúc, giao diện web cũng thiết kế xong, kế hoạch cũng sẵn.

Thật , trong ngành đều , đây mới là phần mấu chốt và khó nhất, mà cô một xong hết .

, công việc còn đơn giản hơn nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-337337.html.]

Một trong đó hỏi: “Đây là dịch vụ email trực tuyến cung cấp miễn phí ?”

, miễn phí.”

Người nọ thắc mắc: “Không tiền thì dựa để duy trì vận hành? Sẽ thể bền vững .”

Cố Vân Khê nhếch mép. Anh hiểu , miễn phí mới là thứ đắt nhất.

“Đây là chuyện nên suy nghĩ. Các cứ lập trình theo ý tưởng của .” Cố Vân Khê là quyết đoán. “Mỗi phụ trách một mảng.”

Cô giao cho mỗi công việc cụ thể, yêu cầu hàng ngày báo cáo tiến độ cho cô.

“Còn Hoắc Minh Duyệt, em phụ trách hỗ trợ tổng hợp.”

Hoắc Minh Duyệt mới nhập môn, kiến thức chuyên ngành chắc chắn đủ, nhưng mấy việc vặt thì . Ở trong môi trường , mưa dầm thấm lâu, sẽ tiến bộ nhanh hơn. “Vâng ạ!”

Cố Vân Khê bắt đầu “bế quan”, cũng , mỗi ngày ở lỳ trong phòng thí nghiệm đủ 15 tiếng, thời gian còn chỉ để ăn và ngủ.

, thời gian Tề Thiệu gặp cô càng ít hơn.

Đêm khuya, Tề Thiệu xách hộp cơm đến tìm cô, lôi cô khỏi phòng thí nghiệm.

Anh nhịn mà cảm thán: “Tiểu Khê, gặp em một thật khó quá.”

Cố Vân Khê ăn ngon lành cánh gà , tươi: “Hôm qua chúng mới gặp , cùng ăn khuya mà! Anh còn đưa em về ký túc xá!”

Mất trí nhớ ?

Tề Thiệu vô cùng bất đắc dĩ: “Anh hẹn hò.”

Mặc dù là bạn trai bạn gái, nhưng cách thức ở chung của hai đổi, vẫn cứ... trong trạng thái tình bạn, tình yêu.

Anh đổi trạng thái , bồi dưỡng tình cảm, nhưng Cố Vân Khê bận rộn như , căn bản thời gian.

Cố Vân Khê chút áy náy: “Dự án đối với em quan trọng, em thành nó tiên. Nếu thuận lợi, sang năm sẽ tới thu mua.”

Cô cũng bận rộn như , nhưng một việc một khi bắt đầu thì thể dừng .

Tề Thiệu nhướng mày: “Thu mua?” Đây là chuyên ngành của , nên nhạy cảm.

, ít nhất cũng kiếm bốn trăm triệu, đô la Mỹ đấy.” Cố Vân Khê cầm lon Coca uống ừng ực. Tối hôm uống cái sẽ béo c.h.ế.t, nhưng mà, sướng! “Đây là một cơ hội tuyệt vời.”

Theo lý thuyết, dự án một cô cũng thể , nhưng sẽ tốn nhiều thời gian, cô thể chờ lâu như , thời gian chính là tiền bạc.

Tề Thiệu chút bất ngờ: “Giá trị cao như ?”

Cố Vân Khê kiên nhẫn giải thích: “Mọi đều đang thứ , chỉ tiên phong, trở thành đầu tiên, mới giá trị.”

“Haiz.” Tề Thiệu khẽ thở dài, lý lẽ thì đều hiểu, nhưng vẫn hụt hẫng. Thời gian hẹn hò cũng dành , vĩnh viễn xếp ở phía .

Cố Vân Khê đang xụ mặt, lòng mềm nhũn: “Lễ Giáng Sinh chúng nghỉ phép nhé. Chỉ hai chúng , mang theo khác.”

Mắt Tề Thiệu sáng lên: “Thật chứ?”

đang giả vờ đáng thương, nhưng Cố Vân Khê vẫn mềm lòng hết sức: “Đương nhiên.”

Tề Thiệu lúc mới vui vẻ, ôm chầm cô bạn gái thơm tho mềm mại của hôn một cái: “Vậy lên kế hoạch du lịch , xem chỗ nào tắm suối nước nóng , .”

 

 

 

 

Thư Sách

 

 

 

Loading...