Xuyên Thành Em Gái Học Bá Trong Văn Niên Đại - Chương 334:334

Cập nhật lúc: 2025-11-07 13:38:13
Lượt xem: 91

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Thư Sách

 

 

 

 

Cố Vân Thải Tề Thiệu: “Cậu chăm sóc Tiểu Khê thật , bắt nó ăn cơm đúng giờ, nó gầy quá .”

“Vâng, chị hai.” Tề Thiệu gọi tự nhiên.

Cố Vân Thải: …

Thôi, thích gọi thì gọi.

“Tiểu Khê, chị đến khách sạn Ngũ Hồ để học nấu ăn.”

Cố Vân Khê tôn trọng lựa chọn của chị: “Được chứ. Tiện thể chị học thêm về quản lý , tài sản của chị cũng học cách tự quản lý. Đừng trông mong chồng tương lai, chỉ thứ nắm trong tay mới là đáng tin cậy nhất.”

Nam nhân đến mấy cũng thể đặt hết hy vọng họ.

Cô đôi khi hiểu nổi, tại con gái một của mấy nhà giàu thà tốn công kén rể bồi dưỡng con rể, chứ chịu bồi dưỡng con gái ruột của từ nhỏ.

Rể ở rể cũng rủi ro, chọn lựa cẩn thận. Thay vì đ.á.n.h cược lương tâm của con rể, thà để con gái nắm quyền còn hơn.

“Được.” Cố Vân Thải vô cùng tin tưởng em gái, lời nó chắc chắn là đúng.

Ngay khoảnh khắc chia tay, một giọng quen thuộc vang lên: “Chị Tiểu Khê!”

Cố Vân Khê đầu , thì em Hoắc Minh Duyệt. “Tiểu Duyệt , em ở đây?”

“Em thi đỗ MIT !” Đôi mắt Hoắc Minh Duyệt sáng lấp lánh: “Em theo bước chân của chị đến tận đây.”

Cố Vân Khê sững sờ. Cô bỗng nhớ những lời từng với Hoắc Minh Duyệt, rằng họ cùng nỗ lực dùng công nghệ cao để đổi lịch sử.

Hoắc Minh Duyệt thật, và còn nỗ lực vì điều đó. Chuyện … Trong thoáng chốc, tâm trạng Cố Vân Khê vô cùng phức tạp.

“Em… cũng học kỹ thuật điện tử và khoa học máy tính?”

Vẻ mặt Hoắc Minh Duyệt chút mệt mỏi, tinh thần lắm, nhưng nụ vô cùng rạng rỡ.

, em là đàn em của chị. Có điều, em học cử nhân, còn chị là tiến sĩ . Chị Tiểu Khê, chị càng ngày càng lợi hại.”

“Em cũng lợi hại.” Cố Vân Khê nhịn mà vỗ nhẹ lưng cô bé. Một cô bé gần như tự kỷ, dựa nỗ lực của bản để thi đỗ trường danh tiếng, lấy hết can đảm rời khỏi vùng an để đến một đất nước xa lạ, bản điều đó phi thường .

“Tiểu Duyệt, chị tự hào về em.”

Đôi mắt Hoắc Minh Duyệt sáng rực lên, như chứa đầy trời. “Chị Tiểu Khê, chị ở đây, em sợ gì cả.”

Vẻ mặt Hoắc Vân Sơn phức tạp. Cô em họ khiến tất cả nhà bằng con mắt khác.

Kiên trì theo đuổi ước mơ của , từng bước đến ngày hôm nay, trả giá bằng nỗ lực mà thường thể tưởng tượng nổi.

“Thật , nhà đều khuyên nó đăng ký đại học trong nước, nhưng nó kiên quyết theo bước chân của em đến đây. Bọn cũng hết cách. Tiểu Khê, phiền em chiếu cố nó nhiều hơn.”

Cố Vân Khê đây từng mời ông cụ Hoắc, vị thần y , để chữa thương cho Tề Thiệu. Nhà họ Hoắc chỉ một yêu cầu, đó là giúp Hoắc Minh Duyệt bước khỏi thế giới tự kỷ của .

Hiện giờ, quan hệ hai nhà thiết, nhà họ Hoắc xem Cố Vân Khê như nhà, thứ gì cũng quên gửi cho cô một phần.

Cố Vân Khê tự nhiên cũng qua , luôn che chở Hoắc Minh Duyệt cánh chim của .

“Yên tâm, em còn ở MIT học mấy năm nữa. , năm đầu tiên ở ký túc xá của trường, Tiểu Duyệt ?”

Đây cũng là vấn đề đau đầu của nhà họ Hoắc. Cô bé từng sống một , cũng khả năng tự lập. Đừng thấy cô bé bình thường mặt Cố Vân Khê, chứ việc giao tiếp với khác vẫn chút vấn

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-hoc-ba-trong-van-nien-dai/chuong-334334.html.]

đề.

“Ở cùng với em, ?”

Cố Vân Khê cần suy nghĩ mà đồng ý ngay: “OK, em sẽ tìm sắp xếp.”

Hoắc Minh Duyệt vui vẻ ôm lấy cánh tay Cố Vân Khê, thật mong đợi quá .

Chỉ Tề Thiệu là nhíu mày, chút vui.

Khó khăn lắm mới tiễn đám nhà họ Cố , giờ tới một Hoắc Minh Duyệt, còn chiếm thời gian của Tiểu Khê. Đáng ghét.

“Tiểu Khê bảo mẫu, ngày thường cô bận rộn như .”

“Tiểu Duyệt mang theo bảo mẫu và vệ sĩ cùng từ nhỏ.” Hoắc Vân Sơn cố ý một chuyến để sắp xếp cho em gái: “Tề Thiệu, giúp thuê một căn nhà để sắp xếp cho họ, nhất là ở gần nhà , gì còn trông chừng lẫn .”

Cố Vân Thải hâm mộ vô cùng: “Tiểu Duyệt, em giỏi thật đấy.”

“Cảm ơn chị Vân Thải, tài nấu nướng của chị cũng lợi hại.” Hoắc Minh Duyệt ấn tượng sâu sắc với món ăn Cố Vân Thải , vẫn còn nhớ hương vị đó.

Trò chuyện vài câu, loa phát thanh thông báo chuyến bay về nước bắt đầu soát vé.

Anh em nhà họ Cố lưu luyến tạm biệt. Lúc sắp , Cố Hải Ba còn ngứa tay một phen: “Đi thôi. Em gái, em ráng giữ gìn sức khỏe. Tiểu Duyệt Duyệt, em cũng , cố lên.”

Anh xoa đầu mỗi một cái, xoa xong còn kéo nhẹ một chút.

Cố Vân Khê thẳng thừng trợn mắt. Mấy tuổi hả, ba.

Hoắc Minh Duyệt gạt phắt tay : “Làm gì mà kéo tóc ?! Hói bây giờ! Phiền c.h.ế.t !”

“Ha ha ha.”

Có Cố Vân Khê và Tề Thiệu ở đó, thủ tục nhập học của Hoắc Minh Duyệt thuận lợi, cô bé cũng phân một phòng ký túc xá hai phòng ngủ.

“Tiểu Duyệt, em ở phòng nhé.” Cố Vân Khê tiện tay chỉ căn phòng bên trái. Cả hai phòng đều hướng nắng, diện tích cũng tương đương .

“Ngày thường chị ở thư viện và phòng thí nghiệm, lúc mang điện thoại di động bên . Em việc gì tìm chị thì thể tìm Tề Thiệu.”

Hoắc Minh Duyệt liếc Tề Thiệu đang nhíu mày, từ chối thẳng thừng: “Em tìm . Chị cho em của chị Triệu , việc em tìm chị .”

Cố Vân Khê nghĩ cũng đúng, chị Triệu là tháo vát, cũng quen thuộc môi trường ở đây.

Cố Vân Khê còn định dẫn Hoắc Minh Duyệt quen với xung quanh, nhưng Hoắc Vân Sơn gọi cô : “Tiểu Khê, đây, việc với em.”

“Đợi lát nữa…” Cố Vân Khê đang bận túi bụi.

Giọng thản nhiên của Hoắc Vân Sơn vang lên: “Là lãnh đạo tìm em.”

“Hả?” Cố Vân Khê sững . Chuyện gì ?

 

Hoắc Vân Sơn bình tĩnh cô: “Em một quỹ, đúng ?”

, cũng mà, Quỹ ủy thác của gia tộc Mạc thị.” Thật , Cố Vân Khê bốn quỹ, nhưng ba quỹ còn thiết kế tương đối kín đáo, qua mấy trung gian, thể tra cô.

Trong đó, quỹ SX là quỹ nguồn vốn lớn nhất, do Daisy điều hành, chuyên đầu tư cổ phiếu của các công ty chất lượng thế giới, xem như một hướng đầu tư.

 

 

 

 

 

 

 

Loading...